Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 45 Nắm thóp được bé con

Cập nhật lúc: 2026-04-25 16:15:06
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , Aak cầm theo vài món quà của Giáo hội tới. Cô chỉ mang quà của riêng Lumina và Giáo hoàng mà cả lễ vật danh nghĩa Giáo hội cũng mang đến đủ.

Ishgard mở hai hộp quà mới xem. Đó là hai cuộn giấy phép thuật trị liệu cấp Cấm chú của hệ Ánh Sáng.

Cũng giống như việc Tộc Tinh Linh thường tặng ma thực, giấy phép thuật hệ Ánh Sáng chính là món quà đặc trưng của Giáo hội.

Ishgard kiểm tra một lượt, thấy vấn đề gì liền đặt hộp quà. Ngài dặn dò Aak: "Nếu thế lực nào cần giấy phép trị liệu thì cứ đem thứ trao đổi ."

Tộc Tinh Linh giỏi nuôi trồng ma thực. Tuy ma lực hệ Mộc của rừng tinh linh mạnh bằng hệ Ánh Sáng nhưng cũng hiệu quả trị liệu , vì họ cần đến giấy phép của Giáo hội.

Lumina biểu hiện kỳ lạ như khiến Ishgard vốn cảm tình với Giáo hội nay càng chán ghét hơn. Ngài cũng chẳng giữ lễ vật của họ.

"Rõ, thưa bệ hạ." Aak thu hồi cuộn giấy mở các hộp quà còn .

Iga tiến gần. Thấy chiếc đồng hồ oanh, định đưa tay chạm thì Yulia nắm tay ngăn một cách nhẹ nhàng.

Yulia mỉm : "Bé cưng ơi, cái nặng, con cầm nổi . Con xa một chút, dì lấy cho con xem."

"Vâng ạ." Iga ngoan ngoãn đáp cùng Disia lùi vài bước.

Yulia nhấc chiếc đồng hồ oanh . Nó vẻ ngoài vô cùng lộng lẫy. Tổng thể chiếc đồng hồ là một khối kiến trúc trắng tinh khiết và nhã nhặn. Trên đỉnh một tháp đồng hồ nhỏ. Bên tháp đồng hồ là tủ kính trong suốt, bên trong một con chim oanh đúc bằng vàng mỹ lệ đang ngủ say.

Khi đến giờ chẵn, oanh sẽ tỉnh giấc, bay khỏi tủ kính và bắt đầu ca hát.

Nhìn thấy dáng vẻ chỉnh của chiếc đồng hồ, Iga cuối cùng cũng nhớ lai lịch của nó.

Trong nguyên tác, đây chính là di vật của Iga. Nghe lúc sinh thời thích món đồ chơi kiêm tác phẩm nghệ thuật . Cậu luôn đặt nó trong phòng, mỗi ngày đều tiếng oanh hót để giấc ngủ và cũng thức dậy trong tiếng hát của nó.

Khi Disia dọn dẹp di vật của Iga phát hiện nó. Cậu nhớ sự yêu thích của Iga dành cho chiếc đồng hồ nên vặn kim đến giờ chẵn để oanh hát một khúc ca dao. Sau đó, tháo dây cót và phong kín nó vĩnh viễn.

Đó là duy nhất chiếc đồng hồ oanh xuất hiện trong truyện.

Iga ngẩn ngơ nó. Ban đầu cứ ngỡ đây chỉ là đồ chơi của Iga. Không ngờ nó lai lịch đặc biệt như . Hóa , nó là món quà do đích Giáo hoàng gửi tặng ?

Iga nhịn liền lên tiếng: "Dì ơi, dì thể cho nó hát thử cho con ạ?"

Lorivic thấy lạ hỏi: "Cái đồng hồ còn hát ?"

Yulia cũng kinh ngạc: "Bé cưng, con cái đồng hồ hát?"

Disia cũng đầu , đôi mắt to tròn tò mò chớp chớp.

Iga chút bối rối. Bị các vị tiền bối chằm chằm, ngập ngừng : "Con... con... tại vì chú Bea nó tên là oanh. Mà oanh thì đều hát ạ."

Iga vội vàng tìm một lý do thấp thỏm , chắc qua mắt họ .

Các vị tinh linh lớn tuy đầy bụng nghi ngờ nhưng thấy bé con đang quá căng thẳng nên hỏi dồn thêm nữa.

Iga nhỏ giọng hỏi nữa: "Con thể thử một chút ạ?"

Chính Iga cũng giải thích chấp nhất với tiếng hát của oanh như . Dường như từ lúc chiếc đồng hồ là quà của Giáo hoàng, trong đầu bỗng nảy một ý nghĩ lạ lẫm thúc giục câu đó.

Mọi một lượt. Yulia hai vị bệ hạ để trưng cầu ý kiến.

Ingrid vốn đang xem quà của Lumina cũng dừng khi thấy phản ứng của Iga. Anh sang Ishgard. Ishgard cầm quyền trượng khẽ gật đầu.

Sự giao lưu bằng ánh mắt giữa các vị tinh linh lớn chỉ diễn trong tích tắc. Yulia nuông chiều: "Tất nhiên là ."

"Lorivic, Bea, hai bế các bé xa một chút. Tiếng hát lớn, gần quá sẽ ảnh hưởng đến tai các bé."

Hai vội vàng bế hai bé con lùi phía .

Yulia cắm dây cót đồng hồ vặn kim đến đúng mười hai.

Tiếng "đinh linh đong" vang lên. Cánh cửa tủ kính mở . Con chim oanh máy tinh xảo mở đôi mắt khảm ngọc bích, rung đôi cánh bằng kim loại hoa văn men hồng lục bay khỏi tủ.

Nó đậu mái của một tòa nhà nhỏ trong khối kiến trúc, cất tiếng hát du dương êm tai.

Iga im lặng lắng , đến mức nhận Disia đang chằm chằm.

Khi khúc hát kết thúc, Disia ghen tị hỏi: "Iga, bài hát đó ?"

Lorivic cảm nhận của : "Khúc ca d.a.o dường như tác dụng xoa dịu linh hồn."

Linh hồn của từng tổn thương nghiêm trọng. Dù dùng nhiều ma d.ư.ợ.c và ma thực nhưng vẫn hồi phục . Bình thường, chỉ thấy dễ chịu khi ở gần Cây Mẹ. Không ngờ bài hát cũng chút tác dụng.

Iga lắc đầu: "Không ạ, con thích . Chú Lorivic ơi, nếu chú thích thì chú lấy cái đồng hồ . Con lấy ."

Thực tế tiếng hát , chỉ là khi , Iga bỗng cảm thấy bực bội một cách vô cớ. Cảm giác bực bội đó ảnh hưởng đến tâm trạng nên thích nó nữa.

Cá Mặn

Disia thấy bạn bảo thích liền ngay: "Cậu lấy thì cũng cần. Con cũng tặng nó cho chú Lorivic luôn."

Lorivic ngẩn khi thấy các bé tặng quà cho . Hắn định từ chối thì Ingrid lên tiếng: "Nếu các bé cần thì Lorivic, cứ nhận lấy ."

Lorivic trầm ngâm một lát : "Được , cảm ơn các bé cưng nhé. Nó đúng là ích với đấy."

Nói đoạn, lấy hai chiếc khuyên tai đeo vành tai của hai đứa trẻ. Gọi là khuyên tai nhưng thực chất cần bấm lỗ, chúng tự động bám chắc tai mà sợ rơi.

Lorivic : "Giờ mới tặng quà cho các con, chắc là muộn quá chứ?"

Disia thấy khuyên tai tai trông thế nào nên đưa tay sờ tai của Iga.

Tai của Iga mềm mại và mịn màng. Cậu bé cứ nắm lấy vành tai bạn mà nắn tới nắn lui. Một lúc mới hỏi: "Chú, cái cũng là quà ạ?"

Lorivic đáp: "Chiếc khuyên tai là một dụng cụ lưu trữ gian. Đồ vật bên trong mới thực sự là quà."

Disia lập tức lấy đồ bên trong xem nhưng Lorivic vội ngăn : "Bé cưng, để về nhà hãy xem."

Disia sang Iga: "Iga, chúng về luôn bây giờ nhé?"

Iga vẫn đang chằm chằm món quà trong tay Ingrid. Món quà là cái gì nhỉ? Liệu nó liên quan đến nguyên tác ?

Thấy bé con tò mò, Ingrid trực tiếp đổ hàng chục vạn linh kiện lắp ráp từ trong nút gian .

Lớp linh kiện dày đặc chồng chất lên , cao hơn cả hai bé con cộng . Cả hai đứa trẻ đều ngây .

Ingrid xoa cằm : "Quà của Lumina là một bộ đồ chơi lắp ráp. Theo hình vẽ thì những linh kiện thể ráp thành một tòa lâu đài. , bản vẽ nhỉ?"

Aak tìm kiếm trong hộp quà một lát lắc đầu: "Trong hộp bản vẽ. Trong nút gian ạ?"

Ingrid kiểm tra lẩm bẩm: "Hình như cũng ... Không bản vẽ, linh kiện chẳng phân loại gì cả, cô định để chúng lắp kiểu gì đây?"

Iga nhỏ giọng thì thầm với Disia: "Disia ơi, món quà chúng cũng lấy nhé? Tớ thấy nó vẻ khó lắp lắm."

Disia nghiêm túc gật đầu đồng ý.

Thấy các bé lấy, Ingrid thu bộ linh kiện nút gian lấy món đồ chơi khác xem.

Lumina tặng tổng cộng hai bộ đồ chơi. Cả hai đều là lâu đài lắp ráp nhưng màu sắc và kiểu dáng thì rõ ràng cùng một loại. Bộ thứ hai chỉ bản vẽ kèm mà linh kiện bên trong còn phân loại theo khu vực rõ ràng, xếp đặt ngăn nắp.

lượng linh kiện tương đương nhưng độ khó của bộ lâu đài thứ hai thấp hơn bộ đầu tiên nhiều.

Ingrid lướt qua cái nút gian thứ hai thở dài: "Vị giáo chủ đúng là đoảng thật, tặng quà mà cứ vứt lung tung. Cả hai bộ đều chẳng thấy bản vẽ cả."

Ông đưa món đồ chơi cho các bé con nên bắt đầu dối một cách trắng trợn.

"Bé cưng ơi, hôm nay các con dậy sớm như , hiện tại cảm thấy đói buồn ngủ ?"

"Không ạ, con cảm thấy đang khỏe." Disia nhảy chân sáo hai cái mặt đất mong chờ các vị tinh linh lớn: "Con ngoài chơi, còn bay trời nữa."

Ingrid mỉm từ chối: "Không . Gần đây rừng tinh linh quá nhiều ngoại tộc. Các con hãy về cấm địa tu luyện . Chờ khi ngoại tộc rời hết, các con mới thể ngoài chơi."

Lorivic chọc chọc bé con: "Ta dẫn các con về cấm địa nhé. Các con xem thử chuẩn quà gì cho các con ?"

Hai bé con bác bỏ đề nghị ngoài chơi nên tâm trạng chút tiếc nuối. Nghe thấy Lorivic dẫn xem quà, các bé liền gật đầu đồng ý.

Lorivic bế hai đứa trẻ lên liếc chiếc đồng hồ oanh một cái.

Aak thu hồi chiếc đồng hồ: "Trưởng lão Lorie, đồ vật bên ngoài thể mang cấm địa. Lát nữa sẽ gửi nó đến chỗ ở của ." Cô thì , nhưng việc gửi là chuyện khác.

Lorivic tùy ý gật đầu mang theo hai bé con rời .

Các vị tinh linh lớn mỉm tiễn họ. Đợi đến khi bóng dáng các bé biến mất, Yulia lập tức đanh mặt và hỏi Bea: "Trước đây từng nhắc với Iga về việc Giáo hoàng tặng chiếc đồng hồ ?"

Bea vội vàng lắc đầu: "Tôi mà. Sau khi gặp Lumina thì bé con mới họ tặng quà. Tôi chỉ tên chiếc đồng hồ thôi, ngoài chẳng gì thêm cả!"

"Vậy Iga chiếc đồng hồ đó hát? Nếu , chẳng lẽ là bên ngoài ?!"

Phản ứng của Iga kỳ lạ khiến Yulia khỏi nghi thần nghi quỷ. Cô nghi ngờ liệu kẻ nào lén lút tiếp xúc với bé con lưng họ .

"Chắc liên quan đến ngoại tộc . Iga luôn ở trong cấm địa từng ngoài. Hơn nữa Disia ngày nào cũng dính lấy thằng bé, ai tiếp xúc là ngay." Ingrid cân nhắc : "Các ai con oanh đó hát bài gì ?"

Câu hỏi của Ingrid làm tất cả tinh linh cứng họng. Mấy ở đây đều tinh thông nhạc lý nên một ai tên lai lịch của bài ca d.a.o đó.

Ishgard giao chiếc đồng hồ cho Aak: "Lát nữa cô tìm một vài tinh linh giỏi âm nhạc đến hỏi thử. Có lẽ sẽ bài ca ."

"Vâng ạ." Aak ghi nhớ sự việc.

Ingrid nghịch chiếc nút gian bản vẽ hỏi: "Mọi xem, đám Giáo hội rốt cuộc là ý gì?"

Khi sự chuẩn gì mà họ trực tiếp lái chủ đề sang màu tóc và thiên phú của Iga, thậm chí còn trắng quá trình Giáo hội suy đoán thiên phú của bé con. Cho dù là Tộc Tinh Linh thì việc thảo luận về thực lực của các thế lực khác cũng là bình thường. đây vốn là hành vi ngầm hiểu với , một khi huỵch tẹt ngoài thì ý nghĩa đổi .

Ingrid hỏi Bea: "Bea, hồi còn ở Giáo hội, vị giáo chủ Lumina đó tính cách thế nào?"

Bea nhớ : "Cô chút kiêu ngạo và lạnh lùng. , tính tình cũng hào phóng, bao giờ khắt khe với tớ. Mọi trong Giáo hội đều tôn trọng cô ."

Ishgard nhẹ giọng : "Chúng . Bea, em làm việc . Em tìm các bé con cũng , hoặc đến thánh đàn giúp một tay. Tuy nhiên, em đừng lén lút giao lưu với Lumina nữa. Mặc dù nghĩ cô cũng sẽ tìm em nữa ."

Lúc tâm trạng Bea thấp thỏm. Trong lòng nhiều nghi vấn nhưng dám hỏi . Anh phản ứng của chậm chạp, đối phó nổi với những chuyện phức tạp. Vì nhất là nên tìm hiểu quá nhiều để tránh lỡ miệng làm hỏng chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-45-nam-thop-duoc-be-con.html.]

Bea đáp: "Vâng, em đây..."

Bea rời khỏi hành cung. Nhớ lời chị dặn, dám đến những nơi đông . Anh lo lắng khác sẽ dò hỏi , cũng sợ Lumina đến tìm trò chuyện.

Suy nghĩ một hồi, Bea quyết định tìm các sách về âm nhạc để tra cứu bài hát của con oanh. Anh cảm thấy bài hát đó quen tai, hình như từng thấy ở .

Sau khi Bea rời , Yulia chậm rãi mở lời: "Nghe vẻ vị giáo chủ Lumina giống loại chuyện suy nghĩ. Không, cô là Hồng y giáo chủ, địa vị trong Giáo hội chỉ Giáo hoàng. Người vững ở vị trí đó tuyệt đối nhân vật đơn giản."

Các tinh linh trong hành cung lặng lẽ gật đầu đồng ý với Yulia. Mối quan hệ giữa Giáo hoàng, Thánh tử, Thánh nữ, giáo chủ và trưởng lão bên trong Giáo hội Quang Minh còn phức tạp hơn tình hình các bộ tộc tinh linh cộng . Kẻ xử lý những việc thể là kẻ ngốc.

"Như thể loại trừ khả năng vị giáo chủ vì nghĩ gì nấy mà tuôn hết chuyện thảo luận của Giáo hội."

"Thật kỳ lạ. Lúc đó Bea chỉ đang tiếc nuối vì bé con tinh linh Rừng. Nếu kéo sang chuyện thiên phú thì cùng lắm cô chỉ nên nghi ngờ Iga hệ Phong thôi. Tại đột ngột đến màu tóc và thiên phú Quang Minh của thằng bé?"

"Thật sự quá cố ý." Ingrid phân tích: "Dù mở đầu chủ đề gượng ép như nhưng cô vẫn . Nếu mục đích của cô là để khiêu khích, cho rằng cô đang mượn chuyện để báo cho chúng điều gì đó."

"Cô báo cho chúng rằng Giáo hội cố ý họp để thảo luận về màu tóc của Iga cũng như việc thằng bé thiên phú hệ Quang ."

Ishgard nhẹ giọng : "Là hai thế lực khác , đặc biệt khi vẻ ngoài của hai bé con vô tình lộ ngoài, việc họ thảo luận về thiên phú của Iga và Disia là chuyện bình thường. Tôi nghĩ quá trình gì đáng để nhấn mạnh."

"Nếu quá trình thảo luận là bình thường, điểm bất thường ở nội dung thảo luận... thiên phú hệ Anh Sáng của bé con ?"

Ánh mắt Ingrid nheo : "Họ còn đưa bé con về Giáo hội nữa."

"Tuyệt đối thể để Giáo hội phát hiện Iga thiên phú hệ Ánh Sáng." Ishgard thận trọng khẳng định.

Thiên phú hệ Ánh Sáng của Iga chỉ đơn giản là thuộc tính ánh sáng. Quan trọng hơn là ma lực của thể xoa dịu bệnh tình của Cây Mẹ.

Điểm đối với Tộc Tinh Linh là cực kỳ quan trọng. Đã liên quan đến chuyện , Ishgard ngại dùng ác ý lớn nhất để nghi ngờ mục đích của kẻ khác.

Mấy vị tinh linh gật đầu. Yulia thở dài: "Ban đầu cứ ngỡ chỉ cần giấu kín sự tồn tại của thần cách gian là đủ. Còn về thiên phú hệ Ánh Sáng, vì tiền lệ của Bea nên cứ nghĩ là chuyện bình thường."

nếu suy đoán của họ là đúng, thì sự coi trọng của Giáo hội đối với những thiên phú hệ Ánh Sáng trong Tộc Tinh Linh lẽ lớn hơn nhiều so với những gì họ thể hiện.

"Cũng may bệ hạ đề nghị ngụy trang cho Iga thành hệ Phong, ngay cả tóc cũng nhuộm một chút." Yulia lẩm bẩm: " vẫn hiểu một điều. Tại vị giáo chủ Lumina tiết lộ những tin tức cho chúng ? Cô làm gì chứ?!"

"Bất kể cô làm gì, chúng cứ cẩn thận là thừa. Còn về Lumina, cũng đừng vì cô tiết lộ tin tức mà buông lỏng cảnh giác."

"Trước khi cô rời khỏi rừng tinh linh, hãy chú ý kỹ hành động và tung tích của cô ." Ishgard chiếc nút gian trong tay Ingrid: "Về mục đích của cô , lẽ câu trả lời trong món đồ chơi lắp ráp ."

"Bệ hạ Ingrid, việc lắp ráp món đồ chơi đành phiền ngài ." Ingrid là Pháp Thần. Trừ khi chân thần giáng thế, nếu bộ đại lục Yahi ai thể tính kế ông. Giao những thứ lai lịch bất minh cho ông quản lý là an nhất.

Ingrid gật đầu, cạn lời : "Cái con bé đem linh kiện trộn hết , còn bản vẽ..."

Ingrid một cái là thấy đau đầu, lắp đến bao giờ mới xong: "Ishgard, nếu cô rảnh thì lắp cùng ."

Ishgard khó xử đáp: "Ngài tự lắp ạ. Các bé con sắp đến tộc Ám Tinh linh , tuyển chọn các tinh linh cùng. Aak chắc cũng rảnh, cô nhiều việc xử lý, còn chuẩn nhu yếu phẩm cho các bé trong chuyến nữa."

Lần các bé truyền tống ngoài là tình huống ngoài ý . Vì chuẩn nên lúc về các bé chỉ thể xe ván gỗ, ngủ trong giỏ tre. Ishgard thấy cảnh đó qua linh lực thì vô cùng đau lòng.

ngài quyết định sắp xếp thật chu đáo, từ chỗ ở đến thứ đều nhất, tuyệt đối để các bé chịu khổ nữa.

Ingrid sang Yulia. Yulia cẩn thận : "Tôi chỉ là Pháp Thánh, mà Lumina cũng là Pháp Thánh. Nhỡ để thứ gì đó bên trong để ám toán thì ."

Tòa lâu đài là thấy cực kỳ khó lắp, cô mới thèm tham gia .

Ingrid xua tay: "...Thôi bỏ . Các cứ bận việc của . Lão tinh linh bận rộn như đám trẻ các , dù cũng rảnh rỗi nên tự mày mò ."

Mấy vị tinh linh im lặng gì, giả vờ như thấy giọng điệu mỉa mai của bệ hạ Ingrid.

Trong khi Ingrid đang món quà của Lumina làm khó, Lorivic đưa các bé con trở về cấm địa.

Jane vì nhớ mong buổi lễ ban phước nên hôm nay minh tưởng. Cô vẫn luôn đợi ở gần lối cấm địa. Thấy họ , cô lập tức đón lấy.

Jane định mở lời thì Disia nhanh nhảu đáp: "Cô Jane ơi, con đói cũng buồn ngủ ạ."

"...Ừ." Jane im lặng một lúc hỏi: "Bea chắc cho các con ăn sáng . các con dậy sớm như , thật sự thấy buồn ngủ chút nào ?"

"Nếu buồn ngủ thì đừng cố quá nhé. Hôm nay cô Jane cho các con nghỉ, cần tu luyện ma lực cũng ."

Disia thì chút d.a.o động, nhưng vẫn thật thà : "Con thật sự buồn ngủ ạ."

Iga ghé đầu gần, vẻ thần bí hỏi: "Cô ơi, cô tụi con buồn ngủ ?"

"Vì thế?" Jane phối hợp hỏi .

"Vì bệ hạ cho con và Disia ăn thần huyết ạ!" Iga nhịn khua chân múa tay: "Thần huyết bổ lắm luôn. Ăn xong con thấy khỏe hẳn , chỉ chơi thôi."

Ăn cái gì? Thần huyết gì cơ?!

Jane ngơ ngác Lorivic. Lorivic đặt các bé xuống đất kể cảnh tượng thần kỳ khi quyền trượng hoàng giả hóa thành cây và kết trái cho Jane .

Jane tức khắc cuống quýt: "Bea ?! Sao về cùng ? Anh hứa sẽ phim nghi thức cho mà, đưa Lưu Ảnh Thạch cho mang về ?"

Lorivic lắc đầu, nhân tiện "dìm hàng" Bea một câu: "Quay thì , nhưng đưa mang về. Cái tên ngốc đó chẳng bao giờ nghĩ việc như thế ."

Jane: "...Vậy thể giúp ngoài lấy ?"

Lorivic cho cô một ánh mắt kiểu "cô đang mơ đấy ". Sau đó thèm để ý đến cô nữa mà xuống chuyện với hai bé con: "Bé cưng ơi, mau mở khuyên tai xem bên trong gì nào."

Các bé con khơi dậy lòng hiếu kỳ liền mở gian của khuyên tai để lấy đồ bên trong.

Tiếng "ào ào" của đồng vàng và ma hạch từ trời rơi xuống như một cơn mưa tiền. Lorivic khẽ chạm đầu các bé, dùng ma lực hệ Thủy tạo một vòng bảo vệ để các bé tiền rơi trúng đầu làm đau.

Sau đó buông tay, kéo Jane lùi một bước. Cơn mưa tiền vàng và ma hạch rơi xuống, chất thành một ngọn núi nhỏ cao hàng chục mét, vùi lấp cả hai bé con ở bên trong.

Jane chút lo lắng gọi vọng : "Iga? Disia?"

Một tiếng "rào" vang lên. Hai cái đầu nhỏ nhô từ trong núi tiền vàng, tóc vẫn còn vướng mấy viên ma hạch đủ màu sắc.

Iga năng loạn xạ: "Cô Jane ơi, nhiều vàng quá!"

Iga thấy hạnh phúc vô cùng. Hai kiếp làm , đây là đầu tiên thấy nhiều tiền như thế !

Iga nhô cái đầu nhỏ khỏi núi vàng ngắm khắp xung quanh. Cậu nỗ lực thu tầm mắt cảnh ngọn núi tiền nhưng mãi hết.

Trên trời, cơn mưa tiền vàng vẫn tiếp tục rơi, thi thoảng mấy viên rơi trúng đầu .

Có vòng bảo vệ ma lực nên Iga thấy đau. Cậu cứ ngốc nghếch mỉm , chìm đắm trong niềm vui phát tài: "Disia ơi, nhiều tiền vàng quá mất!"

Disia trải nghiệm từ kiếp như Iga nên cảm xúc với tiền vàng mãnh liệt bằng.

biểu cảm của Iga là

 hiểu ngay: Iga thích! Cực kỳ thích!

Disia vì thế cũng thấy vui lây: "Iga ơi, chúng giàu !"

Phải một lúc lâu Iga mới bình tĩnh . Cậu Lorivic với vẻ tin nổi: "Chú Lorivic ơi, chỗ tiền vàng và ma hạch đều là cho tụi con hết ạ?"

Lorivic sở dĩ đưa nhiều tiền vàng và ma hạch cho các bé con như là vì linh cảm từ viên Lưu Ảnh Thạch của Lumina.

Bé con từng hứa sẽ trả thù lao cho cô bé loài , kết quả chẳng đồng nào, còn ngượng ngùng dám mở lời hỏi các đại tinh linh xa lạ. Dáng vẻ túng quẫn nhỏ bé đó trông thật sự quá đáng thương!

Lorivic đành lòng cảnh nên nảy ý định nhất thời. Hắn đem món quà chuẩn từ đặt chiếc khuyên tai chứa đầy tiền vàng và ma hạch tặng cho các bé.

Nếu gặp tình huống tương tự, các bé tiền mang theo thể tự lấy , cần hỏi xin ai nữa.

Tiền vàng và ma hạch thực chất chỉ là đồ tặng kèm. Lorivic ngờ bé con kinh ngạc và vui sướng đến thế. Hắn khựng một chút mới hỏi: " , các con thích ?"

"Thích lắm ạ! Chú là nhất, chú giàu quá !"

Lorivic khiêm tốn đáp: "Cũng bình thường thôi mà, thật đống đều là những thứ đáng tiền ."

Nói , bới từ trong núi vàng hai viên trân châu trắng muốt. Đây mới chính là món quà dày công chuẩn .

"Thực chuẩn cho hai đứa hai phần quà cơ. Phần còn chính là cái ."

Lorivic thấy cổ hai bé đều đeo một sợi chỉ đỏ. Hắn liền luồn chiếc móc bằng bạc bí ẩn của viên trân châu sợi chỉ cho các bé: "Viên trân châu tên là Trân Châu Triều Tịch. Đeo nó , ngay cả tinh linh lục địa cũng thể hoạt động tự do đại dương hoặc các vùng sông nước y hệt như sinh vật hệ Thủy ."

"Bé cưng ơi, hoan nghênh các con đến tộc Thủy tinh linh chơi nhé. Đợi khi các con tới đó, sẽ dẫn hai đứa thám hiểm đáy biển."

Hai bé con gật đầu lia lịa. Iga khao khát : "Con bao giờ thấy biển cả ạ."

Disia lập tức tuyên bố: "Iga ơi, chờ tớ thức tỉnh thành tinh linh hệ Thủy, sẽ dẫn bơi khắp nơi. Cậu vùng biển nào tớ cũng sẽ đưa !"

"Được nha! Vậy Disia cố gắng lên đó!"

"Ừm ừm!"

Lorivic sực nhớ một chuyện: "Disia thể thức tỉnh thành tinh linh hệ Thủy, xác suất cao là sẽ cần dùng đến Trân Châu Triều Tịch nữa. Đợi khi các con đến tộc Thủy tinh linh, sẽ đổi cho thằng bé món quà khác."

Disia ôm chặt viên trân châu lắc đầu: "Con đổi ! Con đeo trân châu nhỏ giống hệt của Iga cơ!"

Lorivic cố ý trêu chọc: "À, con cần quà mới ? Vậy thôi , đến lúc đó quà mới chỉ cho Iga thôi nhé."

Disia thấy hóa ai cũng quà thì cuống quýt ngay: "Không , ! Iga thì con cũng chứ ạ!"

Lorivic thành công "nắm thóp" bé con nên tâm trạng vô cùng đắc ý.

Jane lặng lẽ nhà gỗ lặng lẽ bước . Sau đó, cô lén luồn thêm sợi chỉ đỏ cổ mỗi bé một chiếc nhẫn gian.

Các bé con đang tò mò sờ soạn chiếc nhẫn thì thấy Jane với vẻ mặt cực kỳ thản nhiên: "Hóa các bé cưng thích tiền vàng ? Lần thích gì cứ trực tiếp với cô Jane nhé, cô Jane cũng nhiều tiền vàng lắm."

"Trong mỗi chiếc nhẫn gian cô để sẵn mười triệu đồng vàng, hai đứa cứ cầm lấy mà tiêu xài. Nếu đủ thì cứ ngoài tìm dì Mamie. Dì bao nhiêu tiền bấy nhiêu tiền, hai đứa cứ việc mở miệng thôi."

Jane xong một cách tỉnh bơ. Khi thấy ánh mắt ngưỡng mộ và sùng bái của hai bé con dành cho , cô cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Lorivic hừ nhẹ một tiếng trong lòng. Có gì mà tự hào chứ, rõ ràng là học lỏm theo thôi mà. Hừ!

 

Loading...