Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 42 Lễ Thánh Khai Mầm

Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:32:36
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ingrid đắn đo một giây quyết định vẫn làm một vị đại tinh linh giữ lời, ông xua tay bảo: “Được , thế thì chơi .”

“Yeah!” Disia reo hò một tiếng, lập tức biến đổi về hình thái tinh linh rừng tung tăng nhảy nhót về bên cạnh Iga: “Iga ơi, học xong hết ma pháp nè.”

Iga lắc lắc cuốn sách hoa văn trong tay, đôi mắt cong cong: “Tôi ngay sẽ học mà, cho nên mượn sách hoa văn từ chỗ chú Bea để phác họa theo đây.”

“Oa!” Disia với ánh mắt sáng lấp lánh, cảm thấy vui vẻ hơn hẳn: “Tôi cũng vẽ cùng nữa.”

Iga đưa tay , Disia vội vàng nắm lấy, hai đứa nhỏ nắm tay tạm biệt các đại tinh linh tìm một nơi yên tĩnh để tập vẽ.

Ingrid theo bóng lưng hai đứa trẻ, vui mừng cảm thán: “Cây Mẹ suốt năm trăm năm kết quả, giờ đây hoài t.h.a.i sinh hai thiên tài tuyệt thế.”

Yulia và Jane mỉm , thần sắc lộ rõ vẻ tự hào.

Ingrid nhắc nhở: “Để chúng học phác họa hoa văn ở đây cũng , khi lễ Thánh Khai Mầm bắt đầu, ngoài hành cung Ishgard thì đừng cho chúng khác.”

“Vâng.”

Dặn dò xong Ingrid liền rời vì hai ngày ông bận rộn.

Yulia cũng việc, cô qua với Jane về tình hình đặc biệt của Iga cũng rời .

Chỉ còn một Jane đó tiêu hóa tin tức một hồi lâu, hai đứa nhỏ nhà họ tài giỏi đến mức cơ chứ!

Jane với tâm trạng phức tạp tìm hai đứa trẻ, thấy chúng đang bậc thang gỗ, đặt giấy bút lên đùi và kiên nhẫn đồ theo sách hoa văn.

từ xa lặng lẽ quan sát một lúc, cảm giác như thời gian bình lặng khi các bé con rời khỏi cấm địa, cô mỉm để gian riêng cho hai đứa nhỏ.

Hai ngày đó, các bé con đều ngoan ngoãn ở cấm địa vẽ tranh và dành thời gian cố định để minh tưởng tu luyện, ngày tháng trôi qua thật thanh nhàn.

Khi lễ Thánh Khai Mầm đến gần, các tộc giao hảo với Tinh Linh tộc cũng lượt tiến rừng tinh linh. Vào buổi tối ngày lễ, đoàn đội cuối cùng cũng đến vương đình.

Đội ngũ đến từ Giáo Đình Quang Minh, dẫn đầu phận khá đặc biệt và là quen của Bea, Hồng y Giáo chủ Lumina.

Nghe tin đến là cô, Bea cố ý một bộ bào trắng đơn giản để đợi ở cổng thành từ sớm.

“Đã lâu gặp, Giáo chủ Lumina.” Bea mỉm khách khí và thực hiện một nghi thức chào hỏi đơn giản.

“Chúc một ngày lành, ngài Bea.” Lumina ưu nhã đáp lễ: “Dù lâu gặp nhưng thời gian và cách làm đổi tâm ý của chúng , nỗi nhớ của dành cho ngài luôn ẩn giấu trong ánh sáng. Khi ánh sáng rọi xuống, nếu ngài cảm thấy ấm áp thì đó chính là lúc đang nhớ đến ngài.”

Zell cùng xem náo nhiệt thì lẩm bẩm một câu: “Nắng chiếu lên ai chẳng ấm, chỉ c.h.ế.t mới thấy lạnh thôi.”

Bea mỉm nhàn nhạt, trong lòng thầm đồng tình với lời đó.

Lumina thần sắc đổi, cô giữ nụ ôn hòa về phía : “Vị là?”

Bea giới thiệu: “Đây là bạn thuở nhỏ của , Trưởng lão Zell đến từ tộc Phong Tinh Linh.”

“Hóa là ngài Zell, chúc một ngày lành, cầu mong ánh sáng luôn ở bên ngài.”

Thấy đối phương lịch sự như , Zell dù thành kiến với Giáo đình cũng chẳng nỡ độc mồm thêm mà đáp lễ: “Chúc một ngày lành, Giáo chủ Lumina, mong gió sẽ phù hộ cô.”

Sau khi chào hỏi, Lumina lấy từ nhẫn gian bốn hộp quà tinh xảo đưa cho Bea: “Đây là món quà cá nhân của và Cyrus chuẩn cho bọn trẻ, làm phiền ngài chuyển giúp.”

Cyrus là tên thật của Giáo hoàng đương nhiệm, khi lên ngôi, thế nhân đều tôn kính gọi ông là Gregory XIII nên ít ai còn nhớ cái tên thời thiếu niên .

Bea nhận lấy hộp quà, vẻ mặt kinh ngạc: “Các chuẩn quà riêng cho các bé con nữa ?”

Cá Mặn

Lumina mỉm , thần sắc phần sinh động hơn: “Dù chúng cũng quan hệ mà, tặng một món quà chân thành cho con của bạn chẳng là chuyện đương nhiên ?”

Bea vốn đang nhưng thấy mất tự nhiên: “Tin tức của các vẫn nhạy bén như xưa, còn giới thiệu mà các giám hộ của các bé con .”

Lumina khựng một chút mới : “Thật cũng thôi, cứ ngỡ theo truyền thống tộc Tinh Linh thì bé con tự nhiên mặc định là con chung của tất cả thành viên chứ.”

Zell chậm rãi lên tiếng: “ là cũng cách như .”

Zell lấy đồng hồ quả quýt xem giờ tỏ vẻ cáo : “Giáo chủ Lumina, ngày mai là lễ Thánh Khai Mầm nên và Bea còn nhiều việc chuẩn , thể tiếp cô lâu hơn .”

Lumina mỉm gật đầu: “Ngài Bea thể bớt chút thì giờ đến đón tiếp là cảm nhận tâm ý , ngài cứ lo chính sự .”

Bà suy nghĩ bổ sung thêm: “Sau khi buổi lễ kết thúc, thể trò chuyện riêng với ngài thêm một chút ?”

Bea gật đầu: “Tất nhiên , Lumina, cứ nghỉ ngơi nhé, xin phép .”

“Được, tạm biệt.”

Bea và Zell chào tạm biệt đoàn của Giáo đình, thu quà nhẫn về vương đình.

Sau khi bay một quãng xa để cắt đuôi của Giáo đình, Zell mới nỗi đau của khác: “Vị giáo chủ chắc chắn nhận thành kiến với họ .”

Rõ ràng tặng quà mà phản ứng đầu tiên của Bea là phòng và nghi ngờ tin tức quá nhanh.

Bea não nề : “Có biểu hiện quá rõ ràng ?”

Zell chẳng bận tâm: “ Giáo Đình Quang Minh coi chúng như lũ ngốc mà lừa gạt, ý kiến với họ là chuyện thường thôi, chẳng gì to tát cả.”

Bea vẫn còn lo lắng nên khi gặp Ishgard và Ingrid đang bàn việc, thấp thỏm kể bộ sự việc .

Ingrid xong trách cứ gì: “Đợi lúc cô rời thì cứ gặp xem cô định gì.”

Thấy ai để ý, Bea mới nhẹ lòng: “Vậy thăm các bé con đây.”

“Đợi .” Ishgard gọi : “Đưa mấy món quà đó đây, đồ vật bên ngoài phép mang cấm địa.”

“À đúng .” Bea vội lấy hộp quà : “Chị ơi, chị giữ giúp em, đợi ngày mai bọn trẻ ngoài thì đưa cho chúng .”

Ishgard thuận miệng đáp: “Được.”

Ingrid bước tới mở từng hộp quà kiểm tra.

Quà của Lumina là một bộ mô hình lâu đài đang thịnh hành trong giới quý tộc loài với hơn mười vạn linh kiện nén trong nút gian, nếu lắp xong thì kích thước sẽ đồ sộ.

Quà của Giáo hoàng là một cặp đồng hồ họa mi tinh xảo, cứ đến giờ cố định là chim họa mi sẽ bật hót những khúc ca êm ái. Ingrid thử vặn kim đồng hồ đến điểm mốc, chim họa mi liền bật hót một điệu nhạc nhỏ.

Mấy vị tinh linh lắng một hồi và cảm thấy món quà cũng tệ.

Kiểm tra xong và xác định vấn đề, Ingrid đóng gói bảo Aak đem cất .

Bea đợi ông kiểm tra xong mới ngoan ngoãn hỏi: “Bệ hạ, giờ cấm địa ạ?”

Ingrid xua tay, Bea và Zell lập tức rời để bay về phía cấm địa.

Khi họ đến nơi, hai bé con tắm xong, đầu tóc còn ướt và đầy nước. Chúng đang mặc bộ đồ ngủ xám và giúp vẽ hoa văn sự hỗ trợ của Jane.

Zell thắc mắc: “Sao bây giờ vẽ lên mặt ?”

Disia đang hết sức tập trung vẽ, còn Jane bưng khay t.h.u.ố.c màu bên cạnh giải thích: “Lễ Thánh Khai Mầm bắt đầu từ năm giờ sáng, lúc đó chắc bọn trẻ dậy nổi nên cho chúng vẽ từ tối nay luôn.”

Tinh Linh tộc chú trọng các lễ hội nên nghiên cứu t.h.u.ố.c màu kỹ, bộ đều chiết xuất tự nhiên từ ma thực, gây hại cho da nên thể để qua đêm thoải mái.

Bea lo lắng: “Bắt đầu sớm liệu bọn trẻ thức dậy nổi ?”

Bình thường nhân vật chính của buổi lễ là những đứa trẻ sơ sinh mở mắt nên chúng sẽ ngủ suốt quá trình, nhưng Iga và Disia là trường hợp đặc biệt.

Vì lễ Thánh Khai Mầm và nghi thức thức tỉnh diễn cùng lúc nên dù trì hoãn cũng thể muộn quá lâu. Sau khi bàn bạc, các tinh linh quyết định giữ đúng giờ truyền thống, đành để hai đứa nhỏ vất vả một ngày.

Jane chằm chằm bút vẽ của Disia, thực chất cô đang dùng tinh thần lực để hỗ trợ thầm lặng giúp các đường nét lệch.

Một lát cô mới đáp: “Tắm xong , vẽ xong hoa văn là cho chúng ngủ ngay. Sáng mai chúng dậy sớm đồ cho chúng bế thẳng đến nơi làm lễ, khi nào nghi thức bắt đầu mới đ.á.n.h thức bọn trẻ .”

“Được , hai im lặng chút , đừng làm phiền Disia vẽ.” Jane xong thấy phiền nên bảo cả hai im miệng.

Bea và Zell im bặt, họ rón rén xuống một bên để theo dõi thành quả hội họa của Disia.

Disia nghiêm túc luyện tập hai ngày và thành quả cũng tệ lắm. Lại Jane âm thầm phụ trợ nên thành công thành hình vẽ hoa văn mà lệch quá rõ ràng.

“Vẽ xong !” Disia vui vẻ phóng bút giơ gương lên cho Iga xem: “Iga, mau xem, vẽ cho siêu cấp luôn đó.”

Iga soi gương ngắm, hình dây leo kéo dài từ thái dương bên đến tận trán bên trái trông sinh động và đầy sức sống. Cậu gật đầu tỏ vẻ hài lòng và tiếc lời khen ngợi: “Disia, giỏi quá, vẽ tranh cũng nữa.”

Disia đắc ý cực kỳ, ngẩng đầu vui sướng một hồi mới : “Được , giờ đến lượt Iga giúp vẽ nha!”

Iga liền lên và để Disia ghế. Cậu cầm lấy tờ giấy mẫu cùng bút vẽ ướm thử lên trán Disia nửa ngày trời mới tìm chỗ đặt bút.

Iga điểm ngòi bút lên trán Disia bắt đầu phác họa. Quá trình phác họa diễn đơn giản hơn tưởng tượng nhiều. Cậu cảm thấy như một luồng sức mạnh thần bí đang giúp đỡ để phân định rõ vị trí hoa văn. Cậu chỉ cần đưa bút theo cảm giác là , cho dù giữa chừng tay run cũng vẽ chệch .

Rất nhanh đó, hoa văn của cũng thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-42-le-thanh-khai-mam.html.]

Nhìn hình dây leo sống động trán Disia, Iga ngừng gật đầu tâm đắc. Xem cũng là một thiên tài hội họa vì vẽ thật sự!

Disia cũng cùng cảm nghĩ, cứ soi gương ngắm nghía mãi thôi.

“Bé con ngoan, đây lau tóc ngủ nào. Ngày mai dậy sớm nên tối nay nhất định ngủ sớm, ham chơi đấy.”

“Chúng con ạ.” Các bé con cực kỳ lời, chúng nhặt khăn lông bên cạnh chậm rãi xoa lên đầu để lau khô nước tóc.

Jane dùng lược chải mượt tóc cho hai đứa trẻ kiểm tra nhiệt độ để hong khô tóc cho chúng, giúp mái tóc khôi phục trạng thái bồng bềnh mềm mại: “Được , ngủ thôi.”

Các bé con chào tạm biệt mấy vị tinh linh ngoan ngoãn ngủ.

Đợi bọn trẻ khỏi, Jane đưa một viên Lưu Ảnh Thạch cho Bea với thần sắc nghiêm túc: “Ngày mai nhất định ghi bộ quá trình lễ Thánh Sơ Mầm cho , ?”

Bea vội vàng gật đầu: “Yên tâm , nhất định sẽ cầm Lưu Ảnh Thạch suốt cả buổi, bỏ sót một phút giây nào .”

Jane hài lòng để họ cũng nghỉ ngơi.

Một đêm trôi qua nhanh, trong sự mong chờ của tộc tinh linh, thời điểm bắt đầu lễ Thánh Khai Mầm rốt cuộc cũng tới.

Khoảng ba giờ sáng, Jane lay Bea và Zell tỉnh dậy. Đôi mắt màu sa thạch của cô ánh lên tia hồng quang đáng sợ trong bóng đêm làm hai vị tinh linh đang nửa tỉnh nửa mê sợ hú vía.

“Bea, Zell, mau tỉnh giúp các bé con mặc quần áo nào!”

Bea thấy giọng quen thuộc liền bật đèn lên. Khi thấy chủ nhân của đôi mắt đỏ là Jane thì mới vuốt n.g.ự.c thở phào: “Hóa là cô , làm sợ c.h.ế.t khiếp.”

“Mau lên , ba giờ , còn kịp nữa .”

Hai vị đại tinh linh lập tức tỉnh táo hẳn, họ nhanh chóng mặc đồ theo chân Jane lén lút phòng của các bé con.

Jane chỉ huy Zell tách hai đứa trẻ đang ôm ngủ . Zell cảnh tượng quen thuộc nhớ trải nghiệm của Ingrid đó nên lo lắng hỏi: “Tách trực tiếp luôn ? Liệu Disia nháo ?”

Jane đang lấy quần áo nên trấn an: “Không , cứ trực tiếp tách .”

Zell thấp thỏm bế Iga khỏi vòng tay của Disia. Chân mày Disia khẽ động, bé quả nhiên mở mắt về phía .

Jane cầm quần áo tiến gần và dỗ dành Disia: “Disia, con ngủ tiếp tỉnh dậy mặc quần áo nào?”

“Buồn ngủ... buồn ngủ quá...” bé con bĩu môi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn cả .

“Buồn ngủ thì ngủ thêm lát nữa, ngoan nào, nhắm mắt ngủ tiếp con.”

“Iga...” Disia lầm bầm, chịu yên ngủ.

Jane xoay đầu về phía Iga để thấy bạn đang ngủ khò khò trong khi Bea mặc đồ cho: “Iga đang mặc quần áo kìa, Disia cũng ngoan ngoãn lời để chú Zell mặc đồ cho, nhé.”

Disia trề môi lẩm bẩm thêm một lúc nhưng cuối cùng vẫn cưỡng cơn buồn ngủ nên dần .

“Nhanh lên nào, tranh thủ thời gian .”

Zell thấy Disia ngủ say liền thở phào nhẹ nhõm. Không đợi Jane giục thêm, cầm lấy quần áo mặc cho bé.

Disia lúc nhạy cảm thì nhạy cảm nhưng lúc trì độn thì cũng thật sự trì độn. Sau khi chấp nhận việc ôm Iga ngủ, ngoẹo đầu ngủ tiếp và mặc cho Zell xoay xở với tay chân thế nào cũng tỉnh.

Phía Bea thì thuận lợi như . Tuy Iga nháo nhưng chỉ cần Bea động tác mạnh một chút là mơ màng mở mắt. Dáng vẻ ngủ mà cứ làm phiền của làm Bea xót xa thôi.

Mất mười phút thì hai bé con cũng mặc xong quần áo. Jane xách một chiếc giỏ trải chăn mềm bên trong tới và bảo Bea đặt hai đứa trẻ .

Bea chiếc giỏ và bỗng thấy quen mắt. Anh đặt hai bé con trong, Jane đắp thêm chăn cho chúng tìm một cái nắp trúc đậy lên để che ánh sáng.

“Được , hai mau mang bọn trẻ ngoài . Trước khi nghi thức bắt đầu hai mươi phút thì đ.á.n.h thức chúng dậy, nhớ gọi Iga để Iga gọi Disia, đó chuẩn sẵn hai chén nước cho chúng kẻo bọn trẻ khát.”

“Đã , chúng đây.” Bea nhận lấy giỏ dang rộng đôi cánh. Họ chào tạm biệt Jane xách giỏ tre bay khỏi cấm địa để đến thánh đàn nơi tổ chức nghi thức.

Khu vực thánh đàn vô cùng rộng lớn, dù chứa hàng vạn khách mời và thành viên tộc tinh linh nhưng vẫn hề cảm giác chật chội.

Xung quanh thánh đàn chín cái cây khổng lồ cao tới bảy tám trăm mét. Chúng mọc thành vòng tròn bao bọc lấy thánh đàn ở vị trí chính giữa. Tán cây đan xen tạo thành một mái vòm tự nhiên che khuất bầu trời.

Tính toán thời gian vặn, Bea theo đúng trình tự Jane dặn để đ.á.n.h thức hai bé con trong giỏ.

Bé con mở mắt thấy ánh nắng sớm xuyên qua kẽ lá tạo thành những đốm sáng lấp lánh như những vì rải rác vòm trời xanh thẫm của cành lá.

Bầu trời màu xanh lục thu hút ánh của hai đứa trẻ. Chúng ngẩn ngơ ngắm một hồi mới sực tỉnh và dậy khỏi giỏ tre.

Lorivic tiến gần và đưa tới hai ly nước ấm đúng lúc. Hai bé con đang khát nước nên lập tức nhận lấy và ôm ly uống ừng ực. Sau khi uống hết, chúng vươn đầu lưỡi l.i.ế.m môi cảm ơn chú Lorivic bụng: “Con cảm ơn ạ.”

Lorivic giữ vẻ rụt rè đáp: “Không gì.”

Nói xong, liếc Zell một cách ngạo mạn. Zell lúc cũng đang cầm hai ly nước định đưa cho bọn trẻ nhưng kịp thì hớt tay . Lorivic thong dong rời để về chỗ của .

Zell u ám chằm chằm theo bóng lưng hậm hực uống cạn một ly nước, ly còn đưa cho Bea: “Uống !”

Bea nhận lấy ly nước và im lặng uống.

Zell nghiến răng và thì thầm Lorivic với Bea: “Bea, đúng, cái tên tinh linh Lorivic thật sự đáng ghét!”

Bea lập tức phấn khích hưởng ứng: “ , bảo với từ sớm là tên đó giả tạo và đáng ghét tin! Tôi cho , cái tên ...”

Bea và Zell như tìm tri kỷ, họ mải mê Lorivic cho đến khi Ishgard xuất hiện thánh đàn cùng với vòng tròn ma pháp gian màu bạc thì họ mới luyến tiếc dừng .

Bea vội vàng bế các bé con khỏi giỏ và đặt xuống đất. Anh chỉnh quần áo, áo choàng và đội vương miện lên đầu cho chúng: “Các bảo bảo, nghi thức sắp bắt đầu , các con chuẩn sẵn sàng nhé.”

Iga chút khẩn trương: “Chú, chúng con làm gì ạ?”

“Các con cần làm gì cả, lát nữa cứ nắm tay cùng về phía bệ hạ là .”

Các bé con ngây thơ nắm c.h.ặ.t t.a.y .

Ishgard cắm quyền trượng hoàng giả xuống giữa thánh đàn. Ánh mắt ngài đảo qua đám đông và dừng chính xác ở vị trí của hai đứa trẻ.

Ngài khẽ mỉm vươn tay .

Mọi và tinh linh đường của Ngài đều cảm nhận điều gì đó nên đầu phía . Họ thấy hai bé con tinh linh với dung mạo tinh xảo đang đó.

Tuy chúng nhỏ bé nhưng một ai thể xem nhẹ.

Chúng mang theo sự thiên vị của cả một chủng tộc cường đại, sinh khi chẳng gì trong tay nhưng đồng thời cũng sở hữu tất cả.

Mọi ánh mắt tại thời điểm đều đổ dồn hai đứa trẻ nhỏ bé. Ánh của họ tràn đầy yêu thương, nụ ôn hòa như thể thế giới chỉ những điều thiện lương trắng muốt.

Một luồng ma lực vô hình giáng xuống mặt chúng nhẹ nhàng nhưng kiên định rẽ đám đông sang hai bên. Những đường đều thức thời tránh , nhường một lối rộng hai mét.

“Các bảo bảo, qua đó .”

Bea khẽ nhắc nhở từ phía . Hai bé con nắm tay băng qua con đường nhỏ giữa đám đông để tiến về phía thánh đàn.

Các tinh linh nhẹ giọng tụng xướng: “Hào quang của Đấng Sáng Thế trường tồn vĩnh cửu, cành lá sinh mệnh mãi mãi héo tàn.”

Lumina cũng nhắm mắt cầu nguyện: “Ánh sáng vĩnh tồn.”

Dưới sự chứng kiến của các tinh linh, quyền trượng màu xanh kim đ.â.m chồi nảy lộc. Thân trượng mọc cành mới, đỉnh trượng nảy những lá xanh mướt, thần cách tượng trưng cho Tự Nhiên hóa thành lõi cây dung nhập trượng.

Dưới sự xúc tác của thần lực, quyền trượng hoàng giả hóa thành một cái cây thực thụ với hai quả lớn căng mọng kết đầu cành.

Ishgard hái quả xuống đưa cho hai bé con: “Ăn nó các con.”

Ăn trực tiếp ?

Iga chắc chắn sang Disia. Disia chằm chùm quả một lúc c.ắ.n một miếng, thấy hạt nên nhét cả quả miệng và nhai vài cái là xong.

Ăn xong Disia liền chia sẻ cảm nhận với bạn nhỏ: “Iga, quả ngon lắm, mau ăn .”

Iga thầm nghĩ đây chắc là vấn đề ngon , mà đây là quả gì nhỉ? Cậu hiểu nhưng vì đang nên cũng dám chần chừ, vội học theo Disia và nuốt quả bụng.

Quả miệng tan thành nước và trôi thẳng xuống cổ họng. Iga mím môi, cảm giác kịp nếm vị gì thì quả biến mất. Cậu hối hận nghĩ thầm lẽ nên c.ắ.n một miếng như Disia vì để nó tan hết như .

Thấy chúng ăn xong, Ishgard vươn tay và cái cây biến trở về hình dạng quyền trượng trong tay Ngài.

Ngài giơ quyền trượng lên đột nhiên gõ nhẹ đầu hai đứa trẻ một cái.

Disia xoa đầu và ngơ ngác Ngài: “Bệ hạ, Người đ.á.n.h con?”

Ishgard: “...”

Ngài im lặng trả lời mà bắt đầu thi triển một pháp trận phức tạp bao phủ lấy hai đứa nhỏ.

Iga nhận pháp trận trông quen mắt. Hình như đó chính là pháp trận mà Disia từng thấy khi dùng ma pháp hồi tưởng.

Bây giờ là lúc bắt đầu kiểm tra thiên phú cho chúng ?

 

Loading...