Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 13 Dì ơi, con hỏi dì một câu được không?

Cập nhật lúc: 2026-03-25 16:32:54
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“……”

Mamie trầm mặc vài giây mới lên tiếng: “Iga chắc là sẽ ……”

“Hả?”

Mamie hai cuốn sách đau đầu. Cô thiên phú thực sự của Disia cao đến mức đáng sợ. Rõ ràng mục đích Ishgard bảo Bea đưa sách tuyệt đối để Disia lật xem tùy tiện, mà là bé nghiêm túc học tập.

đúng như lời Bea . Disia thậm chí còn đầy ba tuổi. Cái tuổi đặt ở Tinh Linh tộc thì khác gì đứa trẻ mới đầy tháng ?

Hiện tại bắt đứa nhỏ học những thứ , Mamie cảm thấy bản chút đành lòng.

Cô lặng lẽ đẩy hai cuốn sách trả cho Bea. Bea ngơ ngác hỏi: “?”

Mamie dời tầm mắt chỗ khác, thẳng : “Bệ hạ bảo đưa cho thằng bé, tự mà đưa.”

Bea nắm lọn tóc dài quấn quanh ngón tay, ngây thơ : “Vậy đợi thằng bé tỉnh ngủ, sẽ đưa cho nó.”

Disia đang ngủ trưa vẫn sắp đón nhận loại "lễ vật" gì. Cậu bé ngủ ngon lành.

Hai nhóc tì vì buổi sáng giải phóng quá nhiều ma lực nên vô cùng mệt mỏi. Thời gian ngủ trưa vì thế cũng kéo dài hơn thường ngày. Cho đến khi ngoài phòng truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất, hai đứa nhỏ mới mơ mơ màng màng mở mắt .

Iga đẩy đẩy Disia. Cậu hỏi bằng giọng sữa non nớt: “Disia, bên ngoài ? Có động đất hả?”

“Hửm?” Disia vẫn tỉnh táo hẳn. Cậu chỉ đáp vu vơ khi tiếng Iga.

Iga tưởng đang khẳng định nên ngẩn một chút: “Động đất thật ? Disia mau dậy , chúng ngoài xem thử!”

“A?” Disia mờ mịt nhưng cơ thể tự động bò dậy. Cậu ngoan ngoãn theo lưng Iga.

Iga vươn đôi cánh mới đẩy cánh cửa bằng lá cây.

Mamie và Bea đang cành cây gần đó. Cả hai đồng loạt qua khi tiếng mở cửa.

Mamie dịu dàng hỏi: “Các con ngủ đủ ?”

Iga gật đầu. Cậu thò đầu xuống và tò mò hỏi: “Dì ơi, động đất ạ? Lúc ngủ con thấy rung một chút.”

Động đất ? Mamie suy nghĩ một lát chỉ tay xuống gốc cây: “Không . Đó là nhân viên của tiệm Nhà Cây đang lắp đặt nhà gỗ. Họ đặt ngôi nhà xuống đất nên tiếng động lớn thôi.”

Iga theo hướng tay nàng chỉ. Ở nơi vốn trống trải nay bỗng xuất hiện một ngôi nhà gỗ. Mấy tinh linh đang cầm pháp trượng vây quanh nhà gỗ bận rộn. Họ dùng một loại thực vật đặc biệt để cố định ngôi nhà thật chắc chắn.

Mấy vị tinh linh đó thấy tiếng Iga và Mamie chuyện liền ngẩng đầu lên. Ánh mắt họ chạm hai nhóc tì.

Các tinh linh giơ tay vẫy chào thiện. Iga vui vẻ rộ lên và cũng vẫy tay thật mạnh đáp .

Disia "gan hùm" nhất. Cậu ngay cửa lá, hai chân nhỏ treo lơ lửng đung đưa. Cậu hỏi: “Iga, nên tặng ít nho cho họ ?”

“Tặng chứ!”

Iga cảm thấy giống nho trồng hồi sáng thực sự quá . Cứ gặp tinh linh là thể tặng một chùm.

Bea giúp hai đứa nhỏ mở tủ lạnh và lấy bốn chùm nho.

Iga và Disia mỗi đứa xách một chùm nho bay xuống . Hai bé mang đến cho những tinh linh đang bận rộn với nụ rạng rỡ: “Các chị ơi, cảm ơn giúp chúng em lắp nhà. Đây là nho do chính tay em và Disia trồng, mời ăn ạ!”

Nghe thấy nho là do hai nhóc tì tự tay trồng, mấy vị tinh linh lộ vẻ mặt thụ sủng nhược kinh. Một tinh linh cẩn thận bỏ nho nhẫn gian vui vẻ : “Oa! Hóa là nho do chính tay bé con trồng ! Anh mang về nhà để ăn cùng ba mới !”

Phản ứng của những tinh linh khác cũng tương tự như . Họ chỉ khác ở đối tượng chia sẻ cùng.

Iga chớp chớp mắt. Để tránh làm phiền họ làm việc, kéo Disia bay bên cạnh chơi đùa. Disia nhỏ giọng hỏi: “Iga, ba là cái gì ?”

Iga ôm mặt : “Kiến thức trong trí nhớ kế thừa của nhiều như mà thường thức đơn giản ?”

Disia liền cẩn thận lục lọi trong ký ức. Cậu rầu rĩ đáp: “Hình như thực sự là nè.”

Iga một hồi mới giải thích: “Ba chính là sinh họ, giống như Cây Mẹ sinh chúng . Mấy chị tinh linh là tinh linh thuần huyết. Cậu xem, họ đều cánh .”

Disia vội đầu . Cậu phát hiện khi trang trí mái nhà cao, các tinh linh dùng dây leo để đưa lên chứ bay lên.

“Họ cánh thật kìa!”

“Cánh là đặc điểm riêng của tinh linh tự nhiên thôi nhé!”

Disia gật đầu liên tục để tỏ ý ghi nhớ. Qua vài giây, phản bác: “Iga, đúng! Chúng nó cũng cánh kìa!”

Iga theo. Cậu phát hiện Disia đang chỉ đám hoa yêu tinh.

Một nhóm hoa yêu tinh đang cầm những chiếc lá lớn chơi đùa gần đó. Trông chúng như đang chơi giỡn nhưng thỉnh thoảng lén lút Iga và Disia. Khi , chúng còn cố tình buông lá xuống che khuất hình nhỏ bé. Dáng vẻ "giấu đầu hở đuôi" đó vô cùng rõ ràng.

Iga lẩm bẩm: “Tôi đang đến tinh linh mà. Chúng là hoa yêu tinh nên giống chúng . Cậu thấy chúng nhỏ như ? Nhỏ hơn cả chúng nữa, đáng yêu quá chừng.”

Disia dán sát mặt và bĩu môi hỏi: “Đáng yêu hơn cả ?”

Iga nâng lấy khuôn mặt nhỏ của cụng trán một cái: “Tất nhiên là vẫn đáng yêu nhất .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-13-di-oi-con-hoi-di-mot-cau-duoc-khong.html.]

Disia hài lòng. Cậu lột một quả nho đút cho Iga. Iga cũng đút cho một viên.

Hai nhóc tì ăn trái cây ngẩng đầu xem hoa yêu tinh chơi đùa trời. Disia chỉ một con hoa yêu tinh và với Iga: “Iga, con hoa yêu tinh . Nó phát sáng kìa!”

Iga cũng chú ý tới con hoa yêu tinh đó. Cậu nó một hồi lâu.

Thật hoa yêu tinh nào cũng phát sáng. Trên chúng luôn mang theo hiệu ứng lấp lánh mắt. con mà Disia chỉ thì khác biệt. Giữa một đám hoa yêu tinh lung linh, nó vẫn tỏa sáng vô cùng nổi bật. Độ sáng đó đủ để dùng nó làm bóng đèn ban đêm.

“Sao nó sáng thế nhỉ?” Iga thắc mắc.

Cá Mặn

Bea từ cây bay xuống. Nghe thấy , giải thích: “Bởi vì nó là hoa yêu tinh đời từ ma thực thuộc tính Ánh Sáng mà. Yêu tinh Ánh Sáng cực kỳ hiếm gặp nhé. Toàn bộ tộc Tinh Linh đến mười con, và tất cả đều ở trong khu vườn của chú đấy.”

Disia kinh ngạc: “Chú Bea ơi, tại yêu tinh Ánh Sáng ít như ạ?”

“Bởi vì ma thực cũng giống như chúng , đều sự phân chia thuộc tính.”

Thấy hai đứa nhỏ hứng thú, Bea bắt đầu giải thích kỹ càng: “Tinh linh tuy thể thúc đẩy ma thực sinh trưởng nhưng nghĩa là ma lực của họ đều cho loại ma thực. Chú lấy ví dụ nhé. Như là Hồng Tâm Thảo vốn mang một chút thuộc tính Hỏa. Người chăm sóc phù hợp nhất với nó thiên phú thuộc tính Mộc kèm một chút thuộc tính Hỏa, giống như cô Jane của các con .”

“Ma lực của cô tương thích với Hồng Tâm Thảo. Loại cỏ qua tay cô chăm sóc sẽ dễ dàng sinh yêu tinh Hồng Tâm Thảo hơn. Ví dụ ngược chính là Mamie. Thuộc tính phụ của cô là Thủy, xung đột với thuộc tính của Hồng Tâm Thảo. Vì ma lực của cô hợp để phối hợp nuôi trồng loại cỏ .”

“Nếu cưỡng ép thúc đẩy thì vẫn mọc thôi. tỷ lệ Hồng Tâm Thảo đó sinh yêu tinh sẽ thấp hơn nhiều so với bình thường.”

“Tinh linh vốn thiên phú ma pháp thuộc tính Ánh Sáng, dù là thuộc tính chính phụ. Cho nên phẩm chất ma thực thuộc tính Ánh sáng chúng trồng đều bình thường, hầu như thể sinh yêu tinh Ánh Sáng.”

Iga ngạc nhiên : “Chú Bea ơi, chú nuôi yêu tinh Ánh Sáng là vì chú thiên phú ma pháp thuộc tính Ánh Sáng ạ?”

Bea khựng một chút. Anh gượng lắc đầu: “Chú thuộc tính khác . Chú cũng giống như chị gái, chỉ thiên phú hệ Mộc thôi.”

“Sở dĩ ở đây yêu tinh Ánh Sáng là nhờ sự hiện diện của Thần Hi đấy. Kỳ Lân là ma thú ánh sáng. Ngay cả trong Giáo Đình Quang Minh, Kỳ Lân cũng thuộc loại ma thú hiếm. Nhờ Thần Hi giúp chú bổ sung ma lực ánh sáng cho ma thực nên ở đây mới sinh Quang chi yêu tinh.”

Disia hỏi: “Chú Bea ơi, chú tìm thấy Kỳ Lân ở ? Con cũng tìm một con cho Iga.”

Bea mím môi : “Cái thì chắc là tìm . Kỳ Lân ưa thích những nơi sức mạnh ánh sáng đậm đặc. Hầu hết chúng đều ở Giáo Đình. Dù thỉnh thoảng con hoang dã xuất hiện, chúng cũng sẽ tự động tìm đến Giáo Đình chứ xuất hiện ở nơi khác.”

“Thần Hi thực chất cũng đến từ Giáo Đình. Trước đây chú từng ở nhờ Giáo Đình một thời gian và quen vài bạn. Thần Hi là do bạn ở Giáo Đình tặng cho chú đấy.”

Disia thất vọng bảo: “Hóa ạ. Tiếc quá mất.”

Iga : “Sao bỗng nhiên tặng Kỳ Lân?”

Disia lầm bầm: “Vì thấy thích mà.”

Iga nhún vai: “Tôi thích Thần Hi chứ thích loài Kỳ Lân . Thần Hi là duy nhất ở rừng tinh linh . Nếu tặng thú nhỏ thì thể tìm loài khác cũng .”

Disia đắn đo suy nghĩ một hồi miễn cưỡng đáp: “Vậy cũng ……” Không cũng còn cách nào khác, vì Kỳ Lân Giáo Đình độc chiếm mất .

Lúc Bea lấy hai cuốn sách đưa cho Disia: “Disia, chị gái bảo chú đưa hai cuốn sách cho con. Con cầm lấy .”

Disia nhận lấy sách lật qua lật xem: “Chỉ cho con thôi ạ? Iga ?”

Iga tên sách xua tay: “Cái cần , xem là .”

Disia thắc mắc: “Ơ?”

Cậu bé chút hiểu nhưng vẫn nhận lấy sách .

Mamie bay xuống và : “Disia, hai cuốn sách sẽ thêm bài học của con. Mỗi ngày con xem hai tiếng đồng hồ.”

Disia nhíu chặt đôi lông mày nhỏ. Cậu thẳng luôn: “Hai tiếng dài lắm ạ, con xem .”

Mamie cứng họng: “Ách……”

lệnh bắt buộc Disia sách. cái hình nhỏ bé còn cao đến đầu gối , cô cách nào lời nặng nề .

Cuối cùng Iga lên tiếng: “Tôi thấy hai cuốn sách đó vẻ thú vị. Disia, chúng cùng xem nhé!”

Disia đáp ngay: “ Được chứ!”

Mamie: “……” Thôi , miễn là thằng bé chịu sách là .

Iga xoa bụng: “Con đói đói .”

Bea vội : “Chú nướng bánh quy nhỏ đấy. Iga, con ăn ?”

“Muốn ạ! Con cảm ơn chú Bea!”

“Không cần khách sáo !” Bea bước nhẹ nhàng để chuẩn nướng bánh.

Disia tùy tiện mở một cuốn sách : “Iga, chúng cùng sách nào.”

Mamie thấy liền định bay xa một chút để làm phiền hai đứa nhỏ. Iga gọi cô : “Dì Mamie ơi, con thể hỏi dì một câu ?”

Mamie nhẹ giọng đáp: “Tất nhiên là . Con hỏi dì chuyện gì nào?”

“Dì ơi, tại chú Bea từng đến Giáo Đình ạ?”

 

Loading...