Tiểu Xinh Đẹp Tăm Tối Làm Đàn Em Pháo Hôi Trong Truyện Cẩu Huyết - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-05-09 04:45:15
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ Chu Miện vốn dĩ nên đại học. Hắn thông minh như , lợi hại như , thuộc về nơi đó.
Tô Đề c.ắ.n thật, chỉ cảm nhận răng nanh của Kỳ Chu Miện cọ xát cổ , đôi môi mỏng chạm sợi dây tơ hồng nơi đó khựng . Sợi dây nhanh chóng thấm ướt bởi một cảm giác lành lạnh khiến Tô Đề run rẩy.
“Trở về, ?” Giọng Kỳ Chu Miện khản đặc đến đáng sợ, vòng tay siết như khảm xương máu, “Dù ngày về... nếu cầu xin em thì ?”
“Tô Đề, cầu xin em trở về...”
Trở bên cạnh .
Tô Đề theo bản năng đưa tay sờ lên mặt Kỳ Chu Miện, chạm những giọt nước mắt lạnh lẽo đến thấu xương đang chảy từ khóe mắt nhắm nghiền của .
“Thực xin .” Tô Đề khẽ co ngón tay , cuối cùng chẳng thể thốt thêm lời nào khác.
Kỳ Chu Miện gắt gao nắm lấy ngón tay Tô Đề, đặt trong miệng, tì lên đầu răng nanh c.ắ.n một cái. Tô Đề đau đến mức rụt , chảy máu, nhưng ngón tay hiện lên một vết hằn nhỏ thâm sâu. Cậu vết cắn, nhỏ giọng với Kỳ Chu Miện:
“Kỳ Chu Miện, nhiều cảm ơn . quên mất với một câu: Thực xin .”
Nắng sớm mờ ảo, sinh viên nghiệp trường Kinh Ký tấp nập rời khỏi khuôn viên đại học họ gắn bó bốn năm. Kỳ Chu Miện vuốt ve hai tờ giấy thông báo nhập học giống hệt của trường Kinh Ký, lặng lẽ cất chúng cặp sách.
Nghĩa trang ở vùng ngoại ô. Trước khi Kỳ Chu Miện đến, Lương Thanh Tứ và Tề Ngật mặt ở đó.
Lương Thanh Tứ ngừng hồi tưởng những lời Hà Tố Quang với bốn năm :
"Mẹ của từng là một hình cảnh. Trong một truy bắt, nghi phạm đ.â.m thương n.g.ự.c của bà. Các đồng nghiệp đều tưởng bà sẽ sớm bình phục, ngờ bà trái tim bên bẩm sinh. Lần đó tim phổi tổn thương nặng, bà buộc lui về hậu phương.
Bà làm phiền quốc gia, tự nguyện từ chức làm nội trợ để chăm sóc gia đình. Khi Nguyễn Chí Tốn bắt giữ gia đình để ép cha , bà tự b.ắ.n n.g.ự.c trái để giả c.h.ế.t, đ.á.n.h lừa lão để tẩu tán chứng cứ. Lúc Nguyễn Chí Tốn phái xử lý thi thể, bà dùng thở cuối cùng ngậm chứng cứ miệng mang xuống mộ phần."
Hà Tố Quang cuối cùng kết luận: "Bộ Công an truy tặng đồng chí An Hồng Huy và đồng chí Lương Cung huân chương chiến công hạng nhất."
"Hôm qua Nguyễn Chí Tốn xử b.ắ.n , thời khắc hả lòng hả như , thầy Lương xem?" Giọng Tề Ngật giấu nổi sự châm chọc, "Chẳng vì ngày mà trả cái giá đắt ?"
Lương Thanh Tứ kéo khỏi dòng ký ức, đáp trả sắc lẹm: "Hai năm tù tội vẫn làm đầu óc tỉnh ?"
Tề Ngật khi đó là vị thành niên tham gia buôn lậu, xét thấy tuổi tác đủ, thái độ tự thú , thành khẩn khai báo và cung cấp manh mối triệt phá băng đảng nên tuyên án 1 năm 6 tháng tù.
"Đừng chứ thầy Lương." Tề Ngật nhướng mày, thấu đáy mắt, "Giờ là sinh viên sắp lên năm hai của Kinh Ký đấy."
Lương Thanh Tứ bặm môi: "Cũng chỉ là hạng cặn bã gì."
"Vậy còn học trò ngoan trong mắt thì ? Chẳng chính tay hại c.h.ế.t đó thôi?" Tề Ngật ngước mắt, ánh hung bạo tràn ngập hận thù, "Tô Đề khi đó còn nhỏ như , đói đến mức nhà vệ sinh uống nước vòi để cầm . Việc tồi tệ nhất từng làm là theo , làm sai điều gì chứ?"
"Cậu phạm sai lầm lớn đến mức dùng cả đời để trả ?" Tề Ngật gằn từng chữ, đôi mắt đỏ ngầu: "Cậu cứ như các sống sờ sờ bỏ đói cho đến c.h.ế.t."
Lương Thanh Tứ cảm thấy trái tim như bóp nghẹt, thở nghẽn nơi lồng ngực.
"Anh nên tới ." Kỳ Chu Miện thản nhiên đưa lòng bàn tay lau lớp bụi mờ bia mộ của Tô Đề, " thôi, tới cũng , luôn một câu hỏi dành cho ."
Đôi đồng t.ử đen kịt của Kỳ Chu Miện dán chặt khuôn mặt Lương Thanh Tứ, quan sát từng biến đổi nhỏ nhất cơ diện .
Lương Thanh Tứ bấy lâu nay vẫn luôn nghi ngờ ngôi mộ vốn t.h.i t.h.ể của Tô Đề, liền thẳng : "Cậu cho t.h.i t.h.ể Tô Đề ở , bất luận câu hỏi nào cũng sẽ trả lời."
Kỳ Chu Miện cất lời, âm sắc nhẹ đến mức Lương Thanh Tứ ngỡ đang gặp ảo giác. Anh thấy hỏi:
"Bản nhận tội của Tô Đề, rốt cuộc là ai ép ?"
Lỗ tai Lương Thanh Tứ như ù ba chữ "bản nhận tội".
Năm đó lừa Tô Đề, Kỳ Chu Miện xác thật phạm pháp, và những lợi ích từ việc phạm pháp đương nhiên sẽ thu hồi.
Anh đó là cái bẫy "tương kế tựu kế" mà Cục Công an và Hà Tố Quang phối hợp với Kỳ Chu Miện để giăng nhắm Nguyễn Chí Tốn.
Vậy nên, "bản nhận tội" của Tô Đề?
Dây thần kinh của Lương Thanh Tứ co thắt đến đau đớn. Tô Đề thế mà vì Kỳ Chu Miện mà "bản nhận tội"?
Cậu màng đến ngôi trường đại học hằng mơ ước, đem sự trong sạch trao cho Kỳ Chu Miện, đem cả tương lai và đại học bộ dâng tặng cho Kỳ Chu Miện.
Lương Thanh Tứ thấy nực cực kỳ, nhưng khi toét miệng , nước mắt lã chã rơi xuống. Anh tính Tô Đề, chẳng lời ai cả, làm thì sẽ làm. giờ đây Tô Đề c.h.ế.t, c.h.ế.t đối chứng.
Lương Thanh Tứ Kỳ Chu Miện như nguyện.
"Hai cha con các thật đúng là chẳng khác gì , đều thích dựng chuyện cho khác." Lương Thanh Tứ lạnh đầy châm chọc, "Cha của hại c.h.ế.t cha , còn hại ..." Hại cả đời thống hận đồng tính luyến ái. Hận đến mức chính cũng nhận tâm ý, đến cơ hội cũng còn.
Giọng Lương Thanh Tứ xoay chuyển: "Cậu hại mất việc..." Hại mất tư cách làm một giáo viên Tô Đề kính trọng, thể ở Ngô Hoa cùng thi đại học.
Đôi mắt Kỳ Chu Miện sâu hoắm như vực sâu: "Là , là Nguyễn Chí Tốn?"
Lương Thanh Tứ đột nhiên lớn, cảm thấy một sự khoái cảm trả thù dâng trào. Kỳ Chu Miện cả đời cũng đừng mong sự thật.
"Là ..."
Nụ dữ tợn còn dứt, Lương Thanh Tứ thấy m.á.u tươi phun từ cổ họng , văng tung tóe trung. Tiếng động bên tai xa dần, mờ mịt dần.
Tề Ngật kinh hãi gào lên: "Kỳ Chu Miện, điên ?"
Kỳ Chu Miện ném con d.a.o trong tay xuống đất, giọng lạnh tanh: "Đó là thứ đáng nhận."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tieu-xinh-dep-tam-toi-lam-dan-em-phao-hoi-trong-truyen-cau-huyet/chuong-57.html.]
Tề Ngật trân trối dòng m.á.u từ yết hầu Lương Thanh Tứ tràn , thấm đẫm mảnh đất nâu vàng chân bia mộ.
Mặc dù Tề Ngật chấp nhận cải tạo, chấp nhận sự trừng phạt cho những tội đây của , nhưng lúc chợt nhận vẫn còn thiếu Kỳ Chu Miện một câu: "Thực xin ."
Hắn từng bắt nạt Kỳ Chu Miện, suýt chút nữa hủy hoại cả đời khác. trớ trêu , Kỳ Chu Miện chọn hủy hoại chính ngay thời khắc rạng rỡ nhất của cuộc đời. Nhìn Kỳ Chu Miện bây giờ, Tề Ngật thấy rõ cái hậu quả t.h.ả.m khốc mà đáng lẽ chính gánh chịu từ lâu.
"Không cần ." Kỳ Chu Miện nhạt nhẽo đáp: "Các ai cũng xin , nhưng ai xin Tô Đề ?"
Bản tin tư pháp: Kỳ Chu Miện phạm tội cố ý gây thương tích, khiến hại trọng thương, tuyên án phạt tù 6 năm 2 tháng.
Dưới chân bia mộ, giữa đống sách vở cũ và những trang giáo trình nát vụn, bản "nhận tội" mà Tô Đề để như một nhát d.a.o cuối cùng đ.â.m tim những ở :
"Tôi tên là Tô Đề, từng là học sinh trường Trung học Ngô Hoa. Trong thời gian học tập tại đây, bắt nạt bạn học tên Kỳ Chu Miện, trộm cắp và cướp đoạt tài sản của .
Sau đó ngựa quen đường cũ, lấy trộm bình sứ Thanh Hoa và một mảnh ngọc tỷ, còn lừa gạt giáo sư Hà Tố Quang, cầu xin ông đổi cho một suất tuyển thẳng Đại học Kinh Ký.
Nghe tin giáo sư Hà Tố Quang đình chỉ công tác để điều tra, vô cùng hối hận.
Quốc gia đối xử với , thầy Lương Thanh Tứ ở trường Ngô Hoa từng giúp làm hồ sơ nhận trợ cấp hộ nghèo để ăn no mặc ấm, tiếp tục học tập. Tôi thấy thẹn với sự giáo d.ụ.c mà nhận, thẹn vì làm tổn hại lợi ích quốc gia.
Mỗi chúng đều nên rằng: Khổ nạn của bản là lý do để gây khổ nạn cho những vô tội khác.
Tô Đề để ."
***
"Gần đây trong giới mới nổi lên một nhân tài, ?" Gã râu quai nón lải nhải dứt với đàn ông đang bộ dạng hình thù gì chiếc ghế bành.
Người đàn ông nọ khẽ đung đưa ghế, ngón tay thon dài gạt nhẹ gọng kính râm, thanh âm lười biếng đáp : "Giới nào?"
Gã râu quai nón khựng một chút đầy nghi hoặc: "Giới Paparazzi."
"Ồ!" Người đàn ông vươn cả hai tay , vỗ tay bộp bộp bộp đầy vẻ mỉa mai, thuận miệng tung hứng một câu xã giao.
Ánh mắt chỉ thiếu điều mắng thẳng mặt gã .
Gã râu quai nón cảm thấy mất mặt, vội vàng giải thích cho Mạnh Lan Trạo hiểu cái gọi là "nhân tài" lợi hại đến mức nào: "Không bức ảnh nào mà chụp , hơn nữa cực kỳ am hiểu quy tắc ngầm của giới giải trí, phát nào phát nấy đ.á.n.h thẳng điểm bạo liệt."
Gã râu quai nón hạ thấp giọng, thần bí : "Những bức ảnh tên paparazzi tung bộ đều là về 'vận động nhiều ', xem kinh thiên động địa !"
Chuyện quả thực là đủ "kính bạo".
"Hơn nữa, làm vì tiền!" Gã râu quai nón thao thao bất tuyệt chia sẻ những tin hành lang mà ngóng , "Mỗi chụp ảnh, đều gửi cho các minh tinh, nhưng cái giá đưa thì cao ngất ngưởng, cao đến mức vô lý."
"Căn bản là ai thể trả nổi, đó liền tung ảnh lên mạng xã hội, để fans nhận diện nhà ca ca tỷ tỷ, giao cho anti-fan 'thẩm phán'."
Hiện nay, paparazzi chụp lén đời tư minh tinh, kẻ nào vì tiền? Bọn họ đều một cái giá ngầm trong lòng, đòi bao nhiêu là vặn nhất để đối phương c.ắ.n răng chi trả.
tên paparazzi rõ ràng các minh tinh trả nổi mà vẫn cố ý hét giá trời, chứng tỏ ngay từ đầu ý định bán ảnh, cái giá chỉ là làm màu cho thủ tục mà thôi.
Kẻ chắc chắn vì tiền, mà là thanh lọc bầu khí vẩn đục của giới giải trí.
Mạnh Lan Trạo đại diện của mà cảm thán, cái gã paparazzi sắp thành Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật của giới giải trí luôn .
Gã râu quai nón còn tìm bằng trang cá nhân của tên paparazzi đó cho Mạnh Lan Trạo xem. Thật giữa minh tinh và paparazzi vốn mối quan hệ khá vi diệu, "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", giao dịch nhiều thường sẽ nhẵn mặt .
" cái gã kỳ quái ở chỗ, cả giới săn ảnh đều bảo là ai quen cả." Gã râu quai nón tặc lưỡi đầy khó hiểu.
Gã râu quai nón khẳng định chắc nịch: “Hiện tại cái giới giải trí , minh tinh nào quen tên paparazzi , đó sẽ chiếm ưu thế.”
Cứ nghĩ mà xem, quan hệ thì chẳng thể ép giá để mua đống ảnh đó ?
Gã đại diện kịp tính toán xa xôi đến thế, tiên cứ đưa cho Mạnh Lan Trạo xem những bức ảnh mà tên paparazzi đăng. Mạnh Lan Trạo còn kịp kỹ ảnh, cái ID mạng xã hội đập mắt làm cho quen thuộc vô cùng.
"500"
Có trùng hợp ? Không hề. Hắn nhận cái tên .
Trong khi gã râu quai nón vẫn đang hăng hái lật ảnh, Mạnh Lan Trạo dựa màn hình điện thoại của đại diện, lướt qua vài tấm. Hắn phát hiện trong đống ảnh "hiện trường" đó, tấm nào cũng thấp thoáng một cái bóng lưng quen thuộc.
Dưới phần bình luận, cư dân mạng cũng cực kỳ thống nhất, đồng loạt hỏi cái bóng lưng tóc dài trông như "phụ nữ" là ai?
Mạnh Lan Trạo chạm nhẹ lọn tóc dài chạm vai của , khẽ nhếch môi : “Hắn khi nào là fan của nhỉ?”
Gã râu quai nón giật , trân trối cái bóng lưng quen thuộc ảnh, phát hiện đó đúng là Mạnh Lan Trạo thật. Gã suýt nữa thì sụp đổ, gào lên: “Á á á! Cậu lén lút hẹn hò với ai lưng hả???”
Mạnh Lan Trạo cũng lắm chứ. Bất quá, hỏi "đứa trẻ" mới câu trả lời . Rốt cuộc thì thật sự chẳng nhớ như .
Đêm đó, Mạnh Lan Trạo chỉ đội một chiếc mũ lưỡi trai và đeo kính râm lẻn ngoài. Hắn dọc theo chân tường, tìm đến một cái cây đại thụ dáng vẹo.
Không thấy bóng dáng đứa nhỏ cây như khi. Mạnh Lan Trạo thêm vài bước nữa. Cuối cùng, mới thấy băng ghế dài, một thiếu niên đang mím môi đỏ mọng, chân tay vụng về chọc chọc màn hình điện thoại để gõ chữ.
Mạnh Lan Trạo tiến gần, ngay lưng thiếu niên, lên tiếng chỉ điểm: “j — u, tụ (聚).”
Đầu ngón tay bé chọc màn hình càng thêm vội vã. Mạnh Lan Trạo kiên nhẫn lặp một nữa: “j — u, ju, tụ.”
Tô Đề sốt ruột đáp: “Anh đừng giục, đang nỗ lực gõ đây .”