Tiểu Thái Giám Của Bạo Quân - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:28:00
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Động tác của cẩu hoàng đế dịu dàng, nhưng Thiên Nghiêu dù cũng là đầu tiên, nơi đó chỗ thích hợp để hoan ái. Bởi , dù chuẩn đầy đủ, Thiên Nghiêu vẫn đau đến run rẩy, suýt nữa trực tiếp đưa tay đẩy .
tay chạm đến n.g.ự.c , đột nhiên nhớ phận của y, đành rụt tay về, chuyển thành nắm chặt lấy chiếc gối bên cạnh.
Cẩu hoàng đế thấy , hiếm hoi chút nhân tính. Thấy đau đến thế cũng tiếp tục nữa, mà cúi xuống hôn lên môi , : “Đau thì c.ắ.n trẫm, đừng c.ắ.n .”
Thiên Nghiêu vốn đau đến ý thức mơ hồ, đột nhiên hồn, ngước mắt đối diện ánh mắt y, cẩn thận hỏi: “Thật sự chứ?”
“Quân vô hí ngôn.”
Cẩu hoàng đế đưa tay lên, dùng lòng bàn tay lau sạch mồ hôi trán , trả lời.
Thiên Nghiêu bảo đảm, lúc mới kéo cổ tay y qua, khẽ c.ắ.n một cái lên cánh tay.
Cắn xong, như chú mèo con làm sai chuyện, ngước mắt quan sát sắc mặt y, nhẹ nhàng l.i.ế.m lên chỗ c.ắ.n như để xoa dịu.
Kỳ Ngạn , khó miêu tả cảm giác lúc .
Chỉ cảm thấy cả bao giờ mềm mại đến thế, trái tim mềm xốp, như thể hóa thành bơ cách nào đông .
“Có thể c.ắ.n mạnh hơn chút nữa.” Kỳ Ngạn .
Thiên Nghiêu ý mặt y liền y giận, cũng là thật sự cho phép cắn, bởi khách khí nữa, hung hăng c.ắ.n xuống một cái.
Từ khi cẩu hoàng đế điều đến bên cạnh, Thiên Nghiêu y khống chế trong lòng bàn tay, cả ngày bắt nạt trêu đùa. Đây là đầu tiên thể phản kháng, bởi hề nương tay, nhanh trong miệng nếm vị m.á.u tanh nhàn nhạt.
Mùi m.á.u tanh cuối cùng cũng làm Thiên Nghiêu tỉnh táo . Hắn mà c.ắ.n hoàng đế thật.
Ý thức làm gì, Thiên Nghiêu vội vàng nhả , lên cánh tay y.
Sau đó liền thấy một dấu răng thật sâu, đang rỉ máu.
Thấy , Thiên Nghiêu lập tức luống cuống. Sao chú ý c.ắ.n mạnh đến thế? Người xưa khác hiện đại, thể tóc da là của cha ban cho, thể tùy ý tổn thương. Mình c.ắ.n y đến chảy máu, nổi giận ?
Nghĩ đến đây, Thiên Nghiêu vội len lén ngẩng đầu lên, liền thấy cũng đang vết thương cánh tay.
Thiên Nghiêu thấy thế càng hoảng, vội vàng cẩn thận ôm lấy cánh tay y, lấy lòng gọi một tiếng: “Bệ hạ…”
Định bụng nhận sai thật nhanh.
ngờ giây tiếp theo thấy khuôn mặt đột nhiên phóng đại.
Thiên Nghiêu dọa vội nhắm mắt , nhưng ngờ mũi đột nhiên truyền đến cảm giác ngưa ngứa nhỏ.
Thiên Nghiêu len lén mở mắt , liền thấy đang đăm đăm. Y khẽ hôn lên chóp mũi , cọ cọ môi , đó như thể yêu thích đến làm , khẽ c.ắ.n một cái.
Ngay đó, y ghé sát tai , gọi một tiếng.
“Tiểu cẩu.”
Thiên Nghiêu thật sự hỏi , bộ dạng chúng bây giờ rốt cuộc ai giống ch.ó hơn?
thứ nhất dám, thứ hai nhanh nên lời, cả như chiếc thuyền con giữa sóng to gió lớn, chỉ thể mặc nước cuốn trôi.
Bởi , cuối cùng cũng chỉ nhỏ giọng mắng thầm trong lòng.
“Ngươi mới là chó.”
-
Cẩu hoàng đế kéo làm ba , Thiên Nghiêu sắp y giày vò đến c.h.ế.t. Đến cuối cùng thậm chí còn để ý mặt là hoàng đế, đẩy y bỏ chạy, nhưng nhanh nắm mắt cá chân kéo .
Vì thật sự quá mệt, cuối cùng Thiên Nghiêu thậm chí nhớ ngủ thế nào.
Khi tỉnh nữa, mặt trời lên cao. Thiên Nghiêu chút thoải mái nhíu mày, định giơ tay che ánh sáng, nhưng một bàn tay đưa tới , nhẹ nhàng che mắt .
Thiên Nghiêu hồi phục một lát mới mở mắt, gạt tay mặt , đó phát hiện cẩu hoàng đế từ lúc nào mặc y phục chỉnh tề bên cạnh .
Thiên Nghiêu bộ triều phục đen đỏ y, hỏi: “Bệ hạ định thượng triều ?”
“Đã hạ triều .” Cẩu hoàng đế véo véo má . “Có uống chút nước ngủ tiếp ?”
Y , Thiên Nghiêu mới cảm thấy cổ họng khô khàn, vội vàng gật đầu.
Sau đó liền thấy cung nhân bưng khay tới, cẩu hoàng đế thì nâng tách khay lên.
Thiên Nghiêu thấy thế vội dậy, nhưng thể như rã rời, cả mệt mỏi rã rời, mềm oặt, đến cái chăn cũng khó nhấc lên.
“Không cần dậy.” Người thấy ngăn .
Không dậy thì uống thế nào? Thiên Nghiêu hỏi .
còn kịp mở miệng, giây tiếp theo ôm lòng.
Ngay đó, một bàn tay đưa tách đến bên môi : “Uống .”
Thiên Nghiêu thấy thế vội về phía cung nhân đang bưng khay cách đó xa, liền thấy cung nhân đầu cũng ngẩng mà lui thẳng ngoài.
Thiên Nghiêu lúc mới thở phào nhẹ nhõm, yên tâm dựa lòng phía , dựa tay y uống .
Uống hết một tách nhỏ, Thiên Nghiêu mới hồi phục một chút.
Sau đó liền phía tiếp tục hỏi: “Có đói ?”
Đêm qua tiêu hao quá nhiều thể lực, bởi y , Thiên Nghiêu quả thực cảm thấy đói, chỉ là mới tỉnh, rửa mặt.
Hơn nữa…
Đêm qua Thiên Nghiêu mệt đến mức kết thúc lúc nào, nên cũng kịp tắm rửa sạch sẽ. Bởi , chỉ cần cử động là thể cảm giác thứ gì đó đang chảy .
Cho nên so với ăn, càng tắm rửa .
Vì thế, đầu với : “Bệ hạ, nô tài rửa mặt .”
Cẩu hoàng đế lúc mới như đột nhiên nhớ điều gì đó, đáp: “Là trẫm sơ suất, rửa mặt .”
Nói liền bế ngang lên, về phía nội thất nhỏ.
Thiên Nghiêu hành động của y làm giật , vội nắm lấy vạt áo y, căng thẳng : “Bệ hạ, nô tài tự .”
“Ồ, ngươi còn sức ?”
Thiên Nghiêu theo bản năng phản bác. Tuy thật sự mệt, nhưng gì cũng là nam nhân, đến mức đến sức tắm rửa cũng . đối diện với ánh mắt , liền theo bản năng nuốt lời từ chối.
Thôi, ôm thì ôm , cũng mất miếng thịt nào.
Thiên Nghiêu ngờ rằng, cẩu hoàng đế chỉ ôm bồn tắm, mà thậm chí còn chủ động giúp tắm rửa.
Rồi tắm tắm liền…
Nếu cẩu hoàng đế sớm đút cho mấy miếng điểm tâm, Thiên Nghiêu cảm thấy lẽ sẽ c.h.ế.t trong bồn tắm mất.
Bởi , lúc tắm rửa sạch sẽ ôm ngoài, còn chút sức lực nào, đến cơm cũng là cẩu hoàng đế ôm đùi đút cho ăn.
Thiên Nghiêu cảm thấy hổ. Rốt cuộc tuy rằng bây giờ bộ Ngự tiền phỏng chừng ai quan hệ của và cẩu hoàng đế.
Thiên Nghiêu vẫn chịu nổi việc làm hành động mật như mặt bao .
Cẩu hoàng đế là hoàng tử, lẽ từ nhỏ bên cạnh đủ loại vây quanh, nên quen với cuộc sống vây xem như , nhưng Thiên Nghiêu thật sự tiếp nhận .
Cẩu hoàng đế lẽ cũng cảm nhận sự tự nhiên của , bèn hạ lệnh cho xung quanh lui hết.
Người hầu Ngự tiền lập tức lui , thậm chí còn chu đáo đóng cửa .
Thiên Nghiêu lúc mới thả lỏng một chút.
“Giờ thì thể ăn cơm t.ử tế chứ.” Cẩu hoàng đế bưng bát canh chay mặt đút cho .
Thiên Nghiêu đói lả, cũng lười khuyên y thả xuống nữa, cứ thế dựa tay y mà uống.
Vừa uống mãn nguyện nghĩ, hổ là đồ ăn trong hoàng cung, canh hầm chay cũng thể ngon như . Thế là uống một ba bát, uống xong cả mới hồi phục chút sức lực.
Cẩu hoàng đế vốn dĩ thích đút ăn, thấy thích như , bèn : “Tối bảo bọn họ làm.”
Thiên Nghiêu định gật đầu, nhưng nhớ tới phim truyền hình từng xem, liền hỏi: “Bệ hạ, các ngài lệ ‘thực bất quá tam’ ? Qua ba miếng là dọn món đó lên nữa?”
Sau đó liền cẩu hoàng đế khẽ bên tai : “Không cần để ý, trẫm chính là quy củ.”
Thiên Nghiêu mấy ngày nay thấm thía sâu sắc điều , bởi vô cùng đồng tình gật đầu.
Cẩu hoàng đế dường như chọc , xoa xoa đầu thả xuống.
“Trẫm còn vài tấu chương cần xem, ngươi thì ?”
Thường ngày Thiên Nghiêu đương nhiên đều ở bên cạnh y, nhưng hôm nay thật sự mệt, bởi dò hỏi: “Bệ hạ, nô tài thể ngủ thêm một lát nữa ?”
Cẩu hoàng đế về phía , ánh mắt hàm chứa ý trêu chọc, như cố tình: “Mới bốn mệt thành thế ?”
Thiên Nghiêu hỏi y cái gì gọi là mới? Rõ ràng là nhiều lắm .
đương nhiên dám, bởi chỉ vô cùng ch.ó săn mà khen một câu: “Nô tài tự nhiên thể so với sự uy vũ của bệ hạ.”
Kỳ Ngạn chọc , : “Đi .”
Thiên Nghiêu lập tức xoay bò lên giường, vốn tưởng cẩu hoàng đế sẽ đến thư phòng.
ngờ y . Đồ ăn bàn cung nhân dọn dẹp xong thì mang tấu chương tới.
Cẩu hoàng đế thì ngự án cách đó xa phê duyệt.
Thiên Nghiêu đối với điều vô cùng bội phục. Đêm qua cẩu hoàng đế hẳn là ngủ còn muộn hơn , nhưng hôm nay chỉ thể dậy sớm thượng triều, còn thể ôm tắm rửa, phê duyệt tấu chương, thể lực và tinh thần thật sự tệ.
Mình so với y đúng là kém xa. tại so với y chứ?
Thiên Nghiêu miên man suy nghĩ nhắm mắt , nhanh liền ngủ .
Giấc Thiên Nghiêu ngủ thẳng đến tối.
Hắn tỉnh thì cẩu hoàng đế vẫn còn đang phê duyệt tấu chương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tieu-thai-giam-cua-bao-quan/chuong-27.html.]
Cẩu hoàng đế thấy động tĩnh, bưng tách mặt tới, đút cho uống một ngụm.
“Ngủ lâu thật.”
Thiên Nghiêu cụ thể ngủ bao lâu, nhưng sắc trời bên ngoài cũng thể đoán phần nào, bởi cũng gật đầu theo.
“Có đói ?”
Giữa trưa ăn quá no, bởi Thiên Nghiêu lập tức lắc đầu.
cẩu hoàng đế kiên trì: “Ít nhiều cũng ăn một chút. Món canh chay hầm buổi trưa ngươi thích, bảo Ngự Thiện Phòng làm , làm xong vẫn luôn hầm.”
Thiên Nghiêu là món canh buổi trưa, lập tức đổi ý định, gật đầu.
Rất nhanh liền mang canh tới.
Cẩu hoàng đế đưa tay nhận lấy, định đút cho .
Thiên Nghiêu thấy thế vội vàng từ chối: “Bệ hạ, nô tài tự làm .”
Buổi trưa y đút ăn cơm là vì lúc đó thật sự quá mệt, nhưng bây giờ ngủ lâu như , thể lực khôi phục kha khá, bởi Thiên Nghiêu vội tự ăn.
cẩu hoàng đế gì, chỉ chậm rãi múc một thìa canh đưa qua.
Thiên Nghiêu tính cách của y, thấy thế cũng dám chống đối nữa, vội há miệng uống xuống. Người mặt lúc mới hài lòng.
Ăn cơm xong, cẩu hoàng đế tắm, Thiên Nghiêu cũng dậy rửa mặt.
Rửa mặt xong liền giường ngẩn . Hôm nay thật sự ngủ quá lâu, bởi lúc tinh thần đặc biệt tỉnh táo, lát nữa ngủ thì làm ?
Không đợi nghĩ xong, cẩu hoàng đế tắm gội xong .
Tóc y vẫn còn ướt. Thời cổ đại máy sấy, bởi chỉ thể để cung nhân lau khô từng lượt.
Những việc vốn cần Thiên Nghiêu làm, nhưng Thiên Nghiêu lúc thật sự nhàm chán, bởi xung phong nhận việc lau tóc giúp cẩu hoàng đế.
Cẩu hoàng đế thấy thế hỏi: “Hôm nay chủ động như ?”
Thiên Nghiêu đương nhiên thể là vì quá nhàm chán, bởi vô cùng nịnh nọt : “Bệ hạ đối với nô tài, nô tài cũng báo đáp bệ hạ.”
“Ồ?” Người nhướng mày, qua .
Thiên Nghiêu đối diện với ánh mắt y tức khắc chột , nhưng vẫn cố chống đỡ hỏi tiếp: “Bệ hạ tin ?”
trả lời tin tin, mà đưa tay véo véo gò má .
“Không cần ngươi báo đáp.”
“Sao ạ?” Thiên Nghiêu y khỏi ngẩn .
Sau đó liền y tiếp: “Ngươi ngoan ngoãn ở bên cạnh trẫm là đủ .”
-
Tóc của cẩu hoàng đế đen dày, Thiên Nghiêu chỉ giúp y lau khô mất hơn nửa canh giờ.
Lau khô tóc xong, cẩu hoàng đế liền chuẩn ngủ.
Thiên Nghiêu cùng y xuống, theo thói quen đưa tay cho y.
Người bên cạnh nhận lấy, nắm trọn tay lòng.
“Hôm nay ngủ lâu như , còn ngủ ?” Người bên cạnh đưa tay ôm lòng, hỏi.
Vấn đề nhỏ ảnh hưởng đại cục Thiên Nghiêu tự nhiên thật: “Bẩm bệ hạ, ngủ .”
“Vậy làm chút chuyện khác?” Người bên cạnh chậm rãi .
Thiên Nghiêu , đầu óc lập tức hồi tưởng chuyện tối qua, tức khắc sợ hãi, vội vàng trả lời: “Ngủ , nô tài ngủ ngay đây.”
Nói còn nhắm mắt . Kết quả giây tiếp theo liền cảm giác lồng n.g.ự.c bên cạnh rung lên, y đang .
Thiên Nghiêu cảm giác , len lén ngẩng đầu lên, liền thấy đang .
“Thật sự ngủ ?” Người thong thả hỏi.
“Được!” Thiên Nghiêu lập tức bảo đảm.
“Vậy ? Khi quân là t.ử tội đấy.” Người đưa ngón tay khẽ cứa nhẹ lên cổ .
Ngón tay y lạnh, bởi xúc cảm giống một lưỡi dao.
Thiên Nghiêu tức khắc sợ hãi, vội vàng nặn một nụ : “Nô tài nghĩ , hôm nay thật sự ngủ quá lâu, kỳ thực cũng dễ ngủ như . Bệ hạ nếu làm gì thì cứ làm ạ.”
“Thật ?” Người ngón tay từ cổ trượt xuống, dừng ở ngực.
Kỳ thực chuyện ngoại trừ lúc mới bắt đầu cũng hẳn là đau khổ, Thiên Nghiêu cũng lúc cảm thấy thú vị.
từ hôm qua đến giờ làm bốn , bây giờ làm, là thường xuyên quá ?
Thiên Nghiêu dám từ chối, bởi vẫn cam chịu gật đầu.
Sau đó liền cảm giác tay cẩu hoàng đế dừng ở n.g.ự.c một lát, tiếp tục xuống, dừng ở bên hông .
Thiên Nghiêu thấy thế vội vàng căng thẳng nhắm mắt . ngờ giây tiếp theo liền cảm giác bàn tay đang đặt eo đột nhiên siết chặt, đó ôm chặt hơn lòng.
“Bệ hạ…” Cảm nhận động tác của y, Thiên Nghiêu vội mở mắt, chút kỳ quái .
Sau đó liền thấy cúi xuống hôn lên trán : “Ngủ .”
“Ngài làm ?” Thiên Nghiêu vẫn chút tin y thật sự tha cho như .
Sau đó liền thấy nhướng mày: “Vậy tiếp tục?”
“Không cần, cần.” Thiên Nghiêu lập tức nhắm mắt vùi đầu lòng y. “Nô tài ngủ.”
“Được.”
Người dường như tâm trạng , bởi vì Thiên Nghiêu thấy tiếng lồng n.g.ự.c y rung lên.
-
Mấy ngày đó, cẩu hoàng đế lẽ lương tâm trỗi dậy, đều đụng nữa. Thiên Nghiêu lúc mới yên tâm.
Hôm nay Thiên Nghiêu theo y đến Tư Minh Điện hầu hạ. Cẩu hoàng đế ở ngự án phê duyệt tấu chương, Thiên Nghiêu thì đệm mềm cách đó xa xem thoại bản.
Dường như từ khi thị tẩm, cẩu hoàng đế đối với khoan dung thêm một bậc.
Lúc hầu hạ cần suốt nữa, thể hầu hạ. Biết buồn chán, thậm chí còn cho ngoài cung mua chút thoại bản đang thịnh hành.
Thiên Nghiêu ở hiện đại quen theo hàng ngang, nên theo hàng dọc quen.
dù cũng là thứ tiêu khiển hiếm , bởi Thiên Nghiêu vẫn kiên nhẫn tiếp.
Đọc vài ngày cũng dần thấy hứng thú.
Hôm nay đang xem đến nhập tâm, liền cẩu hoàng đế đột nhiên với : “Trà.”
Thiên Nghiêu thấy giọng y, lúc mới nhớ chức trách của , vội vàng buông thoại bản trong tay xuống, bưng một tách qua.
Dâng xong, Thiên Nghiêu định về sách tiếp, nhưng cổ tay giữ , ngay đó kéo lòng.
Thiên Nghiêu quen với việc y đột nhiên tập kích, bởi thuận theo xuống đùi y, hai tay vòng qua ôm lấy y, nhỏ giọng gọi một tiếng: “Bệ hạ?”
Vừa định hỏi y làm , liền thấy cầm lấy ngón tay , vân vê hỏi: “Mấy cuốn thoại bản lắm ?”
“Hay ạ.” Thứ vốn là cẩu hoàng đế tặng , bởi Thiên Nghiêu vô cùng điều mà khen: “Cuốn nào cũng lôi cuốn hấp dẫn, đặc sắc vô cùng.”
vui vẻ như tưởng tượng, mà như : “Trẫm , ngươi xem đến nhập tâm .”
“Là do bệ hạ mắt , mua thoại bản .” Ngàn xu nịnh, vạn tâng bốc, ngựa chê roi da, bởi Thiên Nghiêu tiếp tục nịnh nọt.
Cẩu hoàng đế , hồi lâu vẫn , đưa tay véo véo má : “Ai thể ngờ, cháu trai của Thiên lão thái sư nịnh nọt như .”
“Chỉ nịnh bệ hạ thôi.” Thiên Nghiêu y .
Người sửng sốt một chút, ngay đó bàn tay đang véo má khẽ dùng sức, như thể bất đắc dĩ mà đột nhiên gọi một tiếng: “Thiên Nghiêu.”
Người ít khi gọi tên , bởi Thiên Nghiêu xong khỏi ngẩn , ngay đó lập tức đáp: “Có nô tài.”
Không vì , ánh mắt đột nhiên tối sầm , cứ thế hồi lâu.
“Bệ hạ? Ngài…”
Thiên Nghiêu y đến chút quen, định hỏi y chuyện gì ? dứt lời liền giữ chặt gáy, thể tự chủ nghiêng về phía , ngay đó liền cướp hết thở.
Đây là một nụ hôn dài, hôn đến cuối cùng Thiên Nghiêu sắp thở nổi.
Người nhận , lúc mới thả , để dựa lòng thở dốc. động tác trong tay dừng , cứ mân mê lòng bàn tay .
Lòng bàn tay Thiên Nghiêu ngứa ngáy, nhưng dám động, chỉ cúi mắt xuống, đó liền thấy cẩu hoàng đế dường như chỉ đơn thuần là vân vê, mà là đang gì đó.
“Bệ hạ, ngài đang gì ?” Thiên Nghiêu chút tò mò hỏi.
“Tên.”
“Tên?” Thiên Nghiêu còn tưởng y đang tên , nhưng một lát phát hiện .
rốt cuộc là gì, vì góc độ nên Thiên Nghiêu cũng rõ.
Vì thế hỏi tiếp: “Ngài đang tên ai?”
Người trả lời ngay, mà ôm chặt hơn, cúi đầu khẽ hôn lên cổ .
Hồi lâu, mới nhẹ giọng trả lời: “Tên của trẫm.”
Thiên Nghiêu tức khắc sững sờ, chút hiểu ý của .
giây tiếp theo liền giải thích cho .
Y : “Thiên Nghiêu, hình như ngươi còn tên của trẫm.”