Tiểu Hồ Ly Sau Khi Bị Ảnh Đế Nhặt Về Nhà Liền Hot - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-04-27 12:23:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đạo diễn Đỗ và Tạ Hoài quen nhiều năm, để Dịch Lam đến thử vai chỉ cần vài câu.

Vào buổi sáng cuối tuần, Dịch Lam cùng Tạ Hoài thăm đạo diễn Đỗ. Vốn dĩ tưởng sẽ đến một nơi như trường để thử vai, ngờ đưa đến thẳng nhà đạo diễn Đỗ.

Đạo diễn Đỗ sống một trong căn nhà gỗ nhỏ ven sông, ông ngoài sáu mươi tuổi nhưng vợ, sống một trong căn nhà và một con mèo tam thể trông cũng già nua kém, nhiều loại hoa và cây cối trồng xung quanh. Khi Dịch Lam và Tạ Hoài đến, họ thấy đạo điễn Đỗ đang chiếc ghế mây trong vườn, với con mèo tam thể nép trong tay. Khoảnh khắc nó thấy lạ, nó càng vùi đầu sâu hơn.

Dịch Lam chút khẩn trương chào hỏi ông, đạo diễn Đỗ nheo mắt nhưng hai , chỉ vuốt ve lưng con mèo già làm nó thoải mái kêu meo meo: “Trà pha trong nhà.”

Tạ Hoài vỗ vai Dịch Lam: “Chúng .”

Dịch Lam ngoan ngoãn gật đầu, liếc những bông hồng trải dài trong vườn, rõ ràng kết thúc mùa hoa nhưng hoa hồng ở đây vẫn nở rộ rực rỡ, rõ ràng là chăm sóc cẩn thận.

Những bông hồng lãng mạn và tươi sáng cùng với t.h.ả.m thực vật tươi trong vườn, giống như một mùa hè bao giờ kết thúc.

Cậu theo Tạ Hoài trong căn nhà gỗ, phong cách trang trí của đạo diễn Đỗ đặc biệt, bên ngoài là một căn nhà gỗ kiểu Âu nhưng trong nhà trang trí theo phong cách Trung cổ. Ấm làm từ đất nung trong phòng khách đang đun bếp, phát âm thanh ‘lộc cộc’ nho nhỏ.   

Dịch Lam thói quen tò mò về đồ vật của khác, nhưng ánh mắt của luôn kiềm mà quan sát xung quanh. Đạo diễn Đỗ vẻ đặc biệt thích một tác phẩm nghệ thuật, ánh mắt Dịch Lam xẹt qua một bức tượng bằng sứ màu trắng, đó là một bàn tay, lòng bàn tay là một quả táo tan chảy một nửa.

Hồ ly nhỏ dành gần hai trăm năm để tu luyện, ngủ nghỉ, xem phim và chơi game. Nên đối với phương diện nghệ thuật thì dốt đặc cán mai, chỉ thấy những thứ đó kỳ lạ mới mẻ, khỏi cảm thấy sợ đạo diễn Đỗ hơn.

Suy cho cùng, ông chính là một lão đạo diễn nghệ thuật gia thế giới bên ngoài công nhận… Cậu sợ rằng ông sẽ coi thường lối diễn xuất vụng về mà học từ những tác phẩm điện ảnh và truyền hình một cách lộn xộn.

Đang lúc thấp thỏm, lo lắng, đột nhiên một bàn tay từ bên cạnh đưa , ngước mắt lên mới nhận đó chính là Tạ Hoài.

Trên lòng bàn tay một chiếc kẹo bơ cứng giấy gói màu hồng.

Dịch Lam cảm kích nhận lấy, nhanh chóng bóc lớp vỏ kẹo ăn, vị sữa tan chảy trong miệng khiến cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Cậu mở kịch bản , xem nhân vật Tạ Hoài chọn cho .

Bộ phim tên là “Núi Tuyết”, kể về câu chuyện của một giáo viên đến dạy tại một ngôi trường vùng núi tuyết của cao nguyên và một nhóm trẻ bỏ phía .

Nhân vật của Dịch Lam là một trong những đứa trẻ bỏ rơi tên là Trần Thanh Nguyên. Trần Thanh Nguyên là một học sinh lớn tuổi hiếm hoi ở trường tiểu học . Cậu mười bốn tuổi nhưng vẫn học vì bố đang làm ở thị trấn khác và nên học làm ở trường. Ăn ở đều ở tại trường.

Mặc dù xung quanh là một đám em nhỏ luôn vui vẻ nhưng chẳng mấy khi thấy vui vẻ. Cậu mới mười bốn tuổi nhưng tính cách trầm lặng. Ngôi làng chỉ còn những già và trẻ nhỏ, trường tiểu học sắp mất tiền trợ cấp của chính phủ và thể trả lương cho giáo viên.

Cậu chán đời, thờ ơ, ít và giấu kín cảm xúc của , khi để lộ một chút thì đó cũng chỉ là một cái gai nhọn và sắc bén.

Trần Thanh Nguyên chỉ mới mười bốn tuổi, Dịch Lam dáng tương đối phù hợp, ngoại trừ khuôn mặt bầu bĩnh, thì vai thiếu niên gầy gò vấn đề gì.

Trong khi đang lời thoại, đạo diễn Đỗ bước phòng, chiếc ghế sô pha đơn bên cạnh, đeo một cặp kính Dịch Lam.

Thì sở dĩ ông nhiều là vì ông già nên rõ.

Dịch Lam nhanh chóng thẳng dậy, giống như một học sinh tiểu học giáo viên chủ nhiệm , đạo diễn Đỗ lâu mà chỉ : “Nào, diễn một đoạn thử xem.”

Phân cảnh ông chọn cho Dịch Lam là khi nhân vật chính Khương Dương đến dạy và gặp Trần Thanh Nguyên, Tạ Hoài vốn đóng vai còn cùng nhưng đạo diễn Đỗ hiệu cho xuống.

Dịch Lam giữa phòng khách, nhắm mắt , để chìm nhân vật Trần Thanh Nguyên nhanh nhất thể.

Trời nhiều mây và sắp mưa.

Đường làng khó và cần cùng để chỉ đường. Người lái xe đưa Khương Dương đến địa phận ngôi làng rời , để Khương Dương - một sinh viên tường thể phân biệt phương hướng… Anh đang lo lắng làm cách nào để tìm ngôi làng bằng tấm bản đồ trong tay thì một thiếu niên gầy gò, lạnh nhạt xuất hiện mặt .

Dịch Lam đang nửa xổm thì đột nhiên từ trong bụi cỏ nhô , liếc một cái, ngắn gọn : "Theo ."

 

 

 

Cậu , thành thạo cầm theo một cây gậy trong tay. Những con đường đất núi thường xuất hiện rắn, cây gậy dùng để dò và ngăn chặn chúng.

Cậu bộ vô con đường đầy đất, đá và cỏ dại nên dễ dàng như đang mặt đất bằng phẳng. Vì , trong kịch bản, Khương Dương, một trưởng thành cũng thể theo kịp tốc độ của , thậm chí còn ngã đường , làm hỏng quần.

Thời điểm Khương Dương ngã xuống, Dịch Lam liếc về phía , mặt mang theo một tia giễu cợt, dùng tiếng phổ thông với giọng khàn khàn: “Người trong thành phố thật chú trọng, tới nơi quỷ quái mà còn mặc đồ như .”

Cậu những lời châm chọc nhưng ném cây gậy trong tay tay của Khương Dương.

ai diễn cùng nên chiếc chổi tạm dùng thế cây gậy rơi xuống đất. Dịch Lam ngoảnh mặt làm ngơ, thèm : “Cầm , nếu què sẽ giúp .”

Môi mím thẳng, ánh mắt lạnh lùng. Rõ ràng là một con nhím luôn chĩa gai nhọn về nhưng đưa công cụ dò đường duy nhất cho lạ đầu tiên gặp.

Khi bắt đầu bước về phía , đạo diễn Đỗ vỗ tay : “Tốt.”

Dịch Lam lập tức thoát khỏi khỏi trạng thái của Trần Thanh Nguyên và đạo diễn Đỗ với một chút hy vọng cùng một chút lo lắng.

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Đạo diễn Đỗ hiệu cho xuống ghế sô pha, Tạ Hoài đưa cho một tách ấm.

“Năm nay bao nhiêu tuổi?” Đạo diễn Đỗ cầm ấm , hiền từ hỏi thăm khiến cảm thấy mật hơn ít.

Dịch Lam thả lỏng ít: “Cháu mới thành niên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tieu-ho-ly-sau-khi-bi-anh-de-nhat-ve-nha-lien-hot/chuong-52.html.]

Đạo diễn Đỗ gật đầu: “Bữa trưa ăn gì?”

Nhắc đến đồ ăn, Dịch Lam liền cảm thấy phấn chấn, về món ăn Tạ Hoài nấu cho buổi trưa hôm nay như thể đang thực đơn nhà hàng, đồng thời nhớ về món gà nướng hạt dẻ yêu thích của .

Đạo diễn Đỗ mỉm hiền lành : “Tốt lắm, từ nay về đừng ăn những thứ .”

Dịch Lam: "...Hả?!"

“Để vai diễn cần gầy …” Đạo diễn Đỗ liếc gò má của : “Cần làm khuôn mặt thon gọn hơn.”

Thân hình của khá chuẩn, vốn gầy gò nhưng khuôn mặt phính nên phù hợp với nhân vật . Trần Thanh Nguyên là một đứa trẻ sống núi từ nhỏ và sống nhờ các bữa ăn từ thiện ít ỏi và hiếm hoi. Đương nhiên, khuôn mặt thể bầu bĩnh như thế .

Dịch Lam cảm thấy chấn động bởi vì cuộc sống bi t.h.ả.m sắp tới.

Ai ngờ đạo diễn Đỗ vẫn buông tha , vẻ mặt hiền lành lời tàn nhẫn với nhất: “Khi đến phim trường, bữa ăn của sẽ sắp xếp đặc biệt, bộ là đồ chay.”

Đồ chay.

Toàn bộ là đồ chay.

Hồ ly nhỏ ủ rũ ngã về ghế sô pha, nước trong cổ họng đắt ngắt, lòng đau như cắt.

Đạo diễn Đỗ mỉm trò chuyện với Tạ Hoài, vẻ như ông khá hài lòng với Dịch Lam. Tuy nhiên, dù khen ngợi nhưng hồ ly nhỏ cũng chẳng tinh thần, bộ hồ ly đều phảng phất như rút linh hồn.

Trên đường trở về, Tạ Hoài buồn hỏi: "Ăn thịt quan trọng như ?"

Dịch Lam lập tức : "Đương nhiên là quan trọng! Rất quan trọng!"

Cậu cảm thấy lời của vẻ đủ khăng định nên bổ sung một cách chính đáng: “Hồ ly là loài ăn thịt!”

Tạ Hoài ho nhẹ một tiếng để nhịn , gật đầu: “Ừm, thịt thì làm ?”

Thế là Dịch Lam dựa lưng lên ghế với vẻ mặt chán nản, hai cái tai máy bay trắng nõn đáng thương run rẩy.

Cậu bĩu môi, môi đỏ bừng, Tạ Hoài lơ đãng liếc , trong lòng khẽ động, đột nhiên hỏi còn một loại ăn thịt khác .

Ý nghĩ xuất hiện trong lòng , ngay cả bản Tạ Hoài cũng kinh hãi suy nghĩ của . Rõ ràng một nghìn năm , khi sống chung với Thẩm Diệu Bạch, từng suy nghĩ tương tự.

Tự hỏi một lát, mơ hồ nhận đáp án - lẽ , mà là dám.

Trước Thẩm Diệu Bạch coi như bằng hữu, cho nên dám ý nghĩ vượt quá giới hạn, sợ nọ phát hiện điều khác thường.

bây giờ... Dịch Lam đang bên cạnh , cúi đầu tủi lẩm bẩm về hộp cơm chay, những ngón tay bên của đang chơi đùa với góc áo của , đó chỉ là một động tác nhỏ, như là đang vô tình làm nũng với .  

Hồ ly nhỏ đối với tình bạn mà là tình yêu ngây thơ, ngây thơ giống như hoa lựu nở giữa hè, xanh tươi mà rực rỡ.

Hắn giơ tay hái nó.

Nghĩ , khỏi tiến gần đôi tai hồng nhạt của Dịch Lam.

Xe tình cờ gặp đèn đỏ, bác Trần khéo léo phanh ạilại, gần như gây rung lắc, làm Tạ ài Hoàichợt bừng tỉnh.

Dịch Lam mvẫn phát giác, đầu thấy khuôn mặt mới đến gần của Tạ Hoài, chút do dự hỏi: “Anh Hoài, thể ăn một miếng ? Hoặc để ngửi cũng …”

Tạ Hoài dừng hai giây, nhẹ nhàng thở dài: “Vô dụng.”

Dịch Lam nghi hoặc: “Cái gì vô dụng.”

Tạ Hoài tiếp, chỉ giơ tay xoa đầu : “Về nhà sẽ nấu cho em bốn món chay một món canh.”

Hồ ly nhỏ buồn bã và ngã xuống ghế ô tô một cách yếu ớt. Tạ Hoài nở nụ ôn hòa, đáy mắt là một mảnh sâu thẳm.

……Vô dụng.

Chỉ ngắm mận giải khát, chỉ ăn, những làm vơi sự trống trải trong lòng, mà còn làm ham điểm dừng trầm trọng thêm, để cuối cùng, sẽ rơi vực thẳm của d.ụ.c vọng…

Hắn vẫn luôn như , làm thể .

—--  

Tác giả lời :

Sau :

Hồ ly nhỏ: Em ăn cơm, em ăn cơm, em ăn cơm với thịt cơ!

Tạ tổng ôm lên giường: Được , ăn thịt .

(Ngài Bạch Trạch điếc chọn lọc, chậc chậc.)

 

Loading...