Thị Vệ Thân Cận Có Thai Rồi! - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:35:10
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Về , do động tĩnh náo loạn quá lớn, chuyện chẳng mấy chốc truyền đến tai lão phu nhân. Bà sai gọi và Tạ Dự Yến sảnh ngoài. Sau khi Tạ Dự Yến kể rõ ngọn ngành, lão phu nhân đặt mạnh chén xuống bàn.

 

Tạ Dự Yến vội vàng che chắn cho ở phía lưng: “Tổ mẫu, tôn nhi đời kiếp nhận định một Sở Lam, phi t.ử ai khác ngoài ...”

 

“Thế còn chờ cái gì nữa? Còn mau chóng thành !”

 

Chẳng đợi Tạ Dự Yến kịp mở miệng, lão phu nhân chống gậy tiến tới, ân cần sờ bụng mà hỏi: “Đã ba tháng ? Thai tượng định ? Có nghén ? Sở Lam , ngươi vốn là đứa trẻ mà lão lớn lên, chính là một nhà. Muốn ăn gì cứ bảo tổ mẫu sai làm cho, cần khách sáo!”

 

Nói đoạn, bà giơ gậy gõ lên đầu Tạ Dự Yến: “Người đang m.a.n.g t.h.a.i chịu nổi ngươi hồ nháo như thế! Nếu ngươi dám làm chắt trai của mệnh hệ gì, lão sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!”

 

Dưới sự thu xếp của lão phu nhân, và Tạ Dự Yến thành tháng . Lục Khải Phong đích tới tham dự tiệc cưới, chỉ riêng danh mục quà tặng dài tới mười trang giấy. Lúc sắp , uống say khướt, vẫn giữ bộ mặt cợt đáng ghét như cũ: “Lam Lam , nếu chán gã thì cứ mang con tới tìm trẫm! Trẫm là sẽ chăm sóc chu cho mẫu t.ử hai , quân t.ử nhất ngôn...”

 

Sau khi thành , Tạ Dự Yến bỗng trở nên bận rộn lạ thường. Trời sáng rời nhà, mãi đến nửa đêm mới về. Không ngủ thư phòng thì cũng là chờ ngủ say mới lên giường. Ta hỏi thăm đồng liêu cũ, họ đều gần đây Vương gia hề bận rộn công vụ.

 

Không bận, cứ sớm về khuya mãi thế? Chẳng lẽ Tạ Dự Yến hối hận vì cưới ?

 

Buổi tối, khi Tạ Dự Yến một nữa về phía thư phòng, lặng lẽ bám theo. Thư phòng đèn nến sáng trưng, cứ ngỡ đang xử lý công văn, nào ngờ thấy một tràng thở dốc trầm thấp!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/thi-ve-than-can-co-thai-roi/chuong-8.html.]

“Tạ Dự Yến! Ngươi dám lén lút trốn để vụng trộm với khác...”

 

Ta tức giận đá văng cửa thư phòng. Chỉ thấy Tạ Dự Yến đang một tựa nghiêng sập, cổ áo tán loạn, ánh mắt thất thần. Trên bàn, sập, đất, cũng thấy những bức họa rơi rụng.

 

Trước đây từng thấy lén họa hình nam tử, nhưng khi ánh đèn mờ ảo, vẽ ai. Còn ...

 

“Ngươi... đống họa ...” Ta chỉ tay những bức họa đất, năng lộn xộn.

 

Hóa khắp phòng đều là chân dung của ! Có lúc luyện kiếm, lúc đ.á.n.h quyền, lúc ngoảnh đầu mỉm , lúc tựa gốc cây ngủ say, khi thì bực bội, khi rạng rỡ... Những bức đó còn coi là bình thường, còn những tấm sập mới thật là... thể miêu tả nổi! Chỉ qua một cái, mặt đỏ bừng như gấc chín.

 

“Sở Lam...” Đuôi mắt Tạ Dự Yến đỏ hồng, kéo mạnh lòng: “Ta vụng trộm với ai cả.”

 

Vẻ mặt đầy ủy khuất: “Mấy ngày trốn tránh ngươi là vì tổ mẫu thấy ngươi bụng mang chửa, cho phép ... cứ hễ thấy ngươi là nhịn ...”

 

Kẻ nhịn chỉ . Nhịn lâu như , chạm lồng n.g.ự.c nóng bỏng của , lòng cũng rạo rực khó nhịn.

 

“A Yến, ngươi quên , là nữ tử, ...”

 

Ta vốn định rằng cũng thể làm kẻ ở “phía ”. Nào ngờ đôi mắt sáng rực lên, ôm chặt lấy eo : “Ừm, Sở Lam, ngươi đúng lắm! Chúng vẫn còn một chỗ khác thể dùng ...”

Trang Thảo

 

C.h.ế.t tiệt! Lần còn nhắc nhở chuyện nữa thì chính là đồ con rùa!

Loading...