Thần Y Vương Phi Của Bạo Quân - Chương 13: Từ Chối
Cập nhật lúc: 2026-03-25 12:19:50
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Minh Trạch khi trở về Cửu hoàng t.ử phủ, trực tiếp tới tân phòng. Y gả liền ở viện của Chử Lệ, cũng chỗ ở khác, chỉ thể đó.
Vừa tới cửa, liền gặp Lệ Tứ, ngạc nhiên y về sớm thế, gia Chu phủ lo tang sự thể để phu nhân ở một hai ngày ?
Lệ Tứ tuy trong lòng nghĩ , hỏi miệng, chỉ hỏi thăm Tạ Minh Trạch dùng bữa , khi , lập tức sắp xếp.
Tạ Minh Trạch lúc về là giờ Tuất, gần tám giờ tối, Chử Lệ chắc chắn dùng xong bữa tối uống xong thuốc, đút cơm là cơ hội , may mà giờ chắc chắn vẫn ngủ, tắm rửa y phục giống như là chuẩn riêng cho y .
ngộ nhỡ Chử Lệ từ chối... mười điểm sinh mệnh trị cứ thế mất tiêu.
Trước đây Tạ Minh Trạch khinh thường mười điểm sinh mệnh trị, bây giờ... thơm thật.
Mười điểm lận đấy.
Để khiến Chử Lệ nghi ngờ mục đích của , Tạ Minh Trạch quyết định phát huy thiết lập phu nhân chu đáo đến mức tối đa.
Tạ Minh Trạch tâm tư xoay chuyển, tới cửa phòng, chỉnh đốn một chút, xác định vẫn còn chỉnh tề, giơ tay gõ cửa, giọng ôn hòa mang theo vẻ bất an rụt rè: “Phu quân, thể ?”
Trong phòng, Chử Lệ xe lăn nhắm mắt dưỡng thần, hiện tại cơ thể thể cử động, chỉ đầu thể cử động, nội lực cũng , nhưng sự nhạy bén vẫn còn, thính lực cũng .
Tạ Minh Trạch về tới gần phòng Chử Lệ phát hiện . Cả ngày hôm nay ít tiếng bước chân của Tạ Minh Trạch, thể phân biệt , cũng lên tiếng, cứ thế nhắm mắt tiếp tục ở đó.
Cho đến khi Tạ Minh Trạch ở cửa một lát, đột nhiên lên tiếng chính là một câu phu quân, khóe miệng cứng đờ, gương mặt tuấn tú vốn luôn biểu cảm gì chút phức tạp.
Dù phu nhân đúng là cưới , là một phu nhân nam cũng nhận , nhưng rốt cuộc quen.
Cảm xúc của Chử Lệ nhanh chóng khôi phục bình thường, đặc biệt là khi trở về xem qua sổ ghi chép về thời gian do Lệ Tứ cho .
Những chuyện vụn vặt về mấy ngày thành hôn sổ ghi chép khiến Chử Lệ cảm thấy thể tin nổi: Lẽ nào đây từng làm gì khiến vị sớm thầm thương trộm nhớ ? Cho nên ngay cả khi hiện tại tàn phế cũng vẫn si tình hối hận bằng lòng vì tốn nhiều tâm tư như ?
Tạ Minh Trạch bên là ngờ Chử Lệ còn thể nghĩ nhiều như , y nhận lời đáp liền đẩy cửa , thẳng tới mặt Chử Lệ, xổm xuống, giống như một vị phu nhân vô tội quan tâm phu quân: “Phu quân, cảm thấy cơ thể thế nào? Trên cảm giác ? Chân đau ?”
Sở dĩ xổm xuống, là vì Chử Lệ chính là đang , luôn cụp mắt, Tạ Minh Trạch xổm xuống, từ góc độ của Chử Lệ , ở cách gần, cũng thể rõ sự chân thành và quan tâm trong mắt y, so với việc chỉ giọng thì tác động lớn hơn, cũng dễ dàng nhập tâm hơn, hiệu quả gấp đôi.
Chử Lệ lắc đầu: “Phu nhân lòng, nhưng đôi chân của thương lâu, e là vô dụng .”
Nói đến đây, Chử Lệ cụp mắt xuống, che thần sắc trong mắt, nếu thể tỉnh sớm hơn, lẽ đôi chân còn ích, nhưng đôi chân gãy mọc trái ... ngay cả khi thể tìm cách để dậy nữa, đối với việc e là cũng ảnh hưởng.
Tạ Minh Trạch thuận theo tầm mắt cũng rơi chân của Chử Lệ, y và Chử Lệ cùng mấy ngày, sờ soạng khắp , tình hình đôi chân y cũng .
Thực cách để khôi phục như , chỉ là quá trình đau một chút, cũng chịu tội.
Y khi hồi môn vẫn đang cân nhắc xem làm để cách đó , nhất thời tìm cách cũng đành thôi.
Lúc Chử Lệ nhắc tới, cũng nghĩ đến đôi chân nếu chữa tiếp tục kéo dài y cũng hết cách . Nghĩ đến Chu Thanh Lâm, y nghĩ một cách. Chỉ là chuyện còn suy tính kỹ, mạo , đối với y chuyện , huống hồ, lẽ đây là một điểm đột phá, thể khiến Chử Lệ trở thành chỗ dựa của y.
Chử Lệ nhanh chóng thu liễm cảm xúc, hỏi y về ?
Tạ Minh Trạch đó định , hiện tại nghĩ đến đưa hợp tác, cũng tiết lộ một hai phần, thần sắc cố ý lấp lửng: “Tang sự cần lo nữa, Thanh biểu ca... lẽ còn cứu .”
“Hửm?” Chử Lệ bất ngờ, lúc đó cũng mặt, tình hình của Chu Thanh Lâm là chảy m.á.u trong cơ thể, đây là bệnh chứng chắc chắn c.h.ế.t, đừng tới là Trương ngự y, ngay cả thủ tịch của Thái y viện tới cũng cứu nổi.
Tạ Minh Trạch xua tay: “Phu quân đừng hỏi nữa, chuyện tiện . , phu quân lát nữa nghỉ ngơi ? Ta giúp tắm rửa y phục , nếu lát nữa muộn, trì hoãn nghỉ ngơi.”
Chử Lệ ngẩn , trong đầu lóe lên sổ ghi chép của Lệ Tứ, Tạ Minh Trạch ngay bên chân đang liếc với ánh mắt quan tâm, thần sắc chút phức tạp.
“Mùng mười tháng sáu, cưới ngày thứ ba: Tân phu nhân lột quần áo gia thứ hai... Tân phu nhân chủ động đút cơm đút t.h.u.ố.c tắm rửa cho gia. Chú thích: Tân phu nhân nghi, thích, gia.”
Tạ Minh Trạch lúc đó chút thấp thỏm, sợ ngộ nhỡ Chử Lệ từ chối y thì ? Lần từ chối đó mười điểm sinh mệnh trị mất tiêu , chắc chắn cũng cửa.
Hôm nay qua mười hai điểm sinh mệnh trị khấu trừ, y ngày mai cũng nghĩ cách kiếm thêm mười hai điểm tiêu hao, cho nên đây khinh thường [Nhiệm vụ hàng ngày], lúc trở thành miếng bánh thơm, còn thực sự mỗi ngày nhất định thành.
Trong thần sắc Tạ Minh Trạch thoáng qua vẻ lạc lõng: “Phu quân, , là thích ? Cho nên cũng giúp làm chút chuyện thường tình của phu thê?”
Tạ Minh Trạch diễn xuất hạng nhất, lừa gạt Chử Lệ mở miệng là tới, bất kể là phu thê vợ chồng, chắc chắn đạo lý ngày ngày giúp tắm rửa y phục. Cùng lắm thỉnh thoảng coi như là thú vui.
Chử Lệ một gã thô kệch, ở quân doanh bảy năm, thông phòng thất, cũng vợ chồng trẻ chung sống thế nào, cho nên lừa một cái là trúng ngay.
Quả nhiên, Chử Lệ im lặng, nghĩ đến vì để xung hỷ cho mới cưới , đối phương đối với tận tâm như ... cùng lắm thì coi như mà đối đãi, đợi tìm cơ hội hòa ly để y rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/than-y-vuong-phi-cua-bao-quan/chuong-13-tu-choi.html.]
Chử Lệ cuối cùng im lặng, cho nên khi Lệ Tứ mang bữa tối của Tạ Minh Trạch tới, liền thấy phu nhân bảo chuẩn nước nóng, lát nữa tắm rửa cho gia.
Lệ Tứ:? Cơm cũng ăn vội vàng tắm rửa cho gia? Gia thế mà vẻ như đồng ý ?
Hắn thẫn thờ sắp xếp, Tạ Minh Trạch tâm hồn treo ngược cành cây cơm cũng ăn nữa, tùy tiện đối phó hai miếng, liền nôn nóng tới lưng Chử Lệ đẩy xe lăn tới gian phòng bên cạnh, dáng vẻ nôn nóng, khiến trong đầu Chử Lệ lóe lên những lời ghi chép đó: “...”
Không ngờ một ngày, đường đường là một nam nhân, thế mà dòm ngó nhục | thể.
Tạ Minh Trạch nghĩ giống như hôm qua, Lệ Tứ phụ trách tắm rửa cho Chử Lệ, y phụ trách tạt một gáo nước, cuối cùng Lệ Tứ mặc áo cho Chử Lệ, y tùy tiện thắt dây lưng là xong , nhưng khi Lệ Tứ đặt bồn tắm xong, bên trong nước nóng nghi ngút khói, sương mù lan tỏa, như lạc tiên cảnh.
Tạ Minh Trạch cảm thấy viên mãn , kế hoạch thành công hơn một nửa, chỉ còn một gáo nước cuối cùng và một cái thắt dây lưng.
Khổ nỗi lúc , Chử Lệ mở miệng, xe lăn vô cảm: “Lệ Tứ, ngươi thể ngoài .” Chử Lệ thích lúc tắm rửa bên cạnh , đây là hôn mê bất tỉnh thì thôi, hiện tại... tuy đồng ý để Tạ Minh Trạch giúp tắm rửa, nhưng cũng là ý định để y khó mà lui.
Tạ Minh Trạch xong ngây : “Đợi !” Có lẽ cảm thấy phản ứng của quá kỳ lạ, Tạ Minh Trạch bổ sung, “Cái ... sợ một vụng về...”
Chử Lệ mượn cơ hội để Tạ Minh Trạch từ bỏ ý định đều giúp tắm rửa, tuy cũng từng nghĩ tới việc trực tiếp từ chối, nhưng chẳng câu đó , càng càng nhớ nhung, để y cơ hội tắm rửa nhưng tự từ bỏ, cũng coi như giữ thể diện cho y.
Chử Lệ sâu Tạ Minh Trạch một cái: “Không , phu nhân thể từ từ làm, ... vội.”
Tạ Minh Trạch: Ta vội mà.
Chử Lệ , y chỉ thể Lệ Tứ cứ thế đóng cửa còn , nhất thời, trong gian phòng bên cạnh chỉ còn Tạ Minh Trạch và Chử Lệ hai , một , một ; một biểu cảm đạm mạc; một mà nước mắt.
Chử Lệ đạm mạc mở lời: “Phu nhân giúp tắm rửa ? Cởi quần áo , đợi lát nữa nước nguội mất.”
Tạ Minh Trạch: “...” Không cần vội vàng như !
lời huênh hoang là do chính y hứa hẹn, hiện tại chỉ thể mang theo nụ e thẹn tới, cụp mắt che vẻ ủ rũ trong mắt, tay bắt đầu giúp Chử Lệ lột quần áo.
May mà lột quần áo y quen , lột mấy .
Đợi nhanh chóng lột vạt áo , áo khoác quăng một cái, áo trong lột , động tác thuần thục lưu loát một mạch mà thành.
Tạ Minh Trạch lột xong cảm thấy trong phòng nhất thời khí chút kỳ lạ, tay đang lột quần thì ngẩng đầu lên, liền đối diện với con ngươi ngày càng thâm thúy của Chử Lệ, rõ cảm xúc, giọng chậm rãi: “Phu nhân, thật sự thuần thục.”
Giọng quá nhạt nhẽo, Tạ Minh Trạch thế mà là trần thuật là trào phúng.
Tạ Minh Trạch vô tội mỉm : “Đây là điều nên làm.” Sao thuần thục? Lột mấy mà.
Nghĩ bụng Lệ Tứ ngốc nghếch như cũng thể mồm loa mép giải chuyện y lột quần áo phu quân chứ? Vị mặt chắc chắn .
Chỉ là khi định lột quần xuống thì gặp vấn đề, Chử Lệ là đang , thể cử động...
Thế là, tiếp theo Tạ Minh Trạch gần như là cả trong lòng Chử Lệ, mới thò tay lưng lột xuống , sự gian nan trong đó thể tưởng tượng .
đây mới chỉ là bước đầu tiên, tiếp theo làm để đưa bồn tắm mới là khó càng thêm khó.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sau đó Tạ Minh Trạch mồ hôi thấm ướt, chiếc ghế bên cạnh thở hồng hộc, Lệ Tứ đẩy Chử Lệ mặc đồ chỉnh tề ngoài, cảm thấy một canh giờ tắm rửa đều rốt cuộc là ai chiếm hời của ai.
Đặc biệt là Chử Lệ nặng như đá, y gần như là dùng hết sức lực mới đưa bồn tắm, y thế , Chử Lệ giống như cảm thấy khó chịu, cứ thế để y kéo .
Cũng đúng, tên cảm thấy đau đớn...
để kéo , Tạ Minh Trạch gần như tiếp xúc da thịt với đối phương, ngay cả khi tên cảm giác tồi, cũng khó lòng chống vẻ ủ rũ của y lúc .
Bên tai lúc truyền đến tiếng của hệ thống, thấy mười điểm sinh mệnh trị đó , Tạ Minh Trạch vẫn ỉu xìu như cũ: Khó quá, mười điểm sinh mệnh trị khó quá, y ngày mai tuyệt đối giúp tắm rửa nữa! Tuyệt đối !
Đợi Tạ Minh Trạch cũng tắm một cái, phòng, kéo đôi tay vì quá mệt mỏi mà run rẩy, lật chui chăn, xuống đó, liền ngủ .
Chử Lệ đầu , hối hận còn bằng trực tiếp từ chối?
Lệ Tứ bên dọn dẹp xong căn phòng ở viện bên cạnh, phòng của gia liền thấy phu nhân thế mà giường ngủ , về phía Chử Lệ: Gia?
Chử Lệ luôn đặt tầm mắt Tạ Minh Trạch, nghĩ tới điều gì, lắc đầu, thôi , tạm thời chia phòng ngủ nữa.
Chỉ là buổi tối Chử Lệ liền hối hận vì sự mủi lòng nhất thời của , đặc biệt là nửa đêm đang ngủ ngon lành, đột nhiên mắt bóng dáng lay động, nội lực tạm thời mất nhưng sự cảnh giác vẫn còn, mở mắt , liền thấy Tạ Minh Trạch vốn dĩ đổi thành ngủ ở bên trong, trong giấc mơ lật một cái, một cánh tay đè lên n.g.ự.c , chân đè lên , mặt cũng tựa cực gần.
Nếu đối phương thở bình d.a.o động là thực sự trong giấc mơ, đều nghi ngờ đối phương là cố ý chiếm hời của .
Chử Lệ: “...” Thôi , vẫn nên chia phòng ngủ thôi.