Quý Trường Thư nhấc chân bước ngoài: “Có chút việc.”
Hắn dừng một chút: “Trên mèo thể rận, vẫn nên ở một gian riêng thì hơn.”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Minh Từ Dập chậm rãi chớp mắt một cái, đó mới phản ứng Quý Trường Thư là đang quan tâm , y khẽ : “Ta hiểu Vương gia, cách diệt rận cho Tiểu Thần Côn mà, ngài cứ yên tâm.”
Quý Trường Thư cũng quản nhiều nữa, chỉ nhàn nhạt lên tiếng.
Vì Minh Từ Dập liền cùng khởi cửa phòng, Song Thành theo bọn họ, ba một mèo bước ngoài, đúng lúc gặp Giáng Tử.
Giáng T.ử vội cũng hoảng hành lễ với bọn họ: “Vương gia, chủ tử.”
Nàng mỉm , nâng khay tay lên: “Nguyệt Bạch nấu váng sữa trứng hai lớp…”
Nành hết, thật cũng ai ngắt lời nàng, nhưng tầm mắt Quý Trường Thư lạnh lẽo giống như một cái c.h.ế.t chóc, thành công khiến Giáng T.ử nuốt xuống những lời , cúi đầu xuống dám lên tiếng.
Quý Trường Thư thật sự khí thế áp bách.
Ánh mắt như ngàn cân nặng, giống như thể trực tiếp thấy lòng .
Dường như bất kỳ kẻ nào mặt đều trở nên vô hình nhưng thể trốn thoát, thậm chí giống như cởi hết y phục trần trụi đó, bất kỳ bí mật nào thể che giấu .
Minh Từ Dập khẽ cau mày, cũng chuyện giúp Giáng Tử, chỉ nghiêng đầu với Quý Trường Thư: “Vương gia, đưa ngài rời phủ nhé?”
Quý Trường Thư lạnh lùng liếc Giáng T.ử một cái, mặn nhạt đáp một tiếng.
Minh Từ Dập khi qua Giáng Từ cũng liếc Giáng T.ử một cái, chỉ thấy trán tiểu cô nương lấm tấm một lớp mồ hôi lạnh, tay siết chặt lấy cái khay, thể nàng căng thẳng và sợ hãi đến mức nào.
Minh Từ Dập thở dài trong lòng, cũng lên tiếng an ủi, chỉ theo Quý Trường Thư ngoài.
Tính cách Quý Trường Thư vốn là như , ai cũng thể ở mặt làm càn.
Câu yêu ai yêu cả đường lối về…Căn bản hề tồn tại trong từ điển của Quý Trường Thư.
Minh Từ Dập đưa Quý Trường Thư trong xe ngựa, y đang định hành lễ cáo lui, ngờ giọng Quý Trường Thư xuyên qua màn xe từ từ truyền tới: “Người đây một lát.”
Minh Từ Dập giật , nhưng cũng do dự, Song Thành đỡ lên xe ngựa.
-----
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-53.html.]
“Chú ý tỳ nữ của ngươi một chút.” Quý Trường Thư rót , giọng điệu lãnh đạm: “Nên nhớ bên cạnh ngươi nội gián.”
Minh Từ Dập hé miệng, vốn định cái gì đó, cuối cùng vẫn chỉ thở dài: “Ta hiểu , đa tạ Vương gia.”
Y hiếm khi đáp bằng nụ , khiến Quý Trường Thư ngước mắt y: “Không vui ?”
Minh Từ Dập bất đắc dĩ mỉm , trong mắt chẳng bao nhiêu ý , y từ từ : “Vương gia, ngài xem nếu một ngày ngài Song Thành là một quân cờ mà Thái hậu sắp xếp ở bên ngài, ngài sẽ vui nổi ?”
Ở bên ngoài Song Thành cũng trúng đạn: “…”
Tuy rằng chỉ là ví dụ, nhưng thể đừng lấy ?
Quý Trường Thư chút biểu cảm: “Ta sẽ giao cho Song Mộc.”
Minh Từ Dập: “…”
Có chút tàn nhẫn.
Song Thành: “…”
Cũng cần thiết .
Trong nguyên tác Song Mộc cũng là một nhân vật tên tuổi, chủ yếu là vì phong cách hành sự và thủ đoạn làm việc của giống Quý Trường Thư, tuy quanh năm thấy ánh mặt trời, nhưng thật là cánh tay đắc lực nhất của Quý Trường Thư.
Chỉ cần kinh qua tay , gì mà thể bức cung .
Chỉ là bởi vì nguyên tác [Đoạt sát] thời điểm đúng thời kỳ tuyên dương năng lượng tích cực, cho nên cuối cùng kết cục của Song Mộc thủ đoạn tàn nhẫn cũng chẳng mấy .
Minh Từ Dập và Quý Trường Thư trong cách đối nhân xử thể là hai khác , Minh Từ Dập cũng trông chờ Quý Trường Thư thể đồng cảm như bản cũng đang trải qua, cho nên y chỉ : “Vương gia, chỉ xin ngài một chuyện thôi.”
Quý Trường Thư khẽ ngước mắt lên, ý bảo y tiếp tục , Minh Từ Dập liền : “Nếu thật sự một ngày Vương gia tra bên ai vấn đề, xin hãy giao cho xử lý.”
Quý Trường Thư vốn định hỏi một câu “Ngươi xuống tay ?” Lại ngờ đúng lúc bắt gặp đôi mắt toát vẻ nghiêm túc và trịnh trọng của Minh Từ Dập.
Đôi mắt màu lam như đá quý ánh nắng chiếu rọi lập loè ánh sáng nhạt, tả xiết.
Quý Trường Thư ma xui quỷ khiến “ừ” một tiếng.
Minh Từ Dập cũng rõ tiềng “ừ” của Quý Trường Thư cuối cùng là đồng ý là nữa, nhưng cuối cùng Quý Trường Thư vẫn mở miệng dỗi y, y cũng coi như Quý Trường Thư đồng ý .
Vì Minh Từ Dập hài lòng xuống xe ngựa Quý Trường Thư rời .