Quý vương gia cau mày, giọng điệu lạnh lùng giống ai: “Không cưỡi ngựa mà cũng dám leo lên ngựa, cần chân nữa ?”
, Minh Từ Dập cảm nhận rõ ràng cơn đau ở cạnh đùi , cũng hiểu là vì ma sát mà thương.
Minh Từ Dập đám con cháu thế gia lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ, còn kịp cảm kích Quý Trường Thư, liền thấy Quý Trường Thư lạnh đạm thêm: “Thân thể yếu đuổi thế nào còn ?”
Minh Từ Dập: “…”
Y mặt cảm xúc thoáng quá vẻ mặt phức tạp của đám công tử, từ bỏ trị liệu.
Minh Từ Dập da đầu tê dại: “Vương gia…Ngài thể đừng quở trách nữa ?”
Y lộ vẻ bất đắc dĩ: “Ta cũng nếm trải hậu quả mà.”
Khi xong, Nguyệt Bạch cũng chạy qua đài cao đến mặt Minh Từ Dập: “Chủ tử.”
Vẻ mặt nàng khẩn trương sốt ruột: “Không chứ ạ?”
Minh Từ Dập nghiêng đầu mỉm với nàng, tua rua bên tai trai khẽ lay động, khiến ánh mắt Quý Trường Thư cũng lay động theo: “Không , đừng lo lắng.”
Quý Trường Thư rũ mắt dời tầm mắt , lúc mới phát hiện y phục, Minh Từ Dập cào rách mấy đường, liền trực tiếp cởi áo ngoài của khoác lên Minh Từ Dập.
Minh Từ Dập sửng sốt, liền thấy Quý Trường thu tay : “Ta còn việc.”
Minh Từ Dập theo tầm mắt Quý Trường Thư, liền thấy một nam t.ử đầu đội nón cói chạy về phía , thoạt trông vẻ chút nôn nóng.
Nam t.ử : “Vương gia…”
Quý Trường Thư nhàn nhạt lên tiếng, bước chân về phía .
Những ở tại chỗ đều rõ ràng thấy nam t.ử hỏi Quý Trường Thư một câu: “Vị là ai ?”
Quý Trường Thư đầu , giọng điệu vẫn lãnh đạm: “Bằng hữu của .”
Minh Từ Dập giơ tay chỉnh áo ngoài Quý Trường Thư đưa cho, trong lòng cảm thấy một tia ấm ấp.
Thật Quý Trường Thư… Thật sự chăm sóc khác.
Có lời của Quý Trường Thư, tầm mắt đám Hàn Ân đang Minh Từ Dập lập tức khác hẳn.
Hàn Ân vốn đang định mời cơm bồi tội lập tức trực tiếp chắp tay: “Quốc sư đại nhân, …”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
“Đừng.” Minh Từ Dập đau đầu: “Đừng như .”
Y bất đắc dĩ đám con cháu thế gia đối với y rõ ràng phần cung kính hơn: “Nếu các ngươi đối với như , cũng dám làm bằng hữu của Vương gia nữa .”
Minh Từ Dập nghiêng đầu khẽ mỉm , góc độ đúng lúc để Bạch Nhàn Trung cách đó xa cũng thấy: “Ta cũng xem các ngươi là bằng hữu, hơn nữa các ngươi cũng lớn hơn vài tuổi mà?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-49.html.]
Minh Từ Dập khi xuyên sách cũng chỉ mới mười tám, kiếp thể cũng chỉ mới mười bảy, dù bù qua sớt cả hai kiếp, y cũng chỉ mới mười chín.
Bạch Nhàn Trung ở trong góc đám Minh Từ Dập, chậm nửa nhịp chợp mắt.
Y thật sự giống thường…
Vì chuyện của Minh Từ Dập, trận mã cầu cũng như mà tạm dừng.
Tuy rằng Minh Từ Dập về an , nhưng ngay cả Hàn Ân cũng còn tâm trạng để chơi đùa nữa.
Hàn Ân : “Quốc sư, ngài về phủ bôi t.h.u.ố.c , hôm khác chắc chắn sẽ đến cửa bái phỏng xin .”
Minh Từ Dập cũng từ chối, ở thế giới xã giao vốn chính là như , nếu y từ chối, Hàn Ân chỉ tổ nghĩ nhiều thôi: “Xin thì cần , đến chơi thì hoan nghênh đấy.”
Y dừng một chút, về phía những khác: “Chư vị nếu nguyện ý, tuỳ thời đều thể bái đến chơi.”
Những đều là hậu duệ của dòng dõi thiên tử, Minh Từ Dập vẫn cần thiết kết giao cùng bọn họ.
Mà những công t.ử bột đương nhiên cũng ước gì thể thiết hơn với Minh Từ Dập một chút, nếu là , Minh Từ Dập chỉ là phận Quốc sư thôi, kết giao là , nhưng hôm nay chính miêng Quý Trường Thư thừa nhận Minh Từ Dập là bạn của , đó là Nguyên Vương đấy…
Thân phận của Minh Từ Dập đương nhiên cũng lên như diều gặp gió.
Thấy bọn họ sắp tan , Song Thành ở một bên chờ tiến lên một bước: “Minh công tử.”
Minh Từ Dập nghiêng đầu: “Sao ?”
Song Thành cung kính : “Chủ t.ử sai chuẩn t.h.u.ố.c , mời Minh công t.ử theo thuộc hạ, vết thương của Minh công từ thể trì hoãn .”
Minh Từ Dập thật sự ngờ Quý Trường Thư còn nghĩ như , y khẽ , gật đầu với Song Thành: “Làm phiền .”
Y dừng một chút, ánh mắt về phía đám Hàn Ân: “Ta đây.”
Hàn Ân cùng những khác vội chắp tay.
Minh Từ Dập Nguyệt Bạch đỡ khẽ nhúc nhích chân, cảm giác đùi xé rách đau đớn đến mức y mà nhăn mặt, Song Thành ở một bên thấy dứt khoát đưa tay đỡ lấy bên còn của Minh Từ Dập: “Minh công t.ử cần nhuyễn kiệu ?”
Hai bên đều thể mượn chút lực, Minh Từ Dập cũng dễ chịu hơn đôi chút: “Không cần …Ta yếu đuối đến .”
Song Thành mặt vô cảm : “Chủ t.ử thuộc hạ với ngài, thể ngài quý giá ngài rõ ràng, cần cố gồng mặt ngài làm gì.”
Minh Từ Dập: “…”
Y yên lặng đầu thoáng qua ở phía đang cách đó xa, liền thấy vẻ mặt bọn họ đều phức tạp.
Quý Trường Thư…Thật sự cách.
Rất cách khiến khác hiểu lầm.