Ánh mặt trời lặng lẽ chạy trốn khỏi táng mây nặng nề, chiếu xuống con đường nhỏ trong rừng.
Xe ngựa màu trắng từ từ chạy đường, Minh Từ Dập trong xe ngựa uể oải đưa tay vén rèm lên, hít một thật sâu làn khí trong lành ở đây.
Giáng T.ử che miệng : "Chủ tử, ngài nhớ lúc ngài còn từ chối ngoài như thế nào ?”
Nguyệt Bạch bên cạnh Minh Từ Dập pha hoa, : "Chủ t.ử nên ngoài nhiều hơn ạ, cứ nhốt ở trong phòng buồn chán cả ngày sẽ lây cơn buồn chán cho khác đấy."
Nàng đặt tách mặt Minh Từ Dập, : "Phong cảnh như , tiếc là trong nhà Tùng Bách việc đột xuất nên thể tới đây."
Vốn dĩ ngay từ đầu bọn họ định , ngờ khi xuất phát đột nhiên tới với Tùng Bách ban đêm mẫu của té ngã, hiện giờ đang trong y quán. Tùng Bách vì lo cho mẫu nên vội vã chạy về.
Nhà của Tùng Bách ở kinh thành mà ở trong thôn cách ngoại thành hai trăm dặm. Hiển nhiên thể chung với bọn họ như hẹn .
Minh Từ Dập điều một con ngựa đưa cho Tùng Bách, bảo tạm thời mang theo chút ngân lượng với d.ư.ợ.c liệu rời cho nghỉ.
Dù bên cạnh y còn Giáng Tử, chắc là sẽ an , gặp vấn đề nào lớn.
Minh Từ Dập nâng chén lên uống một hớp: "Còn bao lâu nữa mới tới?”
Giáng T.ử liếc mắt khung cảnh bên ngoài, đáp: "Khoảng chừng một nén nhang nữa ạ.”
Minh Từ Dập thở dài, gì đó, đột nhiên thấy con ngựa phía hét lên, đó vật gì đóng xe ngựa.
Mí mắt Minh Từ Dập khẽ giật, thấy Giáng T.ử mở cửa gỗ, ngay đó thấy xa phu dùng nỏ b.ắ.n một mũi tên xuyên qua đầu c.h.ế.t ở giá xe.
Trong lòng Minh Từ Dập trùng xuống, tiếp theo một đám ăn mặc như mã phỉ xuất hiện mặt bọn họ. Trong tay bọn chúng là đại đao lưỡi kiếm, còn cầm nỏ.
Nhìn cái nỏ dạng lắm, hẳn là đồ bọn chúng tự tạo .
Chỉ là... Minh Từ Dập càng cho rằng đây thật sự là mã phỉ.
Bởi vì những con ngựa của chúng đều là ngựa .
Thủ lĩnh mã phỉ cầm đầu nhe răng : "Ai ui, ở đây còn một cô nương xinh nữa.”
Hắn kéo ngựa: "Hay là cô nương theo bọn về sơn trại làm áp trại phu nhân của ?"
Giáng T.ử rút nhuyễn kiếm bên hông lạnh lùng : "Nằm mơ!”
Nàng dứt lời vô mũi tên sắc bén đồng loạt b.ắ.n , Giáng T.ử đ.á.n.h rơi những mũi tên phóng tới, cố gắng bảo vệ xe ngựa, nhưng thế lực nàng đơn bạc, vẫn tránh mũi tên sắc bén b.ắ.n trong xe ngựa.
Trái Minh Từ Dập phản ứng nhanh, lập tức lôi Nguyệt Bạch tránh , nhưng những mũi tên thế nếu chẻ tre. Mắt thấy một mũi tên sắp b.ắ.n Nguyệt Bạch, Minh Từ Dập theo bản năng đưa tay đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-19.html.]
Dù bắt nhưng Minh Từ Dập công phu trong , mũi tên nhọn xẹt qua mài rách lòng bàn tay y, cuối cùng dừng mí mắt Nguyệt Bạch.
Hai đều thở phào nhẹ nhõm, Nguyệt Bạch bàn tay chảy m.á.u đầm đìa của Minh Từ Dập, hốc mắt chợt đỏ lên: "Chủ tử..."
Minh Từ Dập sợ đau, nhưng lúc vì Nguyệt Bạch lo lắng, nên y chỉ đành cố nén cơn đau, : “Không cả, đừng .”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Y dừng : “Phải mau nghĩ cách làm để chạy thoát.”
Nguyệt Bạch lau nước mắt, gật đầu thật mạnh lưng: “Chủ tử, . Nô tỳ và Giáng T.ử tỷ tỷ sẽ yểm hộ cho … Mặc dù Nguyệt Bạch công phu quyền cước nhưng vẫn cách để ngăn bọn họ .”
“Không .” Minh Từ Dập chút nghĩ ngợi : “Thật sự sống, sợ c.h.ế.t nhưng các ngươi là nhà của , thể ném các ngươi ở đây như .”
Bây giờ giống như lúc của y và ca ca. Khi đó y còn thể báo cảnh sát nhưng bây giờ nếu y … Ngay cả quyền c.h.ế.t cùng bọn họ cũng .
Minh Từ Dập cụp mắt xuống, đến lúc đó y đối mặt với ca ca như thế nào?
Minh Từ Dập hít một thật sâu, cố gắng đè ép nỗi sợ hãi: "Ngươi cứ ở xe... Ngươi xinh , sợ những đó sẽ nổi lên ác tâm với ngươi, đợi lát nữa ngươi hãy tìm cách bỏ chạy ... Hôm nay là ngày quan chủ Huyền Thanh Quan trở về, chắc chắn ít tới bái phỏng, ngươi hãy mang cứu chúng ."
Nguyệt Bạch y như kìm nắm chặt lấy tay áo của Minh Từ Dập: "Chủ tử... Sao Nguyệt Bạch thể bỏ chạy trốn một ?"
"Đồ ngốc," Minh Từ Dập đẩy tay nàng xuống: "Ngươi là để kiếm cơ hội sống cho bọn .”
Y dừng một chút, nhớ tới lựa chọn lúc của cảm thấy hối hận thôi, trong ánh mắt y hiện lên thâm trầm và đau đớn: "Đừng để bản chìm trong ân hận.”
Nguyệt Bạch kinh ngạc ánh mắt Minh Từ Dập, nàng thể thấy chuyện xưa ẩn trong đôi mắt .
Nguyệt Bạch trịnh trọng : "Chủ tử, nhất định chờ Nguyệt Bạch trở về.”
Minh Từ Dập nở nụ với nàng: “Được.”
Bên ngoài xe bắt đầu lao đ.á.n.h , song quyền của Giáng T.ử khó địch bốn chân, huống chi là nhiều mã phỉ như , bao lâu mùi của m.á.u tươi tràn trong xe.
Minh Từ Dập sờ tay lên tua rua bên tai trái của , y hít một thật sâu "Dừng tay!"
Y dứt lời mã phỉ ở bên ngoài thật sự dừng tay.
Minh Từ Dập cho Nguyệt Bạch một ánh mắt, nàng gật đầu, hai cơ hồ là cùng bước trong khắc.
Lúc Minh Từ Dập cảm thấy vô cùng may mắn khi lúc đó yêu cầu thiết kế xe ngựa cửa .
Nếu thiết kế thì hôm nay ba bọn họ chôn vùi tại đây .
Minh Từ Dập ở giá xe đám mã phỉ, bàn tay giấu ở trong vạt áo khẽ run.
Trên mặt và tay Giáng T.ử đều vết thương tới, đỡ Minh Từ Dập xuống xe ngựa.