Ta Phát Hiện Ta Xuyên Nhầm Thư - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-05-09 04:17:56
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không cần tạ lễ.” Song Thành Minh Từ Dập, cảm thấy thực sự kiệt sức .

Hắn mới khiến Quý Trường Thư nhận thái độ của làm Minh Từ Dập đau lòng, buồn bã, thậm chí thể ở nhà gào , bây giờ bắt đầu xây dựng hình ảnh đáng thương, cô độc, ai cần của chủ t.ử nhà .

Là một thị vệ kiêm quản gia, kiêm gã sai vặt cận giỏi giang, Song Thành rõ hai vị chủ t.ử mà phục vụ sẽ yếu lòng ở chỗ nào.

Thế nên Song Thành một nữa nhắm mắt làm liều: “Minh công t.ử ngài , chủ t.ử thật thích nhất là thấy nụ của ngài, ngài ở bên cạnh chủ tử, tâm trạng chủ t.ử sẽ hơn nhiều.”

Hắn dừng một chút, c.ắ.n chặt răng, dứt khoát tàn nhẫn hơn: “Từ khi thuộc hạ phụng dưỡng chủ tử, chủ t.ử mắc một loại bệnh, thái y là tâm bệnh, khi chủ t.ử phát bệnh thì làm hại thì cũng g.i.ế.c … Người khác tuyệt đối thể đến gần, thời gian đó tâm lý đa nghi của chủ t.ử cũng nặng.”

Minh Từ Dập giật , tay nắm chặt lệnh bài, Song Thành thấy y phản ứng, liền tiếp: “ từ khi chủ t.ử quen ngài, phát bệnh dần ít , chủ t.ử còn học cách quan tâm khác… Điều đây chúng thuộc hạ từng thấy bao giờ.”

Những lời đó của Song Thành càng chân thực hơn.

Vì đó đều là sự thật.

Bọn họ luôn thầm bàn tán với , luôn nghĩ cách làm để giúp chủ t.ử nhà dụ dỗ Minh công t.ử về nhà.

Song Thành hôm nay thể những lời , tuyệt đối là ngẫu hứng, mà là một trong những kế hoạch chuẩn sẵn từ lâu.

Mặc dù Quý Trường Thư từng với bọn họ rằng tâm tư gì khác với Minh Từ Dập, nhưng những thuộc hạ trướng theo lâu như , nhãn lực ai nấy đều hơn , đương nhiên Quý Trường Thư bao giờ đối xử với bất kỳ ngoài nào đến , cũng sự đặc biệt của Minh Từ Dập.

Nếu thực sự đợi đến khi Vương gia nhà họ nhận rõ lòng , như Minh công t.ử chừng kẻ linh tinh nào đó dụ dỗ mất .

Thế nên Song Thành và những khác đêm nào cũng bày mưu tính kế, đám ám vệ càng hận thể trực tiếp đ.á.n.h ngất Minh Từ Dập ném lên giường Quý Trường Thư.

Quá khó khăn .

Làm thuộc hạ như bọn họ, thật sự quá khó khăn .

Khó thì khó, nhưng may mắn những lời tác dụng.

Minh Từ Dập trực tiếp một tràng “tẩy não” của Song Thành làm cho ngây , y ngơ ngác : “Ta… trong lòng Vương gia đặc biệt đến ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-110.html.]

Song Thành vội vàng gật đầu: “Vâng, Minh công tử!”

cũng “bán ” chủ t.ử nhà , vì để giữ Vương phi tương lai, Song Thành dứt khoát liều mạng: “Mặc dù ngài sẽ thấy tàn nhẫn, nhưng ngài còn nhớ chuyện ngài rơi xuống kênh đào ngày hôm đó ? Lúc đó tay vung trúng mũi ngài, chủ t.ử xong việc phân phó chúng thuộc hạ c.h.ặ.t t.a.y …”

Song Thành Minh Từ Dập cảm động , dù đổi thì khá cảm động đấy, nên thẳng: “Nếu ngài xem, thuộc hạ mang đến cho ngài xem!”

Minh Từ Dập: “???”

Chuyện đó qua bao lâu , mang đến cũng hỏng hết còn gì???

Đầu óc Minh Từ Dập nhất thời theo kịp, theo bản năng một câu: “Thật lúc đó chân còn đá một cái nữa.”

Song Thành chút do dự tiếp lời: “Được! Thuộc hạ sẽ với chủ t.ử ngay, chủ t.ử nhất định sẽ sai thuộc hạ đến bãi tha ma bới lên c.h.ặ.t c.h.â.n ! Lúc đó sẽ mang đến cho ngài xem cùng!”

Minh Từ Dập tưởng tượng cảnh tượng đó, rùng một cái, đầu óc cuối cùng cũng trở bình thường: “Không cần thiết …”

Y im lặng thu lệnh bài: “Cái ngọc bội thì cần thiết , ngươi với Vương gia, tha thứ cho , hơn nữa vốn cũng giận .”

Y dừng một chút, tìm một cái cớ để rửa tội cho : “Không gần đây cũng tránh mặt ? Chúng mấy ngày gặp .”

Mắt Song Thành sáng rỡ: “Thuộc hạ hiểu !”

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Minh Từ Dập còn kịp phản ứng, Song Thành phóng như bay mất.

Minh Từ Dập: “…”

Y luôn cảm thấy Song Thành hình như hiểu lắm.

Tác giả lời :

Song Thành: Làm gã sai vặt cận mà đẩy thuyền thì xứng là một quản gia giỏi, càng thể là một thị vệ xuất sắc.

Loading...