Sợ Xã Hội Nhỏ Vừa Ngoan Lại Mềm, Thái Tử Điện Hạ Dùng Mạng Để Sủng - Chương 43

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-25 04:59:16
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Tô Cẩm Nguyên càng nghĩ càng cảm thấy những lời Yến Chiêu đầy rẫy sơ hở.

Thuốc thể đổ chứ?

đổ bồn cây thì chẳng còn Ảnh Nguyệt ?

Ngày thường Ảnh Nguyệt vốn thần xuất quỷ nhập, dấu vết, để đối phương lén lút làm chút chuyện gì thì ai mà phát hiện .

Kết quả cuối cùng là bát độc d.ư.ợ.c chui tọt bụng y.

Chắc chắn Yến Chiêu đang nhạo y thối mũi cho xem! Lần Yến Chiêu mắng y ngốc ...

Hơn nữa, chuyện trừng phạt vẫn mãi kết quả. Tô Cẩm Nguyên càng nghĩ càng ảo não nhưng cũng chẳng còn cách nào, cuối cùng chỉ thở dài thườn thượt tiếp tục gục xuống bàn.

Y quyết định , khi làm bất cứ việc gì cũng động não kỹ càng, tuyệt đối thể để Yến Chiêu cơ hội mắng y là đồ ngốc nữa.

Vân Thư trở về giờ Thân, mang theo đúng món đồ Tô Cẩm Nguyên yêu cầu cùng với bạc vụn còn dư khi mua quà.

Tất nhiên thể để công, Tô Cẩm Nguyên liền trích một nửa bạc vụn đó cho Vân Thư làm phí vất vả, ước chừng hơn một lượng bạc.

Tiễn Vân Thư xong, y liền ghế .

Lúc , chiếc hộp tinh xảo đặt bàn, Tô Cẩm Nguyên chỉ cảm thấy vô cùng đau ví.

Bảy lượng bạc đấy, một cái túi tiền mà tốn tận bảy lượng bạc! Tương đương với việc bỏ tận 7000 tệ chỉ để mua một cái món đồ chơi nhỏ xíu thế .

Tô Cẩm Nguyên nín thở, cẩn thận cầm chiếc túi tiền từ trong hộp , nâng niu mắt ngắm nghía kỹ càng.

Y thầm nghĩ, hèn gì mà đắt thế, hóa mấy hoa văn đều thêu bằng chỉ vàng thật. Chiếc túi tiền quả thực đáng đồng tiền bát gạo.

Ngắm một hồi, y chẳng thể bới chút khuyết điểm nào. Đường kim mũi chỉ vô cùng tinh xảo, họa tiết ‘sư t.ử vần cầu’ sống động như thật, ngay cả viên ngọc đính dây thắt cũng là loại trân châu trắng nõn, tròn trịa.

Dù y am hiểu mấy thứ nhưng cũng đây là món đồ .

Khuyết điểm duy nhất chính là nó quá đắt. À , đắt khuyết điểm của túi tiền, mà rõ ràng đó là khuyết điểm của y.

Tô Cẩm Nguyên soi xét tỉ mỉ đến mức hận thể lấy kính hiển vi để quan sát. lúc , ngoài viện vang lên tiếng đồng thanh của hai tiểu thái giám:

"Bái kiến Thế tử, Thế t.ử cát tường!"

Tô Cẩm Nguyên giật , theo bản năng giấu chiếc túi tiền , nhưng y mới đặt nó hộp gỗ thì Trì Dung Húc tự tiện đẩy cửa xông thiên điện.

"Tẩu tử! Ta tới thăm ngươi đây!"

Tô Cẩm Nguyên: "..."

Thật là đến ‘đúng lúc’ quá mà!

, Tô Cẩm Nguyên vẫn nhanh tay đóng hộp , giấu nhẹm lưng.

Trì Dung Húc thì cứ như nhà, cửa là chút khách sáo xuống đối diện Tô Cẩm Nguyên, tiện tay bốc một quả quýt mật lên bóc ăn, ăn lầm bầm:

"Khát c.h.ế.t tiểu gia , quả quýt tệ, ngọt lắm."

Tô Cẩm Nguyên: "..."

Khát thì ngươi mà uống nước chứ, ăn quýt làm cái gì?

Tô Cẩm Nguyên mà xót hết cả ruột.

Không y keo kiệt, mà chủ yếu là chỗ quýt mật Giang Hồng Văn mới mang tới, y còn kịp nếm miếng nào.

Trì Dung Húc vẫn thản nhiên ăn, mãi đến khi đỡ khát mới ngẩng đầu hỏi: "Tẩu tử, lúc nãy cầm cái gì trong tay thế?"

Tô Cẩm Nguyên lập tức căng thẳng, tay vẫn giấu hộp gỗ lưng, lí nhí đáp: "Không gì...mà , đừng gọi là tẩu tử."

Trì Dung Húc liền thời thế đổi giọng ngay: "Được , gọi là Cẩm Nguyên."

Cậu hì hì tiếp tục: " thấy rõ ràng đang cầm đồ mà, đừng giấu nữa."

Tô Cẩm Nguyên bất lực, đành mang chiếc hộp , nhưng khi mở, y vẫn cảnh giác dặn một câu: "Chỉ xem, chạm ."

"Được , chạm chứ gì."

Trì Dung Húc gật đầu lia lịa.

Lúc Tô Cẩm Nguyên mới cẩn thận mở hộp, lộ chiếc túi tiền bên trong.

Trì Dung Húc tò mò ghé sát xem, nhưng chỉ một cái là mất hứng ngay.

Có điều, ngay đó đảo mắt một vòng như nghĩ điều gì, vẻ mặt đầy ý trêu chọc Tô Cẩm Nguyên.

Tô Cẩm Nguyên: "???"

Bị đến mức da đầu tê rần, Tô Cẩm Nguyên ngượng ngùng đóng sập hộp , nhỏ giọng hỏi: "Ngươi như làm gì?"

Trì Dung Húc đầy vẻ khẳng định: "Có định tặng cho Thái t.ử ca ca ?"

Nghe , mặt Tô Cẩm Nguyên lập tức đỏ bừng như gấc. Y hoảng loạn tránh né ánh mắt của Trì Dung Húc, luống cuống biện minh:

"Ta... thể mua để tự dùng ..."

"Không đời nào." Trì Dung Húc chắc nịch:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/so-xa-hoi-nho-vua-ngoan-lai-mem-thai-tu-dien-ha-dung-mang-de-sung/chuong-43.html.]

"Ta gặp mấy , bao giờ thấy đeo túi tiền cả."

Tô Cẩm Nguyên: "..."

Y há hốc mồm, nhận cứng họng.

Trì Dung Húc mang vẻ mặt như hóng một tin lớn, lập tức xoáy sâu chuyện nữa mà chuyển chủ đề.

"Thôi, cái đó nữa. Ta một chuyện cực kỳ ho đây, Cẩm Nguyên, ?"

Tô Cẩm Nguyên thấy nhắc đến cái túi tiền nữa thì thầm thở phào, bèn gật đầu lấy lệ: "Chuyện gì ?"

tâm trí y sớm bay nơi khác.

Không , tới gặp Yến Chiêu, y nhất định đề cập đến chuyện phạt. Việc cần giải quyết dứt điểm cho nhanh, cứ treo lơ lửng thế khiến y lo âu phát điên mất.

Trì Dung Húc hạ thấp giọng bắt đầu kể: "Lão Thượng thư Lại bộ, chính là cái lão Tô Hàn , mấy ngày nay xin nghỉ lên triều, đoán xem xảy chuyện gì?"

Tô Cẩm Nguyên: "???"

Erinn

Vốn đang mấy hứng thú, Tô Cẩm Nguyên bỗng dưng tỉnh cả : "Chuyện gì?"

Trì Dung Húc kể một cách sống động:

"Nghe bảo hai đêm , Tô Hàn uống rượu với đồng liêu xong, đường về phủ thì chặn đánh.

Bị trùm bao tải đ.á.n.h đấy! Nghe đ.á.n.h đến mức mặt mũi bầm dập, xanh xanh đỏ đỏ như rồng bay phượng múa luôn.

Nghe lúc gia nhân khiêng về phủ, đầu thấy phu nhân của lão còn chẳng nhận phu quân là ai nữa cơ, ha ha ha!

Huynh thấy buồn ?

Không lão già đó đắc tội với phương thần thánh nào mà đ.á.n.h thê t.h.ả.m thế. Già mà đắn, đ.á.n.h đến mức triều cũng chẳng lên nổi! Cười c.h.ế.t mất!"

Nghe đến đây, cuối cùng Tô Cẩm Nguyên cũng nhịn mà bóc một quả quýt ăn.

Đánh lắm!

Đánh quá chứ!

Đây chẳng là trả thù giúp y ?

Nếu cơ hội gặp vị thần thánh , y nhất định bày tỏ lòng cảm kích sâu sắc!

Trì Dung Húc dứt , nhưng một hồi bỗng thấy gì đó sai sai, Tô Cẩm Nguyên, ngập ngừng hỏi:

"Chờ chút, để xem nào...lão tên Tô Hàn, tên Tô Cẩm Nguyên?"

Cậu như sực tỉnh, kinh hãi hỏi một câu: "Tô Hàn là cha huynhđấy chứ!?"

Tô Cẩm Nguyên thong thả ăn từng miếng quýt nhỏ, thành thật gật đầu: " ."

Trì Dung Húc kinh ngạc đến mức mắt trợn tròn, khi hồn liền vội vã xin : "Thật xin , nên chế giễu cha , chắc lo lắng lắm ?"

Tâm trạng của Tô Cẩm Nguyên cực , với tay lấy thêm một quả quýt nữa, bóc vỏ, thản nhiên đáp: "Không , lo lắng."

Y chỉ lo đ.á.n.h còn nhẹ thôi.

Trì Dung Húc: "Hả?"

Trong phút chốc, ngơ ngác, hiểu chuyện gì đang xảy .

lúc , cửa thiên điện gõ vang, giọng của Giang Hồng Văn từ bên ngoài truyền : "Thế tử, Thái t.ử điện hạ lệnh ngài sang chính điện."

Nghe , Tô Cẩm Nguyên nghi hoặc Trì Dung Húc.

Trì Dung Húc vội vàng dậy thanh minh: "Hôm nay tới tìm Thái t.ử ca ca mà."

Giang Hồng Văn cách một cánh cửa vẫn tiếp tục lên giọng: "Thật khéo, hôm nay chính là điện hạ gặp Thế tử."

Trì Dung Húc cảm thấy sống lưng bỗng dưng lạnh toát.

Còn Tô Cẩm Nguyên thì nén đến run cả , y bóc thêm một quả quýt nữa. Quýt mật đúng là ngọt thật!

Bên ngoài, Giang Hồng Văn giục: "Mời Thế t.ử cho."

Trì Dung Húc mặt nhăn nhó như mướp đắng, Tô Cẩm Nguyên một cái đầy đau khổ, cuối cùng đành hít một sâu đẩy cửa theo.

Cánh cửa khép , cuối cùng Tô Cẩm Nguyên cũng nhịn mà bật thành tiếng.

Trong phút chốc, y thấy chiếc túi tiền đắt đỏ bàn cũng trở nên đáng yêu hơn hẳn.

Ha ha ha!

Tô Hàn trùm bao tải đánh! Thật sự trùm bao tải đánh!

Y ngay mà, làm việc ác nhiều chắc chắn sẽ gặp báo ứng!

Giờ Hợi canh ba, Đông Cung.

Trong chính điện, Yến Chiêu đang lười biếng tựa lưng sập, tay vân vê một chiếc kim quan. Gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh nhạt thường ngày, chỉ sâu trong đáy mắt là thoáng hiện chút cảm xúc phức tạp khó đoán.

Một lát , dường như đưa quyết định nào đó, Yến Chiêu dậy khoác thêm chiếc áo choàng lông cáo, rời khỏi tẩm điện, sải bước về phía thiên điện.

Loading...