Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 54
Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:30:59
Lượt xem: 322
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơ Dực từ Quốc Tử Giám tan học về phủ, miệng khẽ ngâm nga, định bụng tìm Sở Triệu Hoài.
Mấy ngày Sở Triệu Hoài đổ bệnh, chỉ là cảm phong hàn thôi mà cha cũng cho thăm, bây giờ chắc hạ sốt, khỏi hẳn .
Cơ Dực xách theo hộp cá giòn mới lò bước cửa phủ, thấy Triệu bá đang bận việc ở tiền viện, liền bước tới, hì hì : "Triệu bá, Triệu Hoài đang ở hậu viện ?"
Triệu bá bất đắc dĩ đáp: "Thế tử, gọi là Vương phi."
"Vương phi, Vương phi." Cơ Dực qua loa, "Ta mang cho Vương phi điện hạ món cá giòn thích ăn nhất, vẫn còn nóng hổi đây, để nguội mất ngon. Người đang ở ?"
Triệu bá cũng mừng khi thấy Cơ Dực và Sở Triệu Hoài hòa hợp, bèn bật : "Đang ở trong thư phòng."
Mặt Cơ Dực lập tức xịu xuống: "Cha cũng ở đó ?"
"Vâng."
Vương gia dạo cấm túc, chỉ thể ở trong thư phòng.
Cơ Dực trông thấy cha lùi bước, xách hộp cá giòn loanh quanh trong phủ, mặt mày ủ rũ hồi lâu, cuối cùng vẫn rón rén đến thư phòng khi cá nguội ngắt.
Sở Triệu Hoài quả thực đang ở trong thư phòng.
Có lẽ vì cho rằng cái bàn Cơ Dực thường dùng phong thủy , cha còn cho chuyển đến một chiếc bàn mới tinh bằng gỗ hoàng hoa lê cho Sở Triệu Hoài, bàn bày đủ tuyên bút mực Huy Châu, ngay cả nghiên mực cũng là loại hố cũ Thao Nghiên mà Cơ Dực ao ước mãi .
Sở Triệu Hoài đó, hết sức chuyên chú một quyển sách dày cộp, bút lướt như bay, chìm đắm đến độ hề Cơ Dực tới.
Cơ Tuân lười biếng ngẩng đầu: "Chuyện gì?"
Cơ Dực dè dặt : "Ta tìm Triệu Hoài."
Cơ Tuân còn kịp lên tiếng, mũi Sở Triệu Hoài khẽ động, y mơ hồ : "Cá giòn?"
Theo mùi hương, y chậm rãi ngẩng đầu, ý thức vốn đang cuồng vì sách thuốc cuối cùng cũng tỉnh táo đôi chút. Y ngẩng lên ngoài, trời sẩm tối.
Thấy Sở Triệu Hoài ngẩng đầu, Cơ Tuân lạnh nhạt : "Sắp dùng bữa tối , cá giòn thì..."
Sở Triệu Hoài bật dậy, vui vẻ chạy tới sánh vai cùng Cơ Dực: "Không cho bột ớt chứ?"
"Không ."
"Rưới một nửa đường hoa quế?"
"Rưới ."
"Không lấy đầu cá đuôi cá?"
"Đã dặn lão bản bỏ ."
Cơ Dực ăn cá giòn cùng Sở Triệu Hoài mấy , nhớ rõ mồn một khẩu vị của y.
Sở Triệu Hoài vui mừng khôn xiết, đoạn như nhớ điều gì, y đầu về phía Cơ Tuân: "Vương gia gì thế?"
Cơ Tuân: "..."
Vương gia suýt nữa thì tức đến bật , đành bất đắc dĩ phất tay cho bọn họ ngoài ăn.
Cơ Dực mà lòng run sợ.
Hai xổm bậc thềm cửa, gọi cả Chu Hoạn và Ân Trùng Sơn tới ăn cùng. Hắn cẩn thận : "Ta tin ngươi hiểu ý trong câu của cha ."
Sắp ăn tối , chính là cho ăn cá giòn nữa.
Sở Triệu Hoài dùng tăm tre xiên một miếng sườn cá, con ngươi khẽ nheo : "Cái gọi là tiên phát chế nhân."
Cơ Dực: "..."
là to gan lớn mật! Kính nể.
Ân Trùng Sơn cũng ăn cùng, vốn nghĩ cá giòn thêm đường hoa quế sẽ vị kỳ lạ, ngờ quả nhiên khó ăn.
Sở Triệu Hoài ăn xong một miếng, nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên hỏi: "Vương gia rốt cuộc thích nam nhân nữ nhân?"
Ba : "..."
Lời như sét đánh giữa trời quang, động tác của mấy đồng loạt khựng , bàn tay cầm tăm tre cũng khẽ run.
Cơ Dực là da mặt mỏng, phản ứng đầu tiên, mặt đỏ bừng : "Ngươi nổi điên gì thế?! Lời thể tùy tiện hỏi ?! Dù hỏi cũng ai dám đáp..."
Lời còn dứt, Chu Hoạn vô tư : "Chắc chắn là nam nhân ."
Cơ Dực: "..."
Thật sự dám đáp ?!
Sở Triệu Hoài dâng miếng cá giòn cho Chu Thống lĩnh can đảm, hiếu kỳ hỏi: "Sao ?"
"Trực giác." Chu Hoạn đáp.
Sở Triệu Hoài "Ồ" một tiếng, tha thiết về phía Ân Trùng Sơn: "Ân Thống lĩnh thì ?"
Ân Trùng Sơn: "Khụ... Cái đó, món cá giòn vị tệ, Thế tử mua ở , thuộc hạ ngày mai cũng nếm thử."
Sở Triệu Hoài bĩu môi, thấy dám cũng làm khó, tự ăn cá trầm tư.
Cơ Dực huých nhẹ y, cau mày : "Ngươi hỏi cái ý gì, chẳng lẽ nhận cha thích ai, nhân cơ hội hòa ly ?"
Sở Triệu Hoài sững .
Hòa ly?
Bỗng nhiên, cửa thư phòng kẹt một tiếng mở .
Cơ Tuân cao xuống, lướt qua bốn đang thành hàng, ánh mắt lạnh lẽo.
Mấy vội vàng dậy hành lễ.
"Cơ Dực." Cơ Tuân lạnh lùng , "Còn rảnh rỗi đây tán gẫu, xem bài tập Tế tửu giao vẫn còn ít."
Cơ Dực vội lắc đầu: "Không ít, ít, nhiều hơn nhiều."
"Vậy còn ?" Cơ Tuân .
Cơ Dực nức nở thư phòng làm bài tập.
Sở Triệu Hoài ôm giấy dầu, cẩn thận ăn cá giòn, chỉ sợ Cơ Tuân giận cá c.h.é.m thớt.
Cơ Tuân cầm cây gậy đầu chim cưu bước xuống bậc thềm, : "Đi dùng bữa tối."
Sở Triệu Hoài vội vàng theo.
Không ảo giác của y , Cơ Tuân dường như chỉ cay nghiệt ngoài miệng, chứ từng thật sự khắt khe với y.
Hai mới quen lâu, với tính cách cẩn trọng vô tình của Cơ Tuân, thể nào là... vui, khụ, thích y chứ?
Sở Triệu Hoài nghĩ mà suýt nữa bật thành tiếng.
Y vẫn tự nặng nhẹ bao nhiêu, tướng mạo bình thường, quyền thế, tính cách cũng chẳng dễ mến, thứ duy nhất hữu dụng với Cơ Tuân chính là y thuật.
Cơ Tuân sẽ cảm kích, sẽ bồi thường, nhưng sẽ nảy sinh tình cảm yêu mến với một như y.
Sở Triệu Hoài lơ đãng ăn một miếng cá giòn, ngẩng đầu Cơ Tuân đang phía , trong đầu vụt lên một ý nghĩ.
Có thể... vạn nhất thì ?
Vạn nhất Cơ Tuân thật sự thích y, thì tất cả những đãi ngộ đặc biệt chẳng đều thể giải thích ?
Ăn tối xong, tắm rửa lên giường, Sở Triệu Hoài vẫn đang suy tư về vấn đề .
Tối nay Cơ Tuân hẳn cũng sẽ sang giường y để sưởi ấm bên chậu than, lẽ thể dò xét một chút?
Sở Triệu Hoài chừa nửa chiếc giường, bên trong kiên nhẫn chờ đợi.
Chỉ là đợi mãi đợi mãi, nến trong phòng ngủ tắt hết, mà vẫn thấy Cơ Tuân .
Sở Triệu Hoài nghi hoặc dậy: "Vương gia?"
Phòng ngủ cách một bức tường truyền đến giọng Cơ Tuân: "Hửm? Sao ?"
Sở Triệu Hoài nghẹn lời.
Trước đây đều là Cơ Tuân mặt dày mày dạn tìm đủ cách để qua đây, đột nhiên để y chủ động mở miệng hỏi dò, luôn cảm thấy thật kỳ quái.
Nín hồi lâu, Sở Triệu Hoài cuối cùng cũng khô khốc hỏi: "Vương gia lạnh ?"
"Không lạnh." Cơ Tuân , "Vương phi mau ngủ ."
Câu tiếp theo của Sở Triệu Hoài chặn , y đành lúng túng "Ừm" một tiếng, cau mày lăn qua lộn giường hồi lâu, dưng cảm thấy giường trống trải, lạnh.
Dũng khí của y chỉ đủ để hỏi một câu, thấy Cơ Tuân ý định sang, y đành cuộn giường nhỏ, chậm rãi chìm giấc ngủ.
Mấy đêm gần đây đều ngủ một mạch đến sáng, Sở Triệu Hoài ngủ nửa mê nửa tỉnh còn tưởng trời sáng, đang định trở thì đột nhiên cảm giác lưng .
Sở Triệu Hoài sững sờ.
Thân thể nóng rực, mang theo mùi thuốc trong phương thuốc y kê, cùng với khí tức đặc trưng của Cơ Tuân.
... Còn đôi tay đang quấn quanh eo y.
Sở Triệu Hoài mơ màng vô cùng.
Cơ Tuân đến từ khi nào?
Sở Triệu Hoài buồn ngủ ch*t, theo bản năng dịch gần lòng , mê man .
Sáng hôm , Sở Triệu Hoài tỉnh liền nghiêng .
Sau lưng một bóng , gối đầu cũng y như khi ngủ, hề chút xê dịch, chẳng dấu vết từng qua.
Sở Triệu Hoài mơ màng vô cùng.
Chẳng lẽ là mộng?
Sáng sớm, Cơ Tuân đang ở bên ngoài uống rượu lạnh, Sở Triệu Hoài chậm rãi từ phòng ấm . Y dường như tâm sự, y phục mặc lộn xộn, ánh mắt len lén đánh giá Cơ Tuân.
Cơ Tuân nhướng mày, vẫy tay với y: "Lại đây."
Sở Triệu Hoài do dự bước lên.
Cơ Tuân khoanh chân giường nhỏ, lười biếng đưa tay sửa vạt áo tán loạn cho Sở Triệu Hoài, tùy ý : "Hôm nay còn xem sách ?"
Sở Triệu Hoài ngoan ngoãn gật đầu.
Cơ Tuân tiếp tục chỉnh y phục cho y.
Sở Triệu Hoài cẩn thận chăm chú Cơ Tuân, hồi lâu rốt cuộc lấy hết dũng khí hỏi: "Tối qua ngươi... ngươi ngủ giường ?"
Cơ Tuân , sửa vạt áo xong tiện tay thắt đai lưng cho y: "Người thường ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, chẳng lẽ Vương phi nhớ thương bản vương đến độ ngủ cùng ? Sớm , bản vương tối nay sẽ ngủ cùng Vương phi."
Sở Triệu Hoài: "..."
Hai tai Sở Triệu Hoài đỏ bừng, lập tức lùi .
Cơ Tuân dùng tay giữ lấy đai lưng kéo về: "Đừng lộn xộn, Vương phi định cứ y phục xộc xệch như ngoài gặp ?"
Sở Triệu Hoài: "?"
Sở Triệu Hoài phong cách ăn mặc vẫn "phanh n.g.ự.c hở vai" của Cơ Tuân, trề môi, cố nén lời trong.
Nếu đời một quốc gia tên là "Y Phục Xộc Xệch", Cơ Tuân chắc chắn là hoàng đế xứng đáng nhất.
Vậy mà còn ngượng khác.
Chỉnh tề y phục ngay ngắn cho Vương phi xong, Cơ Tuân mới chịu buông .
Sở Triệu Hoài vẫn canh cánh trong lòng về sách trong thư phòng, dùng xong bữa sáng, sắc thuốc xong tiếp tục sách.
Ở Vương phủ cũng chuyện gì khác, kinh hãi xe ngựa, Sở Triệu Hoài trong thời gian ngắn cũng dám ngoài, đành ru rú trong Vương phủ sách, dùng bữa, ngủ.
Cuộc sống như , ngược cũng xem như thoải mái.
Cơ Tuân đây cũng từng cấm túc, nhàm chán vô cùng, nhưng chẳng hiểu thấy vô cùng thú vị, hận thể cấm túc thêm nửa năm nữa.
*
Tiết trời ngày càng ấm áp, mặt băng sông hộ thành cũng dấu hiệu tan .
Bên ngoài Cảnh Vương phủ, Bạch Hạc Tri xe ngựa, mặt biểu cảm sai hầu gõ cửa.
Rất nhanh, hầu lúng túng về: "Đại nhân, gác cổng Vương gia cấm túc, gặp khách lạ."
Bạch Hạc Tri nhíu mày: "Ai gặp ? Ta gặp Triệu Hoài."
"Khụ, Vương phi bệnh nặng, cũng tiện gặp khách."
Bạch Hạc Tri suýt nữa thì tức đến bật .
Từ Sở Triệu Hoài sốt cao đến nay hơn nửa tháng, Bạch Hạc Tri đến nào cản đó, răng sắp nghiến nát cả .
Bạch Hạc Tri sa sầm mặt bước xuống xe ngựa, tay xách một thanh đao, khí thế hung hăng đến cửa .
Rầm rầm rầm!
Hắn gõ cửa thật mạnh.
Người gác cổng đành mở cửa: "Vương gia dặn dò..."
Bạch Hạc Tri mắt chớp, "Rầm" một tiếng c.h.é.m một nhát đao lên cổng Cảnh Vương phủ.
Người gác cổng: "..."
Người gác cổng sợ hết hồn, vội vàng : "Bạch đại nhân, ngài đây là..."
"Về báo cho Cảnh Vương điện hạ." Bạch Hạc Tri hờ hững , "Hôm nay là ngày giỗ của Triệu Hoài, hạ quan đưa Triệu Hoài tế điện. Hắn nếu còn ngăn cản, đảm bảo sẽ làm chuyện gì ."
Người gác cổng sững sờ, lúng túng : "Tiểu nhân bẩm báo ngay, Bạch đại nhân xin chờ một lát."
Bạch Hạc Tri gằn, tra đao vỏ, xoay trở xe ngựa lẳng lặng chờ.
Sáng sớm, Sở Triệu Hoài tỉnh, đang mệt mỏi bàn ăn sáng.
Cơ Tuân vốn nên phát bệnh từ mấy hôm , nhưng do uống thuốc chậm , ngày mùng năm dấu hiệu gì, khiến canh chừng trắng cả một ngày một đêm.
Sợ Cơ Tuân đột nhiên phát bệnh, thời gian Sở Triệu Hoài trong mơ cũng đang suy nghĩ cách giải độc cho Cơ Tuân.
Đang ủ rũ ăn, Triệu bá vội vã tới, thôi Sở Triệu Hoài, sang Cơ Tuân.
Cơ Tuân : "Chuyện gì?"
Triệu bá tiến lên thì thầm vài câu.
Động tác của Cơ Tuân khựng , mày nhíu: "Thật ?"
"Ta cho Trùng Sơn tra xét, quả thực là hôm nay." Triệu bá .
Cơ Tuân phất tay cho Triệu bá lui xuống, ánh mắt phức tạp về phía Sở Triệu Hoài.
Ngày Tết Nguyên Tiêu, dáng vẻ Sở Triệu Hoài ôm lá thư đó đến tê tâm liệt phế chợt hiện lên mắt.
Cơ Tuân thờ ơ nhấp một ngụm rượu lạnh, đột nhiên hỏi: "Cậu của ngươi đang ở ngoài phủ, hôm nay là ngày giỗ của Bạch phu nhân, đưa ngươi tế bái."
Sở Triệu Hoài mới tỉnh, sững sờ hồi lâu mới mơ màng : "Ngày giỗ của ?"
"Ừm."
Sở Triệu Hoài dạo chìm đắm trong y thuật đến mức sống mơ màng, cẩn thận tính toán hình như đúng là hôm nay.
"À." Sở Triệu Hoài gật đầu, cũng vẻ gì là nhớ thương, nhanh chóng ăn nốt nửa bát cháo, "May mà còn nhớ, ngay đây."
Dứt lời, y dậy cầm lấy áo choàng định ngoài.
Cơ Tuân đột nhiên siết chặt cổ tay Sở Triệu Hoài.
Cánh tay Sở Triệu Hoài căng cứng, y nghi hoặc : "Vương gia?"
Cơ Tuân cảm nhận làn da ấm áp lòng bàn tay, : "Đi sớm về sớm."
Sở Triệu Hoài gật đầu: "Được."
Nhận câu trả lời chắc chắn, Cơ Tuân trầm mặc hồi lâu, mới rốt cuộc ép buông tay, chăm chú Sở Triệu Hoài thắt chặt chiếc áo choàng đen, chạy vội khỏi phòng ngủ.
Bạch Hạc Tri đợi nửa khắc đồng hồ, cổng Vương phủ từ từ mở .
Sở Triệu Hoài đúng như dự đoán chạy từ bên trong.
Bạch Hạc Tri lạnh một tiếng.
Coi như Cơ Tuân còn chút nhân tính.
Sở Triệu Hoài giẫm lên ghế đẩu lên xe ngựa, thấy Bạch Hạc Tri thì vô cùng vui vẻ: "Lâu gặp ."
Bạch Hạc Tri sờ sờ mặt y, đau lòng : "Sao ngươi gầy thế..."
A, sờ thấy .
Không gầy, còn mập lên ít.
Trên mặt cũng còn vẻ bệnh tật yếu ớt như .
Bạch Hạc Tri chuyển chủ đề, lên án Cơ Tuân: "Cơ Tuân cấm túc, cũng ép ngươi khỏi cửa, đạo lý như ? Kẻ quả nhiên lòng âm u."
Sở Triệu Hoài nghiêng đầu, định giải thích là do chính y sợ xe ngựa, nhưng thấy oán giận như , đành để Cơ Tuân chịu oan ức một chút, cúi đầu phản bác.
Thấy mắt Sở Triệu Hoài còn quầng thâm, dường như ngủ ngon, Bạch Hạc Tri đang định kể thêm một đống chuyện của Cơ Tuân đành ngưng , thầm nghĩ tạm tha cho Cơ Tuân .
"Mệt thì ngủ một lát ."
Sở Triệu Hoài nghi ngờ hỏi: "Không đến Sở gia ?"
Chỉ cách mấy con phố, xuống dậy .
"Bài vị của con đặt ở Thượng Thanh Quan, chúng khỏi thành." Bạch Hạc Tri ôm vai Sở Triệu Hoài để y lên đùi , ôn tồn , "Ngủ một giấc , đến nơi sẽ gọi ngươi."
Trên xe đốt hương an thần, tối qua Sở Triệu Hoài quả thực ngủ ngon, cố gắng thêm vài câu liền mơ màng .
Bạch Hạc Tri vỗ về đầu Sở Triệu Hoài, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Xe ngựa nhanh khỏi thành từ cổng đông, con đường nhỏ trong rừng hơn nửa giờ, hầu cuối cùng cũng lên tiếng: "Đại nhân, theo trong bóng tối cắt đuôi."
Bạch Hạc Tri một tiếng động thở phào nhẹ nhõm: "Đến bến tàu."
Người hầu đáp một tiếng, quất roi, xe ngựa nhanh chóng hướng về bến tàu thủy vận gần kinh thành nhất.
*
Cảnh Vương phủ.
Cửa phòng ấm đều mở toang, bàn và trong tủ bày ít đồ của Sở Triệu Hoài, đều là những thứ y lấy từ chiếc tủ thấp bé trong thời gian .
Có con ngựa gỗ nhỏ cũ kỹ, hòn đá xinh nhặt khi câu cá bên sông...
Tóm đều là những món đồ rẻ tiền, tất cả đặt bên cạnh những món đồ cổ đáng giá ngàn vàng.
Mấy ngày Sở Triệu Hoài còn cắt mấy cành hoa mai, bình hoa để cắm liền lấy chiếc bình cổ mà Cơ Tuân bỏ giá cao tìm về, trị giá trăm kim để cắm.
Y cũng giá cả, mỗi ngày đổi nước, Triệu bá đều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ Vương phi làm vỡ.
Phòng ấm đầy ắp, Cơ Tuân giường nhỏ quanh, cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó.
Thường ngày giờ , Sở Triệu Hoài sẽ ngoan ngoãn xổm ở đó đồng hồ Tây Dương báo giờ.
Không giống Cơ Dực, Sở Triệu Hoài cực kỳ thích sách, nếu ai trông chừng thể ăn ngủ cả ngày lẫn đêm. Cơ Tuân sợ y lao lực, liền quy định giờ Tỵ mới thư phòng, giờ Thân ngoài chơi.
Sở Triệu Hoài cũng lời, nên ngoan ngoãn chờ đồng hồ báo giờ xong sẽ chạy thư phòng.
Cơ Tuân chăm chú đồng hồ Tây Dương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-54.html.]
Tiếng chuông vốn trở nên dễ vì sự tồn tại của Sở Triệu Hoài dường như biến thành phiền phức.
Cơ Tuân hờ hững hồi lâu, ánh mắt lướt qua bức tượng gỗ kỳ lân nhỏ đang giương nanh múa vuốt.
Được .
Triệu bá tiến đến rót rượu cho , thăm dò : "Vương phi tế bái xong Bạch phu nhân tất sẽ đau lòng, lệnh cấm túc của Vương gia cũng sắp giải, đưa Vương phi ngoài chơi ạ?"
Cơ Tuân lạnh nhạt : "Hắn bây giờ chỉ sách, còn ngoài."
Lời , mật vô cùng.
Triệu bá thầm , định lui , Lăng ám vệ đột nhiên vội vàng xông , "phịch" một tiếng quỳ xuống đất.
"Vương gia!"
Sắc mặt Cơ Tuân trầm xuống: "Chuyện gì?"
Ám vệ ngắn gọn bẩm báo: "Bạch Viện sử đưa Vương phi xe ngựa khỏi thành từ cổng đông, ý đồ cắt đuôi hộ vệ theo dõi. Thuộc hạ tương kế tựu kế rời , lát đuổi theo, phát hiện mục đích của Bạch Viện sử là bến tàu thủy vận."
Cơ Tuân đang vê sáu đồng tiền vàng nhỏ, động tác khựng .
Ám vệ : "Thuộc hạ điều tra rõ, ít lâu Đại Công chúa từng bao một chiếc thuyền Giang Nam, trưa nay sẽ khởi hành."
Ánh mắt Cơ Tuân trong nháy mắt trở nên âm hiểm lạnh lẽo.
Triệu bá sợ hết hồn, vội : "Thế tử Vương phi thuyền hoa còn say, đường thủy đến Giang Nam mất mười ngày nửa tháng, thể thuyền ? Phải xe ngựa chứ!"
Lăng ám vệ: "?"
Trọng điểm là cái ?!
Triệu bá vội : "Vương gia, mau ngăn , thể Vương phi yếu ớt chịu giày vò."
Tay Cơ Tuân siết chặt, lòng bàn tay gần như lành móng tay cào những vệt máu, lạnh lùng hỏi: "Sở Triệu Hoài , cũng ?"
Lăng ám vệ nhận cơn thịnh nộ của Vương gia, lúng túng : "Xe ngựa đóng kín, thấy phản ứng của Vương phi, lẽ là... ngủ say, cũng ý định của Bạch Viện sử."
Cơ Tuân gằn.
Lăng ám vệ chờ mãi thấy mệnh lệnh, thăm dò hỏi: "Vương gia, của chúng ở bến tàu, cản... cản?"
"Cản." Con ngươi Cơ Tuân gần như sung huyết, mang theo lệ khí và sát ý khiến sởn gai ốc, dường như trở dáng vẻ "Sát thần" âm tình bất định của ngày , khi gặp Sở Triệu Hoài.
Hắn âm lãnh : "Bất cứ giá nào, cũng đem về đây cho ."
Lăng ám vệ mà kinh hồn bạt vía, gật đầu .
Cơ Tuân lạnh lùng : "Còn cả Bạch Hạc Tri."
Lăng ám vệ kinh hãi.
Đầu Cơ Tuân đau như búa bổ, một luồng hận thù từng dâng lên trong lòng: "Gi/ế/t ."
Triệu bá hoảng sợ: "Vương gia..."
"Tất cả những kẻ tham gia việc , bộ gi/ế/t hết." Cơ Tuân chằm chằm đồng hồ Tây Dương, lạnh lùng , "Trước giờ Thân, bản vương thấy Sở Triệu Hoài ở đây."
Ám vệ vội vàng lĩnh mệnh rời .
Lần lẽ sẽ ép Vương gia phát bệnh, vẫn nên để Chu Hoạn chuẩn sẵn xiềng xích mới đón Vương phi về phủ, nếu tám phần mười sẽ ch*t.
*
Sở Triệu Hoài đột nhiên rùng , mơ màng tỉnh .
Xe ngựa dừng.
Bạch Hạc Tri đỡ y dậy, sửa mái tóc rối cho y, ôn hòa : "Hôm qua ngủ ngon ?"
"Trốn trong chăn lén sách thuốc." Sở Triệu Hoài ngáp một cái, như nhớ điều gì, "Mấy năm tìm một bản sách lẻ, trong Vương phủ đấy, chép xong một bản, tối về sẽ đưa cho ... A, mùi gì ?"
Mũi y khụt khịt, ngửi thấy mùi hương xung quanh, hình như là mùi hỗn hợp của bùn đất và nước sông.
Nó khiến y bất giác nhớ bến tàu ở kinh thành.
"Có cơ hội ." Bạch Hạc Tri , "Cậu ngươi ở kinh thành luôn chịu khổ..."
Sở Triệu Hoài nghi hoặc vén rèm ngoài, đột nhiên ngây .
Mặt trời lên đến đỉnh đầu, ánh nắng mùa đông cũng ấm áp. Ngoài xe ngựa, tiếng huyên náo, xe cộ ngừng, xa xa là con sông lớn thấy bến bờ.
Bạch Hạc Tri : "... Ta làm hộ tịch và lộ dẫn cho ngươi, trưa nay thuyền rời bến, dù Cơ Tuân thủ đoạn thông thiên cũng tìm ngươi ở ."
Sở Triệu Hoài sững sờ: "Cậu đang gì ? Ta..."
Bạch Hạc Tri thấy y vẫn còn ngơ ngác, bèn đưa tay nâng mặt y lên: "Triệu Hoài, lời , Cơ Tuân tính tình thất thường, ngươi bệnh tim, nên thường xuyên lo lắng sợ hãi. Ở Vương phủ quá nguy hiểm, đưa ngươi ."
Sở Triệu Hoài cuối cùng cũng chút cảm giác chân thực, theo bản năng phủ nhận: "Không , Cơ Tuân... , cũng gi/ế/t ."
Bạch Hạc Tri nhíu mày: "Hắn quen dùng thủ đoạn lừa gạt , ngươi còn nhỏ..."
Sở Triệu Hoài lùi về , vội lắc đầu: "Hắn thật sự , , bây giờ còn thể về Lâm An."
"Coi như lừa ngươi!" Bạch Hạc Tri đột nhiên cao giọng.
Sở Triệu Hoài giật , mờ mịt .
Bạch Hạc Tri gương mặt trắng bệch của y, nhất thời hối hận thôi, cố gắng định trái tim đang đập loạn, hạ giọng sợ làm y hoảng sợ, dịu dàng : "Coi như lừa ngươi, coi như đối với ngươi ... cho dù tình sâu nghĩa nặng với ngươi, Cảnh Vương phủ cũng thể ở nữa."
Sở Triệu Hoài lúng túng : "Vì ?"
Bạch Hạc Tri nhanh: "Bởi vì Bố chính sử đến Tấn Lăng kiểm toán gửi mật thư về triều, ngân khoản Tấn Lăng vấn đề. Tạm thời bàn đây là cái bẫy của Cảnh Vương , nhưng sớm nhất là cuối tháng , muộn nhất là cuộc săn mùa xuân tháng , Bố chính sử sẽ về kinh. Vạn nhất... vạn nhất tội danh tạo phản đưa , ngươi mang phận Cảnh Vương phi, chung quy cũng khó thoát khỏi cái ch*t."
Sở Triệu Hoài hiểu rõ những khúc mắc trong kinh thành, giọng điệu khẩn trương của Bạch Hạc Tri làm cho cũng sợ hãi theo: "Tháng, tháng ?"
"Gần đây trong kinh yên ." Bạch Hạc Tri thấy y , khẽ thở phào một , ôn tồn , "Thân thể Bệ hạ ngày càng sa sút, Kim Đan ở Vọng Tiên Lâu rút cạn thể ngài, sống bao lâu nữa. Cảnh Vương ch*t, giang sơn đổi chủ, càng ai truy cứu tung tích của ngươi."
Ba chữ "Cảnh Vương ch*t" như sấm sét nổ vang trong đầu, Sở Triệu Hoài tức khắc tỉnh táo.
Bạch Hạc Tri tranh cãi với Sở Triệu Hoài nữa, trực tiếp kéo tay y xuống xe.
Lúc Sở Triệu Hoài ngủ, Bạch Hạc Tri cởi áo choàng y, bây giờ bằng một chiếc áo choàng mới tinh, đội nón mạng che lên đầu y để che dung mạo quá mức xuất sắc.
Bên bến tàu một chiếc thuyền đang đậu, xem chừng giờ khởi hành sắp đến.
Bạch Hạc Tri đẩy nhẹ y một cái, nhét bọc quần áo nhỏ lòng y: "Trong lộ phí và hộ tịch, mau , đừng nữa."
Sở Triệu Hoài gió lạnh thổi cho rùng , sợ hãi nắm lấy cổ tay Bạch Hạc Tri, vành mắt đỏ hoe: "Cậu, thể cứ thế mà ."
Chứng điên của Cơ Tuân vẫn chữa khỏi , một khi y rời , bất kể tạo phản , cũng sống bao lâu.
Huống chi y trốn , Cơ Tuân chắc chắn sẽ giận cá c.h.é.m thớt Bạch Hạc Tri, chỉ sợ sẽ khiến sống bằng ch*t.
Sở Triệu Hoài từ Giang Nam truy sát, hoảng loạn trốn đến kinh thành, lúc rời cũng là hoang mang hoảng loạn mà thoát .
Y chịu đủ .
Về tình, y thể để Bạch Hạc Tri rơi nguy hiểm; về lý, y hứa với Cơ Tuân sẽ giải độc chữa bệnh cho , thể giữa đường bỏ chạy, đây là việc một y giả nên làm.
Bạch Hạc Tri siết chặt bàn tay đang run rẩy của Sở Triệu Hoài, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo bên trong cổ tay y, đột nhiên : "Khi còn bé ngươi vu oan trộm ngân đao của Bạch gia..."
Sở Triệu Hoài mờ mịt .
"Ai ai cũng ngươi trộm ngân đao để đổi lấy tiền bạc, nhưng ." Bạch Hạc Tri nhẹ , "Lúc đó hỏi ngươi vì c.ắ.t c.ổ tay, ngươi ngươi sợ ch*t."
Sở Triệu Hoài cả cứng đờ.
Bạch Hạc Tri đưa tay lau nước mắt mặt y, mỉm : "... Bây giờ do dự, trốn nữa ?"
Sở Triệu Hoài nghẹn ngào : "Ta... lớn , sợ nữa."
"Vậy thì ." Bạch Hạc Tri ôn nhu , "Người gan nên liều lĩnh, ngươi càng xa càng , đừng vì kiêng dè khác mà làm oan chính ."
Thuyền sắp rời bến, Bạch Hạc Tri sai hai quen đưa Sở Triệu Hoài lên thuyền.
Sở Triệu Hoài tay chân luống cuống, nỗi sợ hãi cái ch*t và sự lưu luyến với Cơ Tuân, Bạch Hạc Tri giằng xé lẫn , khiến đầu óc y hỗn loạn, làm , chỉ thể lôi .
Y đẫm lệ đầu : "Cậu..."
Bạch Hạc Tri , vẫy tay với y, gió lạnh thổi tung mái tóc dài và vạt áo của , thấp giọng lẩm bẩm: "Đi ."
Rời khỏi kinh thành, rời khỏi Bạch gia.
Đừng bao giờ nữa.
*
Hậu viện Cảnh Vương phủ.
Cơ Tuân đầu đau như búa bổ giường nhỏ, ánh mắt luôn về phía đồng hồ Tây Dương bàn.
Sắp đến trưa .
Ám vệ làm việc cực kỳ nhanh chóng, hẳn là sẽ sớm chặn xe, đưa Sở Triệu Hoài trở về.
Như .
Con ngươi Cơ Tuân đỏ rực, gân xanh nổi lên cổ và cánh tay, gần như dữ tợn mà khẽ .
Trong phòng ấm truyền đến tiếng xiềng xích, dường như là Chu Hoạn đang bố trí xiềng xích giường.
Hành động của Chu Hoạn hợp ý .
Sớm bố trí cho xong, chờ Sở Triệu Hoài bắt về, lập tức đánh gãy chân y, khóa giường nhỏ, cho dù lóc cầu xin cũng tuyệt mềm lòng, để y bao giờ còn nghĩ đến việc trốn khỏi nữa.
Nghe thấy tiếng điên dại của Vương gia bên ngoài, Chu Hoạn cảm thấy lồng n.g.ự.c từng đánh mơ hồ đau nhói, bố trí càng nhanh hơn.
Cơ Tuân vẫn đang suy nghĩ.
Thăm dò bấy lâu nay cũng làm cho thông suốt, lẽ chờ đến khi ở giường làm cho y nước mắt, y mới thể đột nhiên tỉnh ngộ, hiểu rõ ôm ấp tâm tư xa gì với y.
Lẽ nên vòng vo với y.
Ngay từ nửa tháng khi dùng Kim Đan của hoàng đế, nên nhân lúc thuốc còn tác dụng mà cưỡng ép Sở Triệu Hoài viên phòng.
Như chuyện ch*t tiệt ngày hôm nay.
Cơ Tuân càng nghĩ càng thấy đầu đau, những tâm tư xa vặn vẹo ngừng quanh quẩn trong đầu, gào thét bắt khuất phục dục vọng, trầm luân trong đó.
Ân Trùng Sơn trở về bẩm báo: "Vương gia, ám vệ tìm Vương phi, lập tức thể đưa ngài về."
Bên tai Cơ Tuân ong ong, ngơ ngác hồi lâu, bỗng nhiên lạnh lùng : " 'Đưa' cái gì? Đừng dọa đến y."
Ân Trùng Sơn: "..."
Thấy Cơ Tuân dường như tỉnh táo đôi chút, Ân Trùng Sơn bèn thăm dò: "Con thuyền , rốt cuộc chặn ?"
Ý thức của Cơ Tuân tựa như đang giằng xé, thống khổ đến mức chỉ hận thể tự tay moi t.i.m , để còn chịu ảnh hưởng từ Sở Triệu Hoài nữa.
Tay động, sáu đồng kim tiền nhỏ vẫn luôn nắm chặt trong lòng bàn tay kêu lách cách rơi xuống đất.
Tiếng vang trong trẻo dường như gọi về chút lý trí ngắn ngủi cho Cơ Tuân.
Hắn ngơ ngẩn những đồng kim tiền mặt đất hồi lâu, bỗng lẩm bẩm một : "Sáu đồng cùng mặt hoa, thì để y ."
Ân Trùng Sơn sững sờ, vội vàng tiến lên nhặt kim tiền lên trả .
"Sáu đồng."
Cơ Tuân lặp câu như kẻ mất trí, tựa như đang cố tìm cho một lý do hảo.
Hắn tinh thông cờ b.ạ.c như Sở Triệu Hoài, dù cho gieo cả đêm cũng chắc một sáu đồng cùng mặt hoa.
Trong con ngươi Cơ Tuân lóe lên hàn ý, tùy tiện tung sáu đồng kim tiền xuống đất.
Keng linh keng.
Những đồng tiền vàng văng tứ phía.
Sau vài tiếng vang trong trẻo, cuối cùng chúng cũng dừng .
Ân Trùng Sơn sang.
Chẳng kỳ tích nào xảy .
Vẫn là kết quả thường thấy nhất khi Cơ Tuân gieo, bốn đồng ngửa mặt hoa.
... Xem vẫn để Vương phi .
Đây là kết cục dự liệu từ , Vương gia điên cuồng đến thế, làm thể thật sự để Sở Triệu Hoài rời .
Ân Trùng Sơn gật đầu, dậy định truyền tin.
Cơ Tuân vô thức gọi : "Khoan ."
Ân Trùng Sơn .
Cơ Tuân chăm chú những đồng kim tiền đất, lệ khí trong con ngươi tựa sương khói tan từng tấc. Trong khoảnh khắc, thậm chí còn chút mờ mịt.
Hồi lâu , cuối cùng cũng nhắm mắt , chống đầu một cách bất lực: "Để y ."
Ân Trùng Sơn ngây , ngờ rằng nhầm.
"Không ai cản y, rút hết ám vệ về đây." Cơ Tuân thì thầm, "Để y , càng xa càng ."
Không cần làm con chim trong lồng, vĩnh viễn mất tự do.
... Hoàn thoát khỏi sự khống chế của một kẻ điên như .
Ân Trùng Sơn trợn tròn mắt, thấy Cơ Tuân dường như ý đổi ý, bèn cẩn trọng lui ngoài.
Cả gian phòng ấm trống rỗng, tĩnh lặng vô cùng, chỉ tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ Tây Dương khẽ vang.
Cơ Tuân thất thểu giường nhỏ, mái tóc dài buông xõa quyện huyền y lộn xộn.
Bỗng nhiên, hai tiếng "đương, đương" vang lên.
Cơ Tuân vô cảm về phía chiếc bàn.
Trên đồng hồ Tây Dương, là giờ ngọ.
Sở Triệu Hoài hẳn ở con thuyền xuôi về Giang Nam, tuy thuyền dễ chịu, nhưng y chắc chắn đang vui mừng khôn xiết.
Vui mừng vì thể thoát khỏi Vương phủ, thoát khỏi kinh thành, thoát khỏi cái nhà tù dày vò khiến y mất tự do.
Trước đây mỗi nhắc đến chuyện về Lâm An, đôi mắt Sở Triệu Hoài đều khẽ sáng lên, chân mày giãn đầy vui vẻ, lẽ bây giờ cũng .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Y sẽ nhảy cẫng lên reo hò như chú chim non thoát khỏi lồng giam, ríu rít trút hết ấm ức chịu ở Vương phủ suốt thời gian qua, thể sẽ mặt dòng sông mà lớn tiếng mắng Cảnh Vương là tên sát thần đáng sợ, đáng ghét đến ch*t .
Cơ Tuân toát mồ hôi lạnh tầng tầng lớp lớp, dường như sắp phát bệnh thật .
Sát ý xộc thẳng lên óc tựa như rút cạn hung hiểm trong , giờ đây chỉ cảm thấy đau đớn, chứ còn gi/ế/t nữa.
Cơ Tuân chậm rãi thở một : "Trọng Sơn."
Ân Trùng Sơn thoáng hiện : "Vương gia gì phân phó?"
"Mang những quyển ký chú tới đây." Cơ Tuân mệt mỏi .
Ân Trùng Sơn vội vã tới, mang tất cả các quyển 《 Vương phi ký chú 》 trong thời gian qua đến.
Lòng chiếm hữu của Vương gia quá lớn, dẫu cho Vương phi chỉ sách ngay mắt , ám vệ cũng túc trực từng khắc, ghi y mấy trang giấy, cắn cán bút bao nhiêu .
Từ tháng chạp đến nay, ký chú ghi chi chít mấy chục quyển, gần như chất đầy cả chiếc giường nhỏ.
Cơ Tuân tùy ý cầm một quyển lên, rũ mắt xem, thần sắc nửa phần biến đổi.
Một Vương gia khác thường như , Ân Trùng Sơn từng thấy qua, dám nhiều lời, cẩn trọng lui .
Nhìn từ những quyển ký chú lúc hai mới bắt đầu còn thuộc, chỉ cần con chữ, dáng vẻ rụt rè của Sở Triệu Hoài hiện lên trong tâm trí.
Khi đó Sở Triệu Hoài nhát như chuột, bất kể Cơ Tuân gì y cũng mang bộ dạng "sợ quá sợ quá, ôi ôi sẽ gi/ế/t chứ", thế mà vẫn cố tỏ trấn tĩnh để che giấu nỗi sợ của .
Dáng vẻ quá đỗi đáng thương, ngay cả một tên sát thần m.á.u lạnh vô tình như Cơ Tuân dường như cũng nỡ làm tổn thương y.
Càng về , Sở Triệu Hoài càng sợ , chỉ hung hăng gọi thẳng tên húy của , mà còn dám thử lòng .
Không xem bao lâu, trời bên ngoài nhá nhem tối.
Trên chiếc giường nhỏ là những quyển ký chú về Vương phi lật mở, Cơ Tuân ngay chính giữa, nét mặt dịu và bình tĩnh trở .
Trời tối, con thuyền hẳn rời khỏi địa giới kinh thành.
Cũng .
Cơ Tuân chậm rãi thở một .
lúc , bên ngoài truyền đến một tràng tiếng bước chân dồn dập, Triệu bá còn tới mà giọng vội vã vọng : "Vương gia! Vương gia——"
Cơ Tuân gắng gượng ngẩng đầu .
Triệu bá từ khi bắt đầu hầu hạ Sở Triệu Hoài, càng ngày càng còn điềm đạm nữa.
Triệu bá gần như lảo đảo xông , tuổi cao chạy quá vội nên gần như đứt , thở hổn hển khó nhọc bẩm báo: "Vương, Vương gia, Vương... khụ khụ khụ Vương phi..."
Cơ Tuân nhíu mày: "Nói chậm một chút."
Triệu bá vịn cửa thở , vội lắc đầu, đứt quãng: "...Ở, khụ khụ, bên, ngoài."
Cơ Tuân rõ: "Sao?"
Vừa dứt lời, bên ngoài vọng đến một giọng quen thuộc.
"Triệu bá, ngài thấy gì thế, ba chân bốn cẳng chạy ? Ta suýt nữa thì đuổi kịp."
Cơ Tuân sững sờ.
Triệu bá gần như sắp tắt thở, hữu khí vô lực chỉ tay ngoài.
Trong khoảnh khắc, Cơ Tuân hiểu ý của lão.
Vương phi, đang ở bên ngoài.
Năm ngón tay Cơ Tuân đang buông gối đột nhiên co .
Theo tiếng bước chân khoan thai quen thuộc, Sở Triệu Hoài bước , thấy Triệu bá thở dốc khó khăn, vội rót một chén nước đưa tới.
"Chậm một chút thôi, tổn thương phế phủ thì làm mà ? Vẫn còn khó chịu , hít thở chậm nào."
Sở Triệu Hoài một chiếc áo choàng trắng như tuyết, bên hông cộm lên dường như nhét một cái túi nhỏ, y vỗ lưng cho Triệu bá thuận khí xong, liền lạnh đến run lên một cái, nghi hoặc đầu quanh.
"Hôm nay đốt chậu than?"
Triệu bá mừng rỡ vô cùng: "Ai ai ai! Lão đốt ngay đây."
Nói xong, càng già càng dẻo mà chạy .
Sở Triệu Hoài gọi với theo: "Đã bảo ngài chạy chậm một chút thôi!"
Thấy Triệu bá chạy , Sở Triệu Hoài đầu về phía Cơ Tuân, nhỏ giọng lầm bầm: "Vương phủ phong thủy chắc chắn , ai nấy đều già yếu bệnh tật, chờ cơ hội tìm một vị đại sư mới ..."
Cơ Tuân đăm đăm y hồi lâu, vẻ mặt vẫn nhàn nhạt, đột nhiên : "Lại đây."
Sở Triệu Hoài thấy sắc mặt trắng bệch, ngỡ phát bệnh, vội vàng chạy tới: "Sao thế... A!"
Cơ Tuân đưa tay véo lấy má Sở Triệu Hoài.
Là sống, ảo giác.
Sở Triệu Hoài...
Thế mà thật sự về?
--------------------