Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 31

Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:30:14
Lượt xem: 414

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Triệu Hoài thẹn đến mức mặt đỏ bừng, vòng tay Cơ Tuân vẫn siết chặt quanh eo, khiến y chẳng lấy một lối thoát.

Ánh mắt của đám ám vệ sắc như d.a.o găm lia tới, dọa y chỉ tìm một cái lỗ để chui , trong cơn hoảng loạn chỉ thể gắng sức xoay , vùi mặt lồng n.g.ự.c Cơ Tuân.

Giả ch*t.

Cơ Tuân hờ hững vỗ về mái tóc đen rối bù của Sở Triệu Hoài, cảm nhận vòng eo trong lòng bàn tay đang ngừng run rẩy, lạnh lùng ngước mắt lên.

Ân Trùng Sơn nghiêm mặt quỳ một gối xuống, hận thể lấy cái ch*t tạ tội: "Vương gia thứ tội..."

Cơ Tuân : "Đi chuẩn nước tắm."

Ân Trùng Sơn sững sờ, thấy câu "phạt bổng mười năm" mà trong nháy mắt như đại xá.

Hắn vung tay lên, cúi đầu dám thêm. Đám ám vệ gần như dùng hết tốc độ bình sinh, hận thể mọc thêm tám cái chân mà biến mất ngay tức khắc, để chướng mắt Vương gia.

Nghe tiếng cửa đóng , Sở Triệu Hoài run rẩy hỏi: "Người cả ?"

"Chưa." Cơ Tuân lười biếng đáp, "Mấy trăm ám vệ đang chen chúc trong phòng, mắt sáng như đuốc tựa tên nhọn, chỉ chờ Vương phi đến mức một mũi tên xuyên tim, hồn phi phách tán thôi."

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài làm thể mặt dày như Cơ Tuân, sự châm chọc trong lời , mãi mới nhận bàn tay lạnh lẽo eo rời , bèn vội vàng nhảy khỏi đùi như một con thỏ.

—— Trước khi còn giả vờ vô ý đạp Cơ Tuân một cái.

Sở Triệu Hoài luống cuống sửa áo bào xộc xệch, vành tai đỏ như sắp nhỏ máu, cố làm vẻ trấn tĩnh : "Tất nhiên là như Vương gia, trấn định tự nhiên, can đảm hơn ."

Cơ Tuân .

Đây là đang vòng vo mắng hổ.

Đầu ngón tay Sở Triệu Hoài vẫn còn run rẩy, như bao bọc bởi khí tức đầy tính xâm lược của Cơ Tuân... À, còn cả mùi hạt dẻ, hận thể xông về ngay một bộ y phục khác.

Y đang nghĩ cớ cáo từ thì Chu Hoạn dẫn mang bồn tắm đặt tấm bình phong.

Sở Triệu Hoài vội để tránh mặt.

Chu Hoạn mang tới đương nhiên là nước lạnh, ánh mắt đảo qua đảo giữa Cơ Tuân ướt đẫm và Sở Triệu Hoài tóc tai quần áo rối bù, ân cần hỏi: "Vương gia, cần mang thêm một thùng nước nóng cho Vương phi tắm rửa ạ?"

Sở Triệu Hoài: "..."

Cơ Tuân Sở Triệu Hoài đang lưng về phía , nắm tay cũng siết chặt, bèn tùy ý phất tay: "Lui xuống."

Chu Hoạn do dự: "Không cần hầu hạ ?"

Chân của Vương gia què quặt như thế...

Nghĩ đến đây, Chu Hoạn bỗng nhiên bừng tỉnh.

Hiểu , Vương phi ở đây thì cần gì ngoài đến gần.

Chu Hoạn bưng một bộ áo bào mới tinh, nhanh chân bước tới đặt lên chiếc bàn mặt Sở Triệu Hoài: "Làm phiền Vương phi ."

Nói xong, xoay rời .

Sở Triệu Hoài: "?"

Mắc mớ gì đến y?!

À đúng, nước hạt dẻ Cơ Tuân đúng là do y hắt.

điều đó nghĩa là y hầu hạ tắm rửa!

Cơ Tuân phủi hết hạt dẻ áo bào xuống thiền sàng, nhạt một tiếng khoát tay: "Làm phiền Vương phi."

Vương phi: "..."

Sở Triệu Hoài trốn cũng trốn , đành nhắm mắt bước tới, hờ hững đỡ lấy cánh tay Cơ Tuân, định bụng dựa chính khí của để dìu cần tiếp xúc thể.

Cơ Tuân chẳng chút khách khí, tay hạ xuống, vịn cánh tay gầy gò của Sở Triệu Hoài để dậy.

Sở Triệu Hoài thở phào nhẹ nhõm, chỉ chạm cánh tay thì y cũng thể chấp nhận...

Vừa nghĩ đến đây, hình cao lớn của Cơ Tuân như một ngọn núi lớn, bỗng đổ ập về phía Sở Triệu Hoài, đè nặng trịch lên đôi vai gầy yếu của Vương phi.

Sở Triệu Hoài sức nặng đè đến kêu lên một tiếng, đầu gối suýt nữa mềm nhũn mà khuỵu xuống: "Ngươi——!"

Gần đến mức thì y thể chấp nhận !

Cơ Tuân "a" một tiếng, ôn tồn với vẻ áy náy: "Đè nặng Vương phi ? Là của bản vương, bản vương cũng Vương phi gầy yếu đến , ngay cả một bệnh tật lâu năm cũng đỡ nổi."

Sở Triệu Hoài: "..."

Khí tức xâm lược nồng đậm Cơ Tuân khiến Sở Triệu Hoài kìm co giò bỏ chạy, nhưng những lời khiến y uất nghẹn, chỉ đành gắng gượng chịu đựng, sa sầm mặt dìu từng bước một đến tấm bình phong.

Lại là một thùng nước lạnh.

Sở Triệu Hoài thầm oán trong lòng, giữa mùa đông giá rét mà tắm nước lạnh, sớm muộn gì cũng trúng gió.

Mấy bước chân ngắn ngủi khiến y mệt đến toát mồ hôi, Cơ Tuân lười biếng vịn thành bồn tắm, rũ mắt y.

Lòng Sở Triệu Hoài thắt .

Không lẽ còn y cởi y phục giúp?

Thấy Sở Triệu Hoài cảnh giác trừng mắt như một con thỏ xù lông, Cơ Tuân bật : "Vương phi tắm cùng ?"

Sở Triệu Hoài sững , vội vàng chạy biến ngoài như một làn khói.

May mà Cơ Tuân "hoang dâm" như y tưởng, cũng tắm rửa thì tránh khác.

Rất nhanh, tấm bình phong vang lên tiếng nước.

Sở Triệu Hoài thở phào nhẹ nhõm, chuẩn lén lút nhân lúc để ý mà rời khỏi thiện phòng.

—— Cơ Tuân chẳng lẽ trần truồng chạy bắt y khi tắm xong.

Y nhón chân hai bước, giọng Cơ Tuân vọng : "Nghe Vương phi hứng thú với Sáu ?"

Sở Triệu Hoài khựng bước, bĩu môi.

Chắc chắn là do tên chó săn Ân Trùng Sơn mách lẻo, đúng là cái miệng nhiều chuyện.

" , từng thấy con Tuyết Lang nào lớn như thế, nên mới hỏi bâng quơ vài câu." Sở Triệu Hoài đáp qua loa.

Cơ Tuân : "Sáu ngoan, cắn , nếu Vương phi hứng thú, đợi đến tháng ba săn thể dẫn nó theo."

Sở Triệu Hoài: "Ồ."

Y vốn định , nhưng mấy lời của Cơ Tuân khiến y nhớ đến "ân nhân cứu mạng", ngẫm chuyện hạt dẻ quả thực là y đúng, đành lòng cam tình nguyện chờ.

Không lâu , giọng Cơ Tuân vang lên từ tấm bình phong: "Trọng Sơn."

Sở Triệu Hoài chờ đến buồn ngủ, tiếng gọi bỗng tỉnh táo hẳn lên, y quanh thấy Ân Trùng Sơn , đành lên tiếng: "Ân Thống lĩnh ở đây."

"Ừm." Cơ Tuân , "Vậy là Vương phi bản vương trần truồng ngoài, nhân tiện hoang dâm một phen ?"

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài lúc mới nhớ đến bộ y phục bàn, mặt mày xanh mét cầm lên.

Y đến bên ngoài tấm bình phong, do dự hồi lâu vẫn bước , bèn nhỏ: "Vương gia, treo y phục lên bình phong cho ngươi."

"Ừ, làm phiền Vương phi." Cơ Tuân lịch sự cảm ơn, "Bình phong của Hộ Quốc Tự vô cùng tinh xảo, một tấm giá một trăm văn, dằm gỗ đó nếu làm xước y phục của bản vương, e là Vương phi bồi thường một chút, cũng nhiều, chỉ bằng tiền mấy ngàn tấm bình phong thôi."

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài đang định vo tròn y phục ném lên tấm bình phong, đành miễn cưỡng dừng động tác , vội vàng cung kính nâng "ông tổ" lên, chỉ sợ làm xước.

Ở chung hơn nửa tháng, Sở Triệu Hoài từng thấy Cơ Tuân mặc bộ y phục nào, đây cũng là đầu y áo bào đen rộng thùng thình cũng thể nhiều kiểu dáng và hoa văn đến , mà bộ nào cũng dùng kim tuyến thêu hoa văn chìm, lúc còn đính cả bảo thạch.

Xa hoa... đến mức Sở Triệu Hoài hận thể rút từng sợi kim tuyến đổi lấy bạc.

Sở Triệu Hoài nhắm mắt bước tấm bình phong, ánh mắt luôn cúi xuống dám lung tung.

Tiếng nước soàn soạt, Cơ Tuân dường như bước khỏi bồn tắm, nước từ thể trần trụi chảy xuống, rơi phiến đá tạo âm thanh như khuếch đại lên vô .

Sở Triệu Hoài gần như vùi mặt trong đống y phục, vành tai đỏ bừng, mắt nhắm nghiền.

Một bàn tay mang theo lạnh vươn tới, lấy chiếc khăn lau từ trong tay y, đó là áo lót.

Tiếng sột soạt nhỏ bé của vải vóc cọ xát da thịt vang vọng bên tai, Sở Triệu Hoài càng càng thấy hổ hoảng hốt, nghĩ đến cảnh Cơ Tuân đang trần truồng mặt , mười ngón tay y siết chặt, hận thể tìm một cái lỗ để chui .

Rốt cuộc Cơ Tuân làm thế nào mà thể thản nhiên mặc y phục mặt y như ?!

Sáng nay còn y hoang dâm, bậy.

Người bất lực thì giỏi lời thô tục.

Sở Triệu Hoài đang miên man suy nghĩ, bỗng cảm thấy y phục trong tay như ai đó kéo.

Y vẫn còn ngơ ngác, nhất thời quên buông tay.

Rồi y thấy giọng mang theo ý của Cơ Tuân truyền đến từ đỉnh đầu: "Ra là Vương phi tự tay y phục cho bản vương? Được thôi, thì chiều theo ý Vương phi."

Sở Triệu Hoài đột ngột mở mắt, đập mắt chính là lồng n.g.ự.c trần của Cơ Tuân.

Sở Triệu Hoài: "..."

May mà còn mặc quần lót.

Cơ Tuân cao hơn y nhiều, nửa điểm chế nhạo trong ánh mắt rũ xuống của cũng vì tư thế từ cao mà trở nên trêu chọc bội phần.

Sở Triệu Hoài túm chặt áo bào, ánh mắt chẳng nên , thấy giơ tay lên, y chỉ đành cứng rắn tiến lên y phục cho Vương gia.

Cơ Tuân giống bệnh tật lâu năm, hình cao lớn như đúc từ sắt thép, ngực, eo và cổ đều sẹo, vết thương xuyên thấu, vết c.h.é.m ngang, vết nào trông cũng vô cùng nguy hiểm.

Mái tóc đen ướt sũng làn da trắng xanh, càng tăng thêm mấy phần mạnh mẽ và hoang dã khiến sợ hãi.

Sở Triệu Hoài cầm huyền y mặc qua loa cho Cơ Tuân, ngay cả cổ áo nhăn nhúm cũng buồn để ý, giả vờ trấn tĩnh : "Được, ."

Cơ Tuân y : "Vương phi định để bản vương ăn mặc rách rưới thế ngoài ?"

Sở Triệu Hoài trợn mắt , buột miệng: "Bình thường ngươi đều như ?"

Cơ Tuân: "..."

Sở Triệu Hoài miệng nhanh hơn não, khi phản ứng thì hổ vô cùng, bèn lấy đai lưng đặt bên cạnh, giả vờ như chuyện gì xảy , chột : "Vương gia nhấc, giơ tay lên."

Cơ Tuân lạnh lùng liếc y, nhưng vẫn giơ tay lên.

Đôi tay ấm áp mềm mại của Sở Triệu Hoài mở đai lưng , vòng qua vòng eo gầy gò của Cơ Tuân, tư thế trông chẳng khác nào lúc y ôm lấy Cơ Tuân rời trong giấc ngủ đêm qua.

Chỉ điều, đêm qua Sở Triệu Hoài sẽ ngoan ngoãn cọ , còn bây giờ thì chỉ hận thể lùi mặt xa tám trăm dặm, chỉ sợ tiếp xúc gần gũi với Cơ Tuân.

Sở Triệu Hoài siết chặt vạt áo vốn quanh năm để mở của Cơ Tuân, tay y còn thương, thắt kiểu mắt, tám ngón tay lóng ngóng một hồi, trực tiếp thắt dây đai lưng thành một nút ch*t.

"Vương gia, ."

Cơ Tuân "ừ" một tiếng, hài lòng , nhưng cuối cùng cũng bắt bẻ nữa.

Sở Triệu Hoài hít sâu một : "Vậy xin..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-31.html.]

Cùng lúc đó, Cơ Tuân gọi: "Trọng Sơn."

Ân Trùng Sơn chậm rãi đẩy cửa bước , quỳ một gối ngay lối , đầu cúi gằm xuống đất, nghiêm nghị : "Vương gia gì phân phó?"

Sở Triệu Hoài nhíu mày.

Vừa nãy gọi thấy bóng dáng ?

"Áo choàng của Vương phi bẩn , lấy một cái mới đến đây." Cơ Tuân .

Ân Trùng Sơn lĩnh mệnh rời , nhanh mang một chiếc áo choàng lông chồn màu đen đến.

Sở Triệu Hoài còn tưởng Cơ Tuân định làm chuyện gì quá đáng, ngờ là lấy y phục cho , y chút thụ sủng nhược kinh, ngượng ngùng : "Chỉ dính chút nước thôi, lát nữa là khô ngay."

Cơ Tuân giả què cũng thật nhanh, chẳng từ lúc nào thiền sàng: "Trên núi lạnh giá, e rằng lát nữa sẽ đóng băng mất."

Sở Triệu Hoài vốn quen tranh cãi với khác, khô khốc "ồ" một tiếng, giơ tay cởi chiếc áo choàng trắng như tuyết xuống.

Giữa mùa đông rét lạnh, bên trong Sở Triệu Hoài mặc một bộ trường bào tay rộng màu tím, bên hông vẫn đeo miếng ngọc bội duy nhất mà y thể lấy , lên nữa là vòng eo gầy gò đến đáng thương.

Cơ Tuân tùy ý liếc qua, ánh mắt dường như tối sầm , lòng bàn tay cầm quân cờ trắng bệch.

Ân Trùng Sơn mắt mũi, mũi tim, gật đầu tiến lên, cung kính khoác chiếc áo choàng đen cổ lông cáo tuyết trắng lên vai y.

Vạt áo choàng thêu hoa văn chìm, kỹ thì giống với hoa văn Cơ Tuân, Sở Triệu Hoài buộc dây áo, trong lòng lẩm bẩm vài câu, nhưng chiếc áo choàng dày dặn, hình như còn ấm hơn chiếc áo choàng nhỏ của y nhiều, đành lên tiếng nữa.

Sở Triệu Hoài ho nhẹ một tiếng: "Vậy làm phiền Vương gia đánh cờ nữa."

Cơ Tuân thu hồi tầm mắt, lơ đãng : "Ừ, chơi ."

Sở Triệu Hoài mừng rỡ khôn xiết, vội vàng vui vẻ chạy .

Báo ân quả thực là việc con làm, là đợi khi về bại lộ phận "thần y", chữa khỏi bệnh cho Cơ Tuân, cũng coi như trả xong ân cứu mạng.

Nhìn theo bóng Vương phi rời , Ân Trùng Sơn nín thở, cẩn thận : "Vương gia, Đại Công chúa gặp ngài."

Bàn tay cầm quân cờ của Cơ Tuân khựng : "Ai?"

"Đại Công chúa Cơ Sao Thu, trưởng nữ của Thánh thượng."

Cơ Tuân "ừ" một tiếng: "Mời."

Một lát , Đại Công chúa bước thiện phòng đang mở rộng cửa.

Là trưởng nữ cao quý của Thánh thượng, nhưng Cơ Sao Thu giống mấy kẻ phá gia chi tử như Cơ Dực Cơ Hoành, đeo vàng đeo bạc. Ở trong chùa Phật, nàng mặc một bộ tăng bào đơn bạc, trang điểm, đeo trâm cài, gương mặt tuấn tú mà quý khí.

Cơ Sao Thu thấu hồng trần, thấu tỏ cõi đời hư ảo, đôi mắt tựa một bàn cờ tàn. Sau khi cửa, nàng cúi hành lễ: "Ngũ thúc vẫn khỏe."

Cơ Tuân ngẩng đầu lên: "Biết đánh cờ ?"

Cơ Sao Thu gật đầu: "Biết."

"Đến đây."

Cơ Sao Thu cung kính tiến lên đối diện Cơ Tuân, thuần thục cùng Ngũ thúc đánh cờ.

Cơ Sao Thu một nước, bỗng nhiên đầu đuôi: "Lúc đến thấy Vương phi của Ngũ thúc, quả thực tướng mạo xuất trần, khiến động lòng."

"Ngươi đột nhiên chuyện ?" Cơ Tuân hờ hững , "Bản vương còn tưởng ngươi chuyện về tên Bạch Cập giả ."

Cơ Sao Thu vẫn biểu cảm gì: "Ngũ thúc ?"

"Vừa mới dùng chút hình, liền khai hết." Cơ Tuân nhíu mày nàng, "Người ngươi tìm , xương cốt hình như cứng cho lắm."

Cơ Sao Thu rũ mắt : "Ngũ thúc cẩn thận một chút, đó quý giá vô cùng, nếu làm tổn hại đến tính mạng, e rằng thế gian ai thể giải độc cho ngài —— thắng ."

Cơ Tuân rũ mắt bàn cờ.

Năm quân cờ trắng liền thành một hàng, quả thực thắng.

Cơ Tuân: "..."

Cơ Tuân làm phiền đến mất hứng, tiện tay ném quân cờ : "Nói thế nào?"

"Hắn là dược nhân trăm cay nghìn đắng tìm ." Cơ Sao Thu thắng một ván, gương mặt như tranh vẽ cuối cùng cũng dịu một chút, lạnh nhạt , "Lấy m.á.u của làm thuốc, hoặc trực tiếp cùng giao hoan giường, lẽ thể giải độc của Ngũ thúc."

Cơ Tuân những lời hoang đường làm cho bật : "Thế gian kỳ nhân như ? Bản vương còn tưởng chỉ trong truyện kể thôi chứ."

Cơ Sao Thu : "Ngũ thúc động lòng , chẳng lẽ đủ ?"

Cơ Tuân chẳng mấy hứng thú: "Tướng mạo con thì gì khác, chẳng qua chỉ là một khối thịt sống, phân biệt làm gì."

Cơ Sao Thu cúi đầu : "Vậy là Sao Thu tự tiện chủ trương ."

Cơ Tuân chậm rãi , đưa tay cầm lấy cây gậy đầu chim cưu bên cạnh, từ từ vuốt nhẹ hai lên má Cơ Sao Thu.

Ngón tay Cơ Sao Thu giấu trong tay áo cứng , nhưng mặt mảy may biến đổi mà ngẩng đầu , đường hoàng phơi bày yết hầu của .

"Thánh thượng ban cho bản vương cây gậy đầu chim cưu , là nhắc nhở là trưởng bối nên vọng tưởng đến thứ gì của tiểu bối." Cơ Tuân đầy hứng thú , "Mà năm đó ngươi mưu hại Thái tử, Phò mã mà ngươi yêu tha thiết tru di cửu tộc, để ngươi giả điên giả dại mới thể sống sót, cũng là để nhắc nhở ngươi, nên dã tâm quá lớn, toan tính cướp vị trí của ngươi."

Đồng tử Cơ Sao Thu co , trong mắt thoáng qua một tia oán độc, nhưng nhắm Cơ Tuân.

"Vâng."

Cơ Tuân : "Trong những phái đến Lâm An gi/ế/t Bạch Cập, cũng của ngươi."

Cơ Sao Thu sững , sắc mặt cuối cùng cũng lộ một tia sợ hãi.

Cơ Tuân chậm rãi dùng đầu gậy lạnh lẽo điểm lên cổ Cơ Sao Thu, như : "Bản vương , nhưng truy cứu."

Trên trán Cơ Sao Thu rịn một giọt mồ hôi lạnh: "Ngũ thúc khoan hồng độ lượng, Sao Thu làm thế nào, nhất định sẽ báo đáp đại ân của ngài."

Cơ Tuân rộ lên, như thể sự cam lòng trong giọng của nàng, chậm rãi : "Ngoan, , ngày mai bản vương sẽ trả dược nhân cho ngươi."

Cơ Sao Thu hít sâu một , chống tay chậm rãi dậy: "Vâng."

Cơ Tuân và Cơ Sao Thu gặp mặt chỉ trong nửa khắc đồng hồ ngắn ngủi, nhưng thanh đao trong tay Ân Trùng Sơn từng tra vỏ.

Đợi , vội bước lên phía , cau mày : "Vương gia, Đại Công chúa nên oán hận Thái tử , vì tìm chặn gi/ế/t Bạch Cập?"

Cơ Tuân thản nhiên : "Nàng sẽ vì một tên Phò mã mà oán hận Thái tử giúp bản vương đoạt vị, từ đầu đến cuối nàng chỉ đục nước béo cò mà thôi."

Ân Trùng Sơn gật đầu, : "Vương gia thật sự trả dược nhân về , thử nữa ?"

Cơ Tuân "ừ" một tiếng, nhẹ nhàng : "Lười thử, bẩn —— phạt ngươi nửa năm bổng lộc."

Ân Trùng Sơn: "..."

A?!

Không đang chính sự ? Sao đột nhiên nhớ đến chuyện tính sổ ?!

Ân Trùng Sơn mặt mày như đưa đám ngoài, bắt đầu suy tính vay Chu Hoạn ít tiền mới thể miễn cưỡng sống qua ngày.

*

Sở Triệu Hoài cùng Cơ Dực và Lương Phương ăn tối xong, mua một cân hạt dẻ.

Hộ Quốc Tự ở núi, lên xuống khó khăn, hạt dẻ bán ở đây giá cố định, chuyên chặt c.h.é.m những tiền, chân núi mấy chục văn một cân thì ở đây bán đến một lạng.

Sở Triệu Hoài mặc cả nửa ngày cũng bớt một đồng, thấy trời tối hẳn, đành thôi.

Lần y kinh nghiệm, xổm xuống bóc vỏ hạt dẻ, phơi nền tuyết bên ngoài một lúc lâu, mới bưng hạt dẻ nguội lạnh trở về.

Cơ Tuân giường nhỏ.

Sở Triệu Hoài đành đặt hạt dẻ lên chiếc bàn nhỏ, trong lúc vô tình liếc mắt qua, y thấy trong chiếc giỏ nhỏ đựng đồ lặt vặt bên cạnh một vốc vỏ hạt dẻ.

Sở Triệu Hoài sững .

Chỗ hạt dẻ ngâm nước nửa ngày ... Cơ Tuân ăn ?

Cũng thể nào là ép thủ hạ ăn .

Sở Triệu Hoài cố gắng kìm nén khóe môi đang cong lên, hiểu tâm trạng chút vui vẻ, như thể thuần phục một con sói kiêu ngạo khó thuần —— mặc dù con sói đó chỉ bất đắc dĩ ăn mấy hạt dẻ mà thôi.

Sau khi rửa mặt qua loa, Sở Triệu Hoài cũng chút do dự mà tiến tấm bình phong.

Cơ Tuân mặc nguyên y phục xuống, dường như ngủ .

Sở Triệu Hoài thở phào nhẹ nhõm, cởi y phục , chỉ mặc áo ngủ cẩn thận giẫm lên bậc thang lên giường.

Trong giường thắp nến, chỉ chút ánh sáng từ thiện phòng bên ngoài lọt qua khe hở chiếu gian chật hẹp. Sở Triệu Hoài sợ làm Cơ Tuân tỉnh giấc, bèn khom lưng như mèo, bước qua eo Cơ Tuân, hướng về phía trống nhất mà đặt chân xuống.

"A..."

Hình như dẫm cái gì đó?

Sở Triệu Hoài còn kịp phản ứng, thấy Cơ Tuân đang ngủ say bỗng nhiên mở mắt, năm ngón tay khép , như một cái bẫy bắt chim sẻ, tóm chặt lấy mắt cá chân của Sở Triệu Hoài.

Sở Triệu Hoài "phịch" một tiếng ngã sõng soài giường.

Cơ Tuân tỉnh ngủ, giọng khàn khàn mang theo cơn ngái ngủ bay tới: "Sở Triệu Hoài, đây là thứ hai ngươi dẫm lên ."

Ngay cả cách tự xưng âm dương quái khí cũng dùng nữa.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sở Triệu Hoài lảo đảo lật dậy, cố gắng co về phía , gọi cả tên , y run lên, lắp bắp : "Xin, xin , ngươi đừng tức giận."

Lại làm gì thứ hai, đây đầu ...

Không đúng, Sở Triệu Hoài đột nhiên nhớ đêm tân hôn, hình như y cũng đạp Cơ Tuân một cái.

Cơ Tuân mơ hồ cảm thấy thái dương đau nhói, cố gắng mở mắt , mệt mỏi y.

Sở Triệu Hoài đại khái tự đuối lý, ngoan ngoãn co gối đó giãy giụa nữa. Bạch y và mái tóc đen buông xõa, gần như phủ kín nửa chiếc giường chật hẹp, mắt cá chân gầy gò của y vẫn bàn tay Cơ Tuân nắm chặt, như một con chim hoàng yến xích .

Xinh mà yếu ớt.

Cơ Tuân sững sờ, chỉ cảm thấy sắp phát bệnh .

Tại mắt hiện hình ảnh một con chim sẻ xinh ?

nhanh, cảnh tượng mắt Cơ Tuân trở bình thường.

Bàn tay lạnh lẽo như đang nắm một khối ngọc ấm, Cơ Tuân ngơ ngác xuống, mắt cá chân trắng như tuyết hiện rõ ràng, vặn kẹt ở hổ khẩu của , áp sát đến mức thể cảm nhận m.á.u đang lưu chuyển trong lòng bàn tay.

Sở Triệu Hoài chân trần, do tư thế quỳ gối mà ống quần kéo lên một chút, để lộ một đoạn cẳng chân và mắt cá chân làn da trắng nõn.

Y nắm chặt chút bất an, ngừng cố gắng rút chân về.

Cơ Tuân nắm quá chặt, một vòng quanh mắt cá chân thậm chí bắt đầu ửng đỏ.

Rõ ràng chỉ lộ một đoạn mắt cá chân nhỏ, rõ ràng tất cả đều hề liên quan đến sắc dục...

Cơ Tuân hiểu cảm thấy dâm mỹ.

Sở Triệu Hoài thấy mãi gì, ánh mắt cũng phức tạp mà u ám, khác với bình thường, cũng .

Y càng nghĩ càng sợ, cố gắng nuốt nước bọt, khô khốc : "Vương gia..."

Sẽ vì y đạp hai cái mà liền c.h.ặ.t c.h.â.n y chứ?!

Tha mạng a

--------------------

Loading...