Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 15
Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:29:57
Lượt xem: 446
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu Cơ Tuân nhắc đến chuyện “viên phòng”, y ứng đối thế nào đây?
Còn nghĩ manh mối nào, y một tiếng gào thét chói tai: “Cơ Dực! Ngươi dám đánh thành thế , nhất định bẩm báo Bệ hạ, quyết để yên cho ngươi!”
Đánh ?
Sở Triệu Hoài vội vã bước tới xem náo nhiệt.
Gian các nơi diễn cuộc ẩu đả tan hoang như một bãi phế tích, đến cả cánh cửa cũng đổ sập một nửa, khắp sàn vương vãi mảnh vỡ đồ sứ trang trí. Vị Tần tiểu công tử đang gào thét dữ dội nhất lúc nãy thì giữa đống lộn xộn, hai mắt nhắm nghiền, đầu bê bết máu.
Sở Triệu Hoài thầm cảm thán, trong kinh thành quả thật phong thái danh sĩ, cũng ngủ .
Một công tử ca đầu rớm m.á.u khác tức đến run rẩy, hướng về phía Tam điện hạ lóc : “Điện hạ nhất định làm chủ cho chúng ! Tần tiểu công tử đánh đến hôn mê …”
Lời còn dứt, Lương Phương đang Cơ Dực che chở phía đột nhiên ngã chúi đầu xuống.
Hôn mê.
Sở Triệu Hoài: “…”
Cơ Dực cũng thương nhẹ, khóe môi rỉ máu, ngay cả gương mặt tuấn cũng phá tướng.
Thấy , lập tức xông lên đỡ lấy Lương Phương, đau đớn : “Lương Phương! Lương Phương, ngươi ! Mau cho thuyền hoa cập bờ, Lương công tử sắp tắt thở !”
Mọi : “…”
Chưa kịp những khác phản ứng, Cơ Dực đòn tiên hạ thủ vi cường, đau đớn tột cùng: “Lương Phương, Lương công tử phận cao quý dường nào! Hắn là con trai của Vũ Xương Vương, là hậu duệ công thần! Vậy mà các ngươi đánh cho thoi thóp! Bổn Thế Tử nhất định sẽ tâu lên triều đình, để các ngươi gánh nổi hậu quả!”
Mấy suýt nữa thì hộc máu, vội với Tam hoàng tử: “Điện hạ! Đây đều là những lời chúng !”
Lương Phương đích thực là con trai của Vũ Xương Vương, tuy ở kinh thành tiếng tăm gì, nhưng miễn cưỡng cũng xem như phận tôn quý, thêm nữa thể trạng yếu ớt, lúc nãy loạn như cũng ai dám đụng .
Vũ Xương Vương là Vương gia khác họ, đất phong tại Nguyên Xuyên châu, chỉ cách Tấn Lăng một dãy núi Ngũ Lăng. Cả nhà Vũ Xương Vương đều ở đất phong trấn thủ, chỉ Lương Phương ở kinh thành một , xem như là con tin.
Nếu xảy chuyện, bên phía Vũ Xương Vương sẽ cách nào ăn .
Trong trận hỗn chiến , gần như là Cơ Dực đè bọn họ đánh, đánh đến thoi thóp là Tần tiểu công tử mới đúng!
Cơ Dực gào lên ở đó: “Lương Phương! Lương Phương, ngươi ch*t thảm quá, lũ khốn đáng băm vằm ngàn đao , ngươi thành quỷ cũng đừng tha cho chúng!”
Mọi : “…”
Sở Triệu Hoài chỉ mà thở dài.
Khuyển Tử đúng là mặt dày thật.
Lương Phương trông sắc mặt hồng hào, thở đều đặn, căn bản gì đáng ngại, mà thoi thóp sắp thành quỷ.
Tam hoàng tử màn kịch lố bịch hoang đường , đầu đau như nứt : “A Dực, ngươi bớt lời .”
Cơ Dực đỡ Lương Phương dậy, vênh váo đủ điều xoay định rời .
Mấy đánh cho một trận dễ dàng để , giận dữ : “Đứng ! Ngươi gây sự đánh , lẽ nào cứ thế mà bỏ qua ?!”
Khóe môi Cơ Dực bầm tím, gò má cũng một vết xước, gương mặt vài phần giống Cơ Tuân ánh lên vẻ tàn nhẫn khó tả. Nghe , cũng lười đôi co, chỉ lạnh một tiếng.
“Hôm nay đúng là gây sự đấy, bản lĩnh thì các ngươi cứ về nhà lóc , xong cầu xin trưởng bối nhà ngươi đến Cảnh Vương phủ tìm cha đòi lẽ .”
Họa gây , chi bằng cứ đập nồi dìm thuyền.
Cha chẳng lẽ thể đánh ch*t ?
Người giận tím mặt: “Ngươi!”
Cơ Dực nhếch môi : “Bổn Thế Tử tùy thời xin đợi.”
Dứt lời, phất tay áo bỏ trong ánh phẫn nộ của .
Trong lúc đó, thuyền hoa cập bến bên hồ Minh.
Sở Triệu Hoài cất bước theo , vốn tưởng Lương Phương chỉ phối hợp với Cơ Dực giả vờ bất tỉnh, ngờ suốt dọc đường Cơ Dực đều đỡ , mãi cho đến khi lên xe ngựa vẫn tỉnh .
Cơ Dực họa phường còn vẻ như sói đội lốt cừu, lên xe ngựa liền đau đến nhe răng trợn mắt, rít lên từng khí lạnh như rắn.
“Lũ khốn đáng băm vằm ngàn đao, khuôn mặt của sắp hủy dung , lúc nãy nên đánh cho bọn chúng một trận chừa một ai.”
Sở Triệu Hoài vẫn đang Lương Phương: “Hắn sắp ch*t thật ?”
Cơ Dực lấy một chiếc gương đồng nhỏ từ ngăn bàn , tỉ mỉ ngắm nghía mặt , thuận miệng đáp: “Ngủ .”
Sở Triệu Hoài: “Ngã đầu là ngủ?”
“Ừm.” Cơ Dực cau mày sờ vết bầm mặt, “Hắn từ nhỏ thể , thái y chẩn đoán mắc chứng ham ngủ, , quen là .”
Sở Triệu Hoài thấy hứng thú, thấy Khuyển Tử vẫn còn đang xót xa cho khuôn mặt của , bèn trực tiếp đến gần xem mạch cho Lương Phương.
Y từng về chứng ham ngủ trong y thư, nhưng từng thực sự gặp qua.
Lần đúng là hiếm thấy…
Sau khi xem mạch xong, Sở Triệu Hoài lặng lẽ sa sầm mặt.
Chứng ham ngủ gì chứ.
Chỉ là trúng độc mãn tính mà thôi.
Cơ Dực đặt gương xuống, thấy chữ “Cảnh” khắc gương đồng, bất giác rùng một cái.
Bị gió lạnh thổi qua, sự kích động lui , nỗi sợ hãi của đối với Cơ Tuân từ từ trỗi dậy, Sở Triệu Hoài dò hỏi: “Này, chuyện hôm nay, đừng cho cha .”
Sở Triệu Hoài , thôi.
“Ta cho chúng trăm lá gan cũng dám đến Cảnh Vương phủ tìm cha đòi lẽ .” Cơ Dực trầm ngâm , “Mấy ngày nay trốn sang chỗ Lương Phương dưỡng thương, chờ khỏi hẳn về…”
Sở Triệu Hoài ho một tiếng, nỡ : “Muộn .”
Cơ Dực trừng mắt y: “Sao muộn?”
Sở Triệu Hoài : “Gian các đó cách âm, cha ngươi vẫn luôn ở gian bên cạnh ngóng đấy, sót một chữ.”
Cơ Dực: “…”
Cơ Dực điếng , dù rõ cha ở đây nhưng vẫn theo phản xạ điều kiện mà hai gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất, sợ đến mức mặt mày tái nhợt: “Thật… thật ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-15.html.]
“ đó.”
Cơ Dực ngẩn ngơ quỳ sụp ở đó.
Nhìn thì thấy vẫn còn thở, nhưng thực chất hồn phách nhỏ bé hóa thành sương trắng, phiêu đãng giữa trung đến bảy tám bận .
Lần tiêu .
Sở Triệu Hoài cũng cảm thấy Cơ Tuân đáng sợ đến thế, thấy bộ dạng như gặp đại địch của Cơ Dực thì vô cùng khó hiểu.
Ngay cả y còn tin lời đồn Cơ Tuân là Sát thần hung dữ, cớ Cơ Dực sớm chiều chung sống với cha mà vẫn tin là thật, còn sợ đến mức ?
Cơ Dực sợ đến mức dám trốn, về đến phủ bèn sắp xếp cho Lương Phương thỏa, lấy một cây roi mây, mang theo tâm thế coi cái ch*t nhẹ tựa lông hồng mà thư phòng chờ Cơ Tuân.
Sở Triệu Hoài xem thử Cơ Tuân thật sự đánh con , cũng vui vẻ theo.
Cơ Tuân khi xuống thuyền hoa dường như bận rộn một hồi, lúc về đến phủ là nửa đêm canh ba.
Thư phòng đèn đuốc sáng trưng.
Cơ Dực mặt mày bầm dập quỳ ở đó, bộ dạng như nhà tang, tiếng xe lăn liền giật run lên, “cộp” một tiếng trán dập xuống đất.
“Gặp qua phụ .”
Sở Triệu Hoài đang một bên chờ đến mệt mỏi ngủ gật, đột nhiên đánh thức, cũng ngái ngủ gọi theo.
“Gặp qua phụ .”
Cơ Tuân liếc hai “đứa con trai”, chậm rãi : “Lại gây họa gì?”
Cơ Dực ngập ngừng lí nhí: “Đánh, đánh .”
Cơ Tuân lạnh nhạt : “Vi phụ dạy ngươi cái lối trả lời tuyệt diệu như ‘muỗi kêu’ từ khi nào ?”
Cơ Dực run lên, hai tay dâng roi mây lên, dồn khí đan điền : “Hồi bẩm phụ , con đánh , là con trai của Binh bộ Thị lang và Tam công tử của Quốc công phủ, Tam điện hạ thấy.”
Sở Triệu Hoài tiếng gầm như sư tử hống của Thế Tử làm cho tỉnh cả ngủ, y ngáp một cái, uể oải xem tiếp.
Cơ Tuân chuyển tầm mắt sang y: “Vương phi buồn ngủ ?”
Đáy mắt Sở Triệu Hoài đong đầy nước, y ngoan ngoãn gật đầu: “Có chút.”
Cơ Tuân chậm rãi cầm lấy cây roi mây trong tay Cơ Dực: “Vậy Vương phi về phòng ngủ .”
Sở Triệu Hoài thấy thật sự cầm roi mây lên dường như đánh Cơ Dực, do dự một chút, vẫn giúp một câu: “Vương gia bớt giận, Thế Tử chắc cố ý .”
Cơ Dực sững sờ, ngơ ngác ngẩng đầu y.
Cơ Tuân lên: “Thì là , Thế Tử đang yên đang lành đánh cờ trong gian các họa phường, vị Tần tiểu công tử và Tam công tử trượt chân ngã nắm đ.ấ.m của Thế Tử, té đến vỡ đầu chảy máu, hôn mê bất tỉnh — ngày mai bổn vương sẽ bẩm báo Thánh thượng như .”
Mặt Cơ Dực trắng bệch, hiệu cho Sở Triệu Hoài, ý bảo y đừng cầu xin nữa, lỡ liên lụy thì chịu đòn sẽ là cả hai.
Hai tay chống đất cúi đầu, thuận tiện cho cha tay.
“Xin phụ trách phạt.”
Sở Triệu Hoài nhận ánh mắt của : “Thế Tử sẽ vô duyên vô cớ động thủ, lẽ là những lời hồ đồ gì đó.”
Hôm nay lúc gian các, những đó tùy ý chế giễu Cơ Dực, mà Cơ Dực vốn nổi tiếng ngang ngược chỉ làm như thấy, như thể ngoài cuộc mà vẫn hàn huyên như thường.
Bị chỉ thẳng mũi mắng là phế vật mà Cơ Dực cũng nổi giận, với tính cách nhẫn nhịn như , thể nào đột nhiên vô cớ xông tới đánh tàn nhẫn đến thế.
Cơ Dực dõi theo những đường vân phiến đá xanh đất, những lời mà ngẩn .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Người trong kinh thành ai cũng Cảnh Vương Thế Tử ngang ngược càn rỡ, ỷ uy danh của Cảnh Vương gia mà nghênh ngang khắp nơi, mỗi khi gây chuyện tất nhiên cần hỏi một lời đổ hết tội lên đầu .
Đây là đầu tiên giúp .
Trong mũi Cơ Dực dâng lên một luồng chua xót, cắn răng cố nén .
Cơ Tuân cụp mắt hỏi: “Vậy ngươi xem, vì động thủ?”
Cơ Dực lên tiếng.
Cơ Tuân bộ dạng cứng miệng của , dường như cảm thấy bất đắc dĩ, tay cầm roi mây khẽ điểm lên đầu Cơ Dực: “Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày giờ mão đến tìm Trọng Sơn, để chỉ điểm võ nghệ cho ngươi.”
Cơ Dực mờ mịt ngẩng đầu: “A?”
Cơ Tuân ném roi mây : “Về .”
Cơ Dực ngơ ngác , nhất thời phản ứng kịp.
Chuyện cứ, cứ thế là xong ?
Cơ Tuân giơ cao đánh khẽ, ngón tay thon dài hờ hững vê mấy đồng tiền, phát những tiếng leng keng thanh thúy.
Thấy Cơ Dực còn ì đó, khẽ nhướng mày: “Sao thế, đánh một trận thấy thoải mái ?”
Cơ Dực vội vàng hồn: “Không , nhi tử xin cáo lui.”
Không ngờ chuyện dễ dàng qua ải như , thở phào nhẹ nhõm, lảo đảo chống đôi chân mềm nhũn dậy, do dự sang Sở Triệu Hoài.
Lần hai họ cãi vã đến mức vui mà tan, hôm nay còn định bụng làm y mất mặt, mà ngờ bỏ qua hiềm khích đó, hết đến khác giúp …
Cơ Dực mím môi.
Người mới cầu xin cho , nếu lúc báo cho phụ y là “Sở Triệu Giang”, thì quá mức lấy oán báo ân.
Thôi .
Chờ ngày mai sẽ cho phụ phận của .
Cơ Dực ngậm miệng, ngoan ngoãn lui ngoài.
Sở Triệu Hoài thở phào nhẹ nhõm.
Cơ Tuân vê mấy đồng tiền, tựa như mà Sở Triệu Hoài: “Vương phi nếu buồn ngủ, thì về nghỉ ngơi .”
Sở Triệu Hoài thả lỏng một chút căng thẳng trở , y buồn ngủ đến đầu óc cuồng, kịp suy nghĩ buột miệng: “Vương phi , … buồn ngủ.”
Cơ Tuân: “…”
--------------------