Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 14

Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:29:56
Lượt xem: 461

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ân Trùng Sơn rót đầy rượu cho Cơ Tuân, từ cửa sổ trông hồ bỗng một bóng đen phi , cả phòng hộ vệ một ai .

Ân Trùng Sơn cả kinh, lập tức rút đao.

Người áo đen thủ bất phàm, thoáng chốc đến mặt, cơn gió y tạo khiến ánh nến chao đảo suýt tắt, một lúc lâu mới leo lét cháy .

Ánh nến lay động, soi rọi gương mặt kẻ tới.

Ân Trùng Sơn ngẩn : "Lục Thống lĩnh?"

Lục Thống lĩnh mày kiếm mắt , áo bào tung bay chẳng theo phép tắc, dáng vẻ cà lơ phất phơ nhào lộn hai vòng giữa trung mới ung dung xuống bên cạnh Cơ Tuân.

Ngọc bội bên hông va kêu lanh canh, cố tỏ vẻ thản nhiên, ném một tờ giấy nhàu nát từ trong tay áo bàn .

"Ta còn tưởng Tần Kiển bên Binh bộ là của ngươi, ngờ là một thái tử đảng ẩn sâu. Lần nhân lúc ngươi mê man liền trực tiếp phản bội, cùng Binh bộ Thị lang dâng sớ lên Thánh thượng, đề nghị cử của Thái Tử đến Tấn Lăng, chức vị là..."

Cơ Tuân dường như làm ồn, chau mày : "Ồn ào."

Lục Vô Tật vô tư chẳng để tâm, còn ghé tai lắng : "Ngươi đang sát vách đánh ? Vừa lúc tới thấy, chà chà, đánh đến đổ m.á.u , trận chiến lớn thật."

Cơ Tuân mấy lời nhảm nhí làm cho mất hết cả hứng, nhấp một ngụm rượu lạnh, thờ ơ : "Bị phát hiện lén lút gặp , chức Thống lĩnh Chỉ huy sứ của ngươi khó giữ đấy."

Lục Vô Tật lấy làm lạ: "Hôm nay ngươi ngoài uống thuốc , còn nhớ là ai cơ ?"

Cơ Tuân ôn tồn : "Mỗi thấy gánh xiếc rong, bản vương đều tiến lên hỏi một chút, Lục Thống lĩnh làm việc ở Phủ quân Tiền vệ quá nhàn rỗi, nên bắt đầu phụng mệnh nhậm chức 'Hầu tử nhảy vòng Đại đô đốc' để mua vui cho dân chúng chăng."

Lục Vô Tật: "..."

Lục Vô Tật mỉa mai đến mức mặt đỏ bừng, bắt đầu đông ngó tây sang chuyện khác: "Cảnh nhi khỏe mạnh thế thi thể? Thật chướng mắt, Trùng Sơn, ngươi làm ăn kiểu gì ?"

Cơ Tuân liếc : "... Chức vị là gì?"

Lục Vô Tật lúc mới chuyện chính: "Tấn Lăng châu Bố chính sứ."

Cơ Tuân "Ừ" một tiếng, dường như chẳng gì lạ.

"Ngươi điên thật ?" Lục Vô Tật kinh ngạc , "Thánh thượng rõ ràng là tra sổ sách ở Tấn Lăng, muối của ngươi, mỏ quặng của ngươi, chuyện buôn lậu thuyền biển của ngươi, còn quân đồn điền, cái nào chịu nổi tra xét? Một khi tóm thóp, bên Đông cung thể xé một miếng thịt từ ngươi xuống, khéo còn thể vu cho ngươi tội danh 'Tư nuôi quân mã, ý đồ mưu phản'."

Cơ Tuân : "Vốn dĩ là , gì đến vu oan?"

Lục Vô Tật: "..."

Lục Vô Tật quanh một lượt, cảnh giác : "Tối nay là Hồng Môn yến đấy chứ, ngươi nén giữ ý đồ diệt khẩu ?"

Cơ Tuân lười với , sang Ân Trùng Sơn: "Đêm nay gió tuyết dữ dội, Binh bộ Thị lang Tần Kiển ham rượu say sưa, cẩn thận trượt chân ngã xuống hồ."

Ân Trùng Sơn: "Vâng."

Lục Vô Tật thấy diệt khẩu , bèn thở phào nhẹ nhõm: "Binh bộ Hầu trung lang chính tam phẩm, Vương gia rơi là rơi ?"

"Đông cung Thái Tử nếu đường cũng sẽ trượt chân." Cơ Tuân lạnh nhạt , "Ngươi cũng rơi xuống nước một phen ?"

Lục Vô Tật lập tức im bặt, đưa tin xong ngay cả một ngụm rượu cũng uống, tất tả nhảy qua cửa sổ chạy mất.

Ân Trùng Sơn tiến lên dọn dẹp t.h.i t.h.ể trong phòng.

Cơ Tuân cầm lấy tờ giấy nhàu nát, lướt mắt qua.

Xem , Thánh thượng quả thật tra quân điền.

Tấn Lăng cách kinh thành xa, ở biên quan, ngoại thành nhiều đồn lũy.

Năm đó Trữ vương trấn thủ Tấn Lăng, biên quan chiến loạn ngừng, đánh trận đến nỗi quốc khố năm nào cũng thâm hụt. Mãi đến trận đại chiến tám năm , Trữ vương tử trận sa trường, lấy m.á.u tươi đẩy lùi quân địch, mới mấy năm yên .

Những năm gần đây, Tấn Lăng cho binh sĩ đồn trú khai khẩn ruộng đất, tự cung tự cấp lương thực, dần dần cần triều đình chu cấp nữa.

Sức khỏe Thánh thượng ngày một sa sút, cách đây lâu Khâm Thiên Giám còn quan sát thấy Tử Vi rơi xuống, dọa giám chính tính toán suốt ba ngày mới dám run rẩy bẩm báo.

Hoàng đế đột nhiên tra sổ sách Tấn Lăng, tám phần là tìm cớ định tội Cơ Tuân, dọn dẹp sạch sẽ chướng ngại vật cho Thái Tử.

Cơ Tuân đốt tờ giấy, lơ đãng suy nghĩ điều gì đó, khi ánh mắt lướt qua cửa sổ ngoài, y chợt sững .

Thiếu niên mặc áo choàng đội mũ trùm đầu còn lải nhải với gã sai vặt nữa, lúc đang khom như kẻ trộm, định lẻn từ hành lang mà để ai .

Con ngươi Cơ Tuân khẽ nheo .

Ân Trùng Sơn cũng thấy, ánh mắt đột nhiên trầm xuống: "Vương gia, lẽ thấy Lục Thống lĩnh."

Cơ Tuân vuốt ve cây trượng đầu chim gáy, thản nhiên : "Bắt đây."

"Vâng."

Sở Triệu Hoài cảm thấy thật xui xẻo.

Khó khăn lắm mới sòng bạc lớn mà chỉ thể xem thể thu;

Nhân lúc Khuyển Tử ở đây, y chạy ngoài tìm tung tin đồn, cò kè mặc cả nửa ngày, ngậm ngùi đưa một khoản tiền lớn mới xong việc.

Cuối cùng cũng thể thở phào một , thì thấy Cơ Tuân đang đốt thứ gì đó.

Lầu các cách âm cho lắm, Vương gia vẫn luôn ở phòng bên cạnh, chẳng hết động tĩnh đánh bạc cờ của bọn họ ?

Mặt Sở Triệu Hoài tràn đầy vẻ bi thảm.

May mà Cơ Tuân ngoài, y nhón chân định lẳng lặng rời , nhưng mới hai bước, Ân Trùng Sơn mặt đầy sát khí mở cửa, sải bước tiến về phía y.

Sở Triệu Hoài: "..."

Bị phát hiện .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Xong .

Sở Triệu Hoài ngay cả thời gian xoay bỏ chạy cũng , trực tiếp xách lên như một con thỏ ném phòng.

Cơ Tuân hai chân vắt chéo, đó như : "Vương phi, thật khéo quá."

Sở Triệu Hoài nước mắt: "Vương gia minh giám, ... thật sự là ép buộc."

Cơ Tuân càng thêm ôn hòa: "Bị ai ép?"

Sở Triệu Hoài đáp: "Cơ trợ hứng!"

Cơ Tuân còn tưởng bệnh nhận của tái phát: "Cơ trợ hứng là ai?"

Sở Triệu Hoài khô khốc : "Tam hoàng tử."

Vừa Tam điện hạ cứ luôn miệng "trợ hứng", "trợ hứng", y thầm đặt cho biệt danh trong bụng, chẳng may lỡ lời .

Ân Trùng Sơn lộ vẻ mặt "quả nhiên là thế".

Tam hoàng tử và Đông cung giao hảo, quả nhiên là phe của Thái Tử.

"Keng ——"

Ân Trùng Sơn trực tiếp rút đao kề lên cổ Sở Triệu Hoài, hàn quang lóe lên.

"Vương gia, tuyệt đối thể giữ ."

Thống lĩnh Chỉ huy sứ của Phủ quân Tiền vệ ngầm gặp mặt mật đàm với Cảnh Vương, nếu Đông cung hoặc Thánh thượng chính là tội lớn thể tống giam.

Ánh mắt Ân Trùng Sơn tàn nhẫn, lưỡi đao lộ một tia sát khí.

Chỉ đợi Vương gia lệnh một tiếng là sẽ lấy cái đầu chó .

Sở Triệu Hoài ch*t sững.

Luật lệ triều đình nghiêm khắc đến , bắt là c.h.é.m ngay tại chỗ?

Sở Triệu Hoài vội vàng giãy giụa tự cứu: "Vương gia bớt giận! Thật, thật đánh bạc, tiền bạc cũng lấy, chỉ... chỉ một chút thôi, vẫn là Chó... Thế Tử cố nhét cho !"

Ân Trùng Sơn sững sờ.

Cái, cái gì?

Thuyền hoa là thuyền đánh bạc ?

Vừa ở phòng bên cạnh đánh bạc khí thế ngất trời ?

Cơ Tuân phất tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-14.html.]

Ân Trùng Sơn do dự buông y .

Sở Triệu Hoài vội vàng nhào tới nộp tang vật, lộn trái tay áo lên, bên trong rơi một đống mận khô, bánh ngọt, hạt dưa, còn mấy quả quýt Phượng Tiên, cũng y nhét bằng cách nào.

Móc hết vàng mà Cơ Dực nhét cho , Sở Triệu Hoài nâng lên đưa cho Cơ Tuân, chỉ cảm thấy oan như tuyết rơi tháng sáu.

"... Chỉ bấy nhiêu thôi, những thứ khác đều lấy, , bộ đều cho Vương gia."

Cơ Tuân: "..."

Ân Trùng Sơn: "..."

Cơ Tuân chăm chú đôi đồng tử lớp mạng che mặt của Sở Triệu Hoài, một lúc lâu mới đưa tay về phía y đang bệt đất.

"Lại đây."

Sở Triệu Hoài nhất thời mừng rỡ, ào ào đổ vàng tay , hối lộ Vương gia.

Cơ Tuân: "..."

Cơ Tuân : "Ngươi đây."

Sở Triệu Hoài ngẩn , do dự đưa tay tới.

Cơ Tuân nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của y, dùng sức kéo một cái.

Hai đầu gối Sở Triệu Hoài vẫn còn mềm nhũn, nhất thời vững, lảo đảo nhào về phía , vạt áo rộng thùng thình tung bay, một đầu cắm thẳng đầu gối Cơ Tuân.

Trời lạnh như , Cơ Tuân mặc áo mỏng mà cả vẫn nóng hổi, còn lưu mùi m.á.u tanh tan hết, lúc cúi thấy đôi mắt hoa đào ánh lên vẻ tàn độc khác thường.

Sở Triệu Hoài khó khăn nuốt nước bọt: "Vương, Vương gia?"

Cơ Tuân đưa tay về phía mặt Sở Triệu Hoài.

Giây phút đó, Sở Triệu Hoài thậm chí còn cho rằng gỡ mạng che mặt của xuống, tim như nhảy lên tận cổ họng.

Mãi cho đến khi bàn tay ấm nóng nhẹ nhàng lướt qua cổ y.

Cơ Tuân hỏi: "Có thương ?"

Sở Triệu Hoài ngẩng đầu mờ mịt , hiểu chuyện gì.

Vừa Ân Trùng Sơn đoán thái độ của Vương gia, lúc kề đao lên cổ y chỉ dùng sống dao, ngay cả da cũng rách.

"Không ạ." Sở Triệu Hoài khô khan .

Cơ Tuân khẩu âm Giang Nam giấu của y, khỏi bật : "Vậy thì , chơi ."

Sở Triệu Hoài trừng mắt.

Chuyện ... cứ thế cho qua?

Cơ Tuân dường như thật sự ý định truy cứu gi/ế/t y, Sở Triệu Hoài như đại xá, vội vàng chống đầu gối dậy: "Vậy đây."

"Ừm."

Sở Triệu Hoài vội vã xách vạt áo định chạy.

Cơ Tuân thêm một câu: " , tối nay bản vương sẽ hồi phủ, Vương phi bảo đừng đặt chậu than trong phòng ngủ."

Sở Triệu Hoài: "..."

Kể từ tân hôn, Cơ Tuân bận, ít khi về phủ, dù về cũng ngủ ở thư phòng.

Hôm nay cố tình ngủ ở phòng ngủ?

Sở Triệu Hoài cũng tiện đuổi , đành gật đầu , lòng đầy lo lắng rời .

Cơ Tuân đống đồ lộn xộn vương vãi đất, cúi nhặt một quả quýt Phượng Tiên lên xem xét một cách thờ ơ.

Quả quýt bóc , Sở Triệu Hoài dường như nỡ ăn, chỉ còn hai múi nhét .

Lúc , vệ đến báo cáo, gì đó với Ân Trùng Sơn.

Ân Trùng Sơn do dự tiến lên.

"Vương gia, Tiểu Thế tử bên cạnh..."

Cơ Tuân lơ đãng hỏi: "Ch*t ?"

"À, thì ."

Cơ Tuân hỏi: "Đánh thắng ?"

"Thắng." Ân Trùng Sơn , "Tiểu công tử nhà Tần đại nhân bên Binh bộ đánh trọng thương, hôn mê bất tỉnh, công tử Quốc công phủ cũng gãy một tay, bây giờ đang lóc đòi về mách cha. Chuyện đều Tam hoàng tử thấy cả, chắc sẽ hòa giải ."

Cơ Tuân "Ừ" một tiếng, dường như mấy hứng thú, thuận miệng : "Ngươi ."

Ân Trùng Sơn định sang phòng bên cạnh chống lưng cho Tiểu Thế tử.

Lại Cơ Tuân nốt vế : "... Đi tìm hai gã sai vặt đến đây."

Ân Trùng Sơn sững sờ, nhưng vẫn lĩnh mệnh .

Rất nhanh, hai gã sai vặt Sở Triệu Hoài nhờ tung tin đồn Ân Trùng Sơn dẫn tới.

Ngày đông áo đơn, xe lăn, trượng đầu chim gáy, gã sai vặt nhận chính là "Sát thần" lừng danh kinh thành, sợ đến mồ hôi lạnh chảy ròng, "phịch" một tiếng quỳ xuống dập đầu.

"Bái kiến Vương gia!"

Cơ Tuân hỏi: "Vị công tử mang mạng che mặt bảo các ngươi ngoài truyền tin gì?"

Hai .

Ân Trùng Sơn: "Nói."

Hai sợ hãi dập đầu, run rẩy .

"Này, ngươi ..."

Ân Trùng Sơn : "Đừng dông dài, cứ trả lời câu hỏi."

Gã sai vặt nước mắt: "Là vị công tử bảo chúng học thuộc lời, một câu cho một lượng bạc."

Cơ Tuân hứng thú: "Nói thế nào?"

Hai gã sai vặt mồ hôi nhễ nhại, bắt đầu thuật "tin đồn" của Sở Triệu Hoài.

"Này, ngươi , Tiểu Hầu gia của Trấn Viễn Hầu phủ gả Cảnh Vương phủ vốn tưởng sẽ chịu khổ, ngờ sống những ngày thần tiên. Cảnh Vương còn tự câu cá làm tiệc cá phần cho y, Tiểu Hầu gia vui đến quên cả trời đất."

"Trời ạ. Đây đúng là ân sủng ngút trời."

"Chứ còn gì nữa, Cảnh Vương tâm địa lương thiện, đối xử với dịu dàng hòa nhã, Tiểu Hầu gia thầm trao trái tim, còn nếu y là nữ tử, nhất định sẽ liều mạng sinh con cho Cảnh Vương."

"Thật khiến ngoài ngưỡng mộ ch*t ."

"Chứ còn gì nữa."

Cơ Tuân sững sờ.

Gã sai vặt xong lời thoại, run rẩy dâng bạc nhận, còn mấy đồng tiền lẻ, chẵn lẻ.

"Vị công tử xong liền trả tiền cho chúng , mấy câu thừa thãi tính, chỉ cho ba lượng."

Cơ Tuân: "..."

Ân Trùng Sơn ngây cả .

Đông cung dù thế nào cũng đến mức phái một kẻ tính cách như đến làm nội gián.

Cơ Tuân đưa tay cầm lấy ba lượng bạc và sáu đồng tiền lẻ, nắm trong lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve, đất còn vương vãi một đống đồ lặt vặt và vàng, linh tinh vụn vặt.

Bất giác, Cơ Tuân đột nhiên bật .

Không nụ nhàn nhạt ý tới đáy mắt như thường lệ, cũng chẳng nụ như đầy vẻ âm dương quái khí.

... Mà là một nụ thật sự, thể kìm nén .

--------------------

Loading...