Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 107: Phiên ngoại 11

Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:32:10
Lượt xem: 173

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thân ảnh hai ôm giữa màn tuyết lớn và ánh đèn.

Sở Triệu Hoài xưa nay thẳng thắn, thích là thích, thích thì tuyệt chạm đến, thế giới của y dường như chỉ đen và trắng.

Y thích cảm giác hôn môi cùng Cơ Tuân, nghĩ thì chẳng cần bận tâm điều gì mà chủ động làm.

Cơ Tuân từng gặp nào như , vẻ ngoài lạnh lẽo tựa băng giá, nhưng bên trong rực lửa ấm áp.

Sở Triệu Hoài tựa chú chim nhỏ, khẽ mổ lên môi Cơ Tuân, trong con ngươi màu xanh mực xinh phản chiếu ánh đèn vụn vỡ, hàng mi dày còn vương vài bông tuyết óng ánh.

Cơ Tuân vuốt ve gò má y, cùng y đáp nụ hôn, nhân lúc y hít thở bèn nhẹ nhàng : “Bên ngoài lạnh quá, trong .”

Sở Triệu Hoài níu chặt cổ áo chịu buông, giọng mơ hồ: “Ngươi cũng là Alpha, chút lạnh chịu nổi ? Các ngươi Alpha chẳng lẽ khi hôn môi sẽ dục hỏa đốt ? A, ngươi quả thật nóng.”

Cơ Tuân: “…”

Cơ Tuân bất đắc dĩ thở dài, đè lên cửa sổ xe, nâng cằm y lên để nụ hôn thêm sâu.

Lần Sở Triệu Hoài vui vẻ, cong mắt hưởng thụ cảm giác lâng lâng khiến chân y mềm nhũn.

lúc , chợt tiếng đồ vật rơi loảng xoảng mặt đất.

Cơ Tuân cảnh giác tiên, nghiêng đầu với vẻ mặt vô cảm, thần sắc chợt sững sờ.

Sở Triệu Hoài vẫn còn đang rì rầm nhón chân hôn lên khóe môi , cả gần như treo như một con gấu túi, miệng vẫn lẩm bẩm: “Ngươi thế? Alpha lắm chuyện ?”

Cơ Tuân đáp lời.

Sở Triệu Hoài hiểu chuyện gì, y hôn đến mắt ngấn nước, cả lười biếng tựa lồng n.g.ự.c Cơ Tuân, con ngươi thất thần nghiêng đầu theo.

Cái hề tầm thường, đầu óc Sở Triệu Hoài còn kịp phản ứng, thể giẫm lên chân Cơ Tuân mà nhảy dựng lên, chân trượt suýt chút nữa thì ngã sõng soài.

Y trố mắt ngoác mồm về phía , nhất thời nhận tuyết” phủ đầy tuyết là ai.

“Cậu… Cậu?”

Bạch Hạc Tri trong chiếc áo khoác đen cách đó xa giữa trời tuyết, hộp canh trong tay rơi vỡ mặt đất.

Hắn như kinh động, ngây ngốc đó, trong chốc lát phản ứng kịp.

Sở Triệu Hoài mới một phen kinh hãi bên chỗ Bạch nghiên mực, bắt gặp tại trận, y là do lạnh do sợ mà sắc mặt tái nhợt, lúng túng lùi xa Cơ Tuân một chút.

“Cậu, đến đây?”

Bạch Hạc Tri căn bản y gì, trong đầu là cảnh tượng kinh hoàng .

Tên Cơ Tuân vẻ đạo mạo , cùng đứa cháu ngoại ngoan ngoãn của

Người đáng ch*t!

Bạch Hạc Tri mặt trầm như nước, chân dài bước nền tuyết đọng phát tiếng lạo xạo đến rợn , lao nhanh đến mặt Cơ Tuân, túm lấy cổ áo ấn mạnh lên xe, lạnh lùng : “Ngươi đang làm gì?”

Alpha da dày thịt béo, lưng đập xe cứng rắn cũng thấy đau lắm.

Tin tức tố Alpha đáng sợ Bạch Hạc Tri xộc thẳng về phía Cơ Tuân, định dùng nó để dọa lui tên Alpha ý đồ bất chính với Sở Triệu Hoài .

Sở Triệu Hoài giật nảy , vội vàng chạy tới ôm lấy cánh tay nổi gân xanh của Bạch Hạc Tri.

“Cậu! Đừng như !”

Bạch Hạc Tri gần như nổi điên, thấy Sở Triệu Hoài che chở cho như , cơn giận bùng lên một tầng nữa: “Các ngươi mới quen bao lâu mà như !”

Hắn căn bản nổi câu đó!

Sở Triệu Hoài giờ luôn là đứa trẻ ngoan, ít khi chủ động tiếp xúc riêng với Alpha, nhưng Bạch nghiên mực mới hơn nửa tháng, hai công khai mật với ngay bên ngoài.

Nhất kiến chung tình cũng thể tiến triển nhanh đến thế!

Bước tiếp theo cần chào hỏi mà cưới luôn sinh con ?!

Bạch Hạc Tri tức đến ong cả đầu.

Trớ trêu , vị Alpha vốn luôn sắc sảo thương trường, nào cũng thể xé một miếng thịt từ đối thủ, lúc hiếm khi im lặng, một bộ dạng mặc cho xử trí.

Bạch Hạc Tri càng thêm tức giận.

Sở Triệu Hoài sợ hãi, định giả bệnh để ngăn cản như , nhưng nghĩ đến đây, lồng n.g.ự.c y đột nhiên nhói lên một cái, sắc mặt trắng bệch lảo đảo lùi về .

Bạch Hạc Tri vẫn đang lớn tiếng chất vấn Cơ Tuân, phát hiện Alpha mặt sa sầm mặt mày, gạt phắt tay đang túm cổ áo .

Lần Bạch Hạc Tri mới hứng, thầm nghĩ tên cuối cùng cũng giả vờ ôn hòa nữa , vạch trần bộ mặt thật của mặt Sở Triệu Hoài…

Còn nghĩ xong, chỉ thấy Cơ Tuân, vốn nên thẹn quá hóa giận mà đánh một trận với , bước nhanh về phía , ôm lấy Sở Triệu Hoài đang im lặng lời nào lòng.

“Sở bác sĩ!”

Sắc mặt Sở Triệu Hoài vô cùng khó coi, tay y siết chặt vị trí trái tim, ngừng thở từng ngụm khói trắng, trông cực kỳ khó chịu.

Bạch Hạc Tri hoảng hồn, lập tức chẳng còn để ý đến chuyện gì khác, lao tới cửa dùng mật mã mở khóa: “Mau ôm nó đây!”

Cơ Tuân bế ngang y lên, sải bước nhà Sở Triệu Hoài.

Bạch Hạc Tri kinh nghiệm đối phó với tình huống , thuần thục tìm thuốc trong tủ ở cửa, đút miệng Sở Triệu Hoài.

Trong lòng Sở Triệu Hoài quặn đau, y ngậm viên thuốc lưỡi, dựa gối sô pha, dáng vẻ bệnh tật triền miên mà từ từ qua cơn đau, trông đáng thương vô cùng.

Bạch Hạc Tri bộ dạng của y, hối hận tột cùng, chỉ mười phút mà vùi đầu tuyết cho tỉnh táo .

Sao thể xung đột với Cơ Tuân ngay mặt y , nếu tên Alpha là kẻ nóng tính, thật sự phóng thích tin tức tố để đối đầu với , thì Sở Triệu Hoài, một Omega, chắc chắn sẽ gặp họa.

Quá lỗ mãng .

Lẽ nên âm thầm tìm một phòng tập quyền để giải quyết riêng.

Bạch Hạc Tri bên sô pha, nhẹ nhàng vỗ về gương mặt đẫm mồ hôi của Sở Triệu Hoài, hạ giọng : “Đỡ hơn chút nào ?”

Thuốc uống mười mấy phút hiệu quả, trong lòng Sở Triệu Hoài còn đau nhiều nữa, nhưng y vẫn uể oải sô pha động, khẽ : “Đừng cãi .”

“Không cãi .” Bạch Hạc Tri vội , “Ta và Cơ tổng… đảm bảo sẽ giao lưu hữu hảo.”

Sở Triệu Hoài thở phào nhẹ nhõm, cố gắng gượng dậy, : “Mẹ chuyện của và Cơ tổng, còn liệu tin tức tố của chúng tương thích 100%, còn cho phép hôn môi với Cơ Tuân nữa.”

Bạch Hạc Tri: “…”

Tuy nguyên văn là gì, nhưng dựa sự hiểu của về chị gái , cho dù là tận thế, cả thế giới chỉ còn một Cơ Tuân là Alpha, Bạch nghiên mực cũng tuyệt đối thể những lời .

tình hình của Sở Triệu Hoài bây giờ, cũng thể trái ý đứa nhỏ ngốc , Bạch Hạc Tri cố gắng duy trì nụ : “Vậy là sai .”

Nói xong, nghiến răng nghiến lợi với Cơ Tuân: “Vừa nhất thời kích động, Cơ tổng đừng để bụng.”

Cơ Tuân nhẹ: “Bạch tổng đừng , cũng là do hành sự chu mới khiến Bạch tổng hiểu lầm.”

Hai vẫn duy trì nụ xã giao, như thể giây thể thiện ký kết hợp đồng mấy chục triệu, cùng bắt tay ống kính để lưu niệm.

Sở Triệu Hoài hài lòng.

Bạch Hạc Tri dễ đối phó như Thương Lục. Trời tối, ánh mắt cảnh giác ám chỉ Cơ Tuân, vẻ mặt thì như đang “Cơ tổng ở thêm chút nữa ”, nhưng đáy mắt rõ “Sao còn ? Lẽ nào còn qua đêm?”

Cơ Tuân: “…”

Một buổi tối Sở Triệu Hoài kinh hãi hai , quả thực nên nghỉ ngơi cho .

Huống hồ phản ứng của Bạch nghiên mực và Bạch Hạc Tri còn thiện hơn nhiều so với tưởng tượng của Cơ Tuân, cũng thêm, lịch sự tao nhã : “Thời gian còn sớm, về đây.”

Bạch Hạc Tri lập tức giả lả: “Vậy tiễn Cơ tổng.”

Sở Triệu Hoài “A?” một tiếng, đưa tay níu lấy tay áo Cơ Tuân, tha thiết : “Vậy… ngày mai ngươi còn đến tìm ? Ta còn hôn ngươi.”

Bạch Hạc Tri: “…”

Cơ Tuân: “…”

Bé ngoan tình hình , còn nữa là của ngươi sắp bấm huyệt nhân trung mà ngất .

Cơ Tuân quyết định để ấn tượng cho tương lai, làm một Alpha dè dặt: “Ngày mai thể sẽ bận.”

Cậu hài lòng gật đầu.

Sở Triệu Hoài cúi đầu: “Ngươi sẽ nhớ , ngày mai nhớ nữa ?”

Cơ Tuân: “…”

Cơ Tuân chống đỡ nổi ánh mắt của Sở Triệu Hoài, đành : “Được, sáng mai đến đón ngươi làm.”

Sở Triệu Hoài lúc mới vui vẻ gật đầu.

Bạch Hạc Tri thấy nụ mặt Sở Triệu Hoài, ngẩn một lúc, hiếm khi gì, dặn Sở Triệu Hoài nghỉ thêm một lát dậy tiễn Cơ tổng ngoài.

Sở Triệu Hoài sợ bọn họ đánh , bèn rón rén chạy đến bên cửa sổ, vén rèm lên một khe hở, lén lút ngoài.

Giữa trời tuyết lớn, Cơ Tuân và Bạch Hạc Tri quả thật hữu hảo, vài câu gì đó.

Trông vẻ gì là giương cung bạt kiếm.

Sở Triệu Hoài thở phào nhẹ nhõm.

Bên ngoài, cách một khung cửa sổ, Bạch Hạc Tri nheo mắt hiền lành, : “Thời kỳ nhạy cảm của Cơ tổng vẫn khỏi hẳn, cho dù tin tức tố tương thích với Omega 100%, chính phủ cũng sẽ phê chuẩn cho một Alpha lúc nào cũng ở trong thời kỳ nhạy cảm kết hôn với Omega, điều Cơ tổng hẳn là rõ hơn .”

“Bạch tổng xem liệu .” Cơ Tuân , “Tin tức tố của Sở bác sĩ thể giải quyết thời kỳ nhạy cảm của …”

Bạch Hạc Tri lập tức nắm trọng điểm, bắt tay : “Cho nên ý Cơ tổng là, ngài tiếp cận Triệu Hoài ngay từ đầu là vì chữa bệnh ? Mục đích thuần khiết như , hôn nhân nền tảng tình cảm sẽ bền lâu .”

Nụ của Cơ Tuân như vẽ mặt, ánh mắt lướt qua cái đầu nhỏ đang ló bên cửa sổ, ý càng sâu hơn: “Chỉ suông thì Bạch tổng thể tin, nhưng đối với Sở bác sĩ là thật lòng, cũng nghĩ đến chuyện kết hôn xa xôi như , hiện tại đang trong giai đoạn theo đuổi, quyền chủ động và quyền lựa chọn vẫn luôn trong tay Sở bác sĩ, nếu y từ chối , tuyệt đối sẽ bám riết buông.”

Bàn tay Bạch Hạc Tri đang nắm tay Alpha đột nhiên siết chặt, nheo mắt : “Được, Cơ tổng thong thả.”

Cơ Tuân xoa xoa bàn tay nắm đến đau, Bạch Hạc Tri sải bước trở về nhà, đóng sầm cửa .

Sở Triệu Hoài tựa cửa sổ tha thiết , dùng khẩu hình : Ngày mai đến tìm nha.

Nụ của Cơ Tuân cuối cùng cũng mang theo chút chân thành, đưa hai ngón tay lên môi hôn một cái, b.ắ.n về phía y.

Sở Triệu Hoài: “…”

Sở Triệu Hoài suýt nữa thì chịu nổi, định gì đó, liền túm lấy, tay y quơ quào hai tấm kính mờ nước, dường như gì đó với .

cuối cùng vẫn thoát khỏi bàn tay sắt vô tình của , kính lưu mười vệt ngón tay Bạch Hạc Tri lôi .

Rèm cửa lập tức kéo , che khuất tầm mắt của Cơ Tuân.

Cơ Tuân giữa trời tuyết, bất đắc dĩ bật .

Trong phòng khách, Bạch Hạc Tri sô pha nghiêm hình tra hỏi y: “Nói cho , các ngươi tiến triển đến bước nào ?”

Vừa hôn môi thuần thục như , xem một hai.

Sở Triệu Hoài khoác chiếc chăn mỏng, cúi đầu lí nhí .

Bạch Hạc Tri nheo mắt : “Sở Tiểu Thủy.”

Sở Triệu Hoài run lên một cái, một lúc lâu mới : “Mới hẹn hò ba , hôn…”

Thấy Sở Triệu Hoài thật sự đang đếm xem hôn bao nhiêu , mặt Bạch Hạc Tri tái , gượng : “Cái thì đừng đếm nữa… Bé ngoan , ngươi , nếu ngươi hảo cảm với , là vì tin tức tố tương thích cao đang điều khiển cơ thể ngươi lựa chọn ?”

“Không .” Sở Triệu Hoài nghi hoặc , “Sau khi trấn an thời kỳ nhạy cảm của , cũng ít khi ngửi thấy tin tức tố của , chỉ cảm thấy ở bên thoải mái, thích chuyện và hôn môi với .”

Bạch Hạc Tri nghẹn lời.

Nếu lý do là “Sở Triệu Hoài thích”, thật sự đáp thế nào.

Cũng thể khuyên y rằng “Ngươi thích là sai” .

Vậy thì quá tàn nhẫn.

Bạch Hạc Tri trầm mặc hồi lâu, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài một : “Thôi , vẫn là chờ chị về .”

Hắn cách nào khuyên .

Sở Triệu Hoài “Vâng” một tiếng, thấy dường như định ở đây tối nay, bèn : “Vậy tắm ngủ.”

“Đi .”

Sở Triệu Hoài chạy tắm lấy lệ, trong phòng tắm lấy điện thoại nhắn tin cho Cơ Tuân.

[Sở Tiểu Thủy: Ngươi về đến nhà ?]

Cơ Tuân hẳn là đang lái xe, nhân lúc chờ đèn đỏ bèn gửi một đoạn ghi âm ngắn.

Giọng điệu của Cơ tổng lười biếng mà vẫn mang theo ý , chỉ thanh âm cũng thể tưởng tượng dáng vẻ một tay vịn vô lăng đầy phóng khoáng.

“Xin Sở bác sĩ, về sẽ tìm thời gian mua một căn nhà trong tiểu khu của ngươi, như năm phút là thể về đến nhà, còn thể lén lút hẹn hò với Sở bác sĩ lúc nửa đêm lưng Bạch tổng.”

Sở Triệu Hoài chọc .

Lập dị lời , nhưng cũng thú vị.

Cơ Tuân lái xe về nhà, điện thoại hiếm khi đặt ở nơi dễ thấy, chú ý xem Sở Triệu Hoài nhắn tin cho .

Đèn đỏ, liếc điện thoại.

Không tin nhắn.

Lại đèn đỏ.

Vẫn tin nhắn.

Là Bạch Hạc Tri tịch thu điện thoại của y ?

Sau mấy chú ý, Cơ tổng mới muộn màng nhận gì đó đúng.

Sao giống như một tên nhóc mới yêu, ngay cả một tin nhắn cũng thể tràn đầy mong đợi.

Cơ tổng là một Alpha trưởng thành, ném điện thoại sang ghế phụ, chuyên tâm lái xe.

Đi hai con phố, Cơ Tuân dừng xe ở lề đường nơi cho phép đỗ tạm thời, mặt trầm như nước cầm điện thoại lên gọi video cho Sở Triệu Hoài.

Bên một lúc lâu mới bắt máy.

Hình ảnh rung lắc một hồi, lộ nửa của Sở Triệu Hoài.

Cơ Tuân tùy ý liếc qua, ánh mắt chợt cứng đờ.

— Sở Triệu Hoài đang tắm.

Vì lúc đau tim, y ngâm trong bồn tắm, hẳn là tắm vội, còn kịp mặc quần áo, màn hình thể thấy rõ nửa ướt đẫm của y.

Trần trụi.

Sở Triệu Hoài cố định điện thoại, vuốt mái tóc ướt sũng, cầm khăn lau nước màn hình, tò mò hỏi: “Ngươi về nhà… A? Hình như vẫn còn trong xe, , chuyện gì gấp ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-107-phien-ngoai-11.html.]

Yết hầu Cơ Tuân khẽ trượt hai , một lúc lâu mới : “Sao mặc quần áo?”

Sở Triệu Hoài kỳ quái : “Đương nhiên là để điện thoại của ngươi … Ngươi rốt cuộc chuyện gì , gì thì mặc quần áo đây.”

Cơ Tuân chống trán, bất đắc dĩ thở một : “Không gì, chỉ là nhớ ngươi thôi.”

Tay Sở Triệu Hoài đang lau tóc khựng , y dời tầm mắt, mơ hồ : “À.”

À, đại diện cho sự ngượng ngùng.

Cơ Tuân nắm bắt tính tình của Sở Triệu Hoài, : “Ngày mai ngươi mấy giờ làm?”

Sở Triệu Hoài định , suy nghĩ một chút : “Khụ, năm giờ.”

Cơ Tuân nhíu mày: “Sớm ?”

Sở Triệu Hoài “Suỵt” một tiếng với , gần điện thoại hơn, nhỏ micro: “Cậu hôm nay ở nhà , dậy sớm để tránh mặt , thì là một trận lải nhải.”

Cơ Tuân chằm chằm chiếc cổ, xương quai xanh, và những giọt nước đọng làn da trắng như tuyết trong màn hình, nhất thời rõ Sở Triệu Hoài đang gì.

“Được, năm giờ đến đón ngươi.”

Sở Triệu Hoài vội : “Đừng ở cửa nhà nhé, ở trạm xe buýt cạnh tiểu khu.”

“Được.”

Sở Triệu Hoài lúc mới lùi , tiếp tục lau như chuyện gì xảy .

Trong quan niệm của y, hai từng chung giường, trong ngoài đều hiểu rõ, cũng cần để ý đến việc trần truồng. Y khẽ hát, mặc quần áo xong, cầm điện thoại lên thì phát hiện Cơ Tuân đang sang một bên, màn hình.

Sở Triệu Hoài nghi ngờ hỏi: “Ngươi ?”

Cơ Tuân liếc mắt thấy y mặc quần áo chỉnh tề, mới : “Ừm, gì, sáng mai gặp.”

“Được .”

Sở Triệu Hoài tắt video, sấy khô tóc bước khỏi phòng tắm.

Bạch Hạc Tri đang bên cạnh, thấy y , lạnh nhạt : “Ở trong đó chuyện với ai thế?”

“Không ai.” Sở Triệu Hoài chột , “Ta xem video thôi.”

Bạch Hạc Tri cũng vạch trần y, bảo y ngủ.

Sở Triệu Hoài vội vàng chạy về phòng.

Sáng sớm hôm .

Trời còn sáng, Sở Triệu Hoài khoác áo lông, nhón chân khỏi phòng.

Vốn tưởng sẽ ngủ trong phòng khách, nhưng định bật đèn, y mơ hồ thấy một bóng quen thuộc sô pha ánh sáng mờ ảo bên ngoài.

Sở Triệu Hoài: “…”

Sở Triệu Hoài chân trần, xách giày, lặng lẽ lẻn ngoài, sợ đánh thức .

Vừa khó khăn đến cửa, liền thấy một giọng nhẹ nhàng: “Cục cưng, dậy sớm thế?”

Sở Triệu Hoài: “…”

“Tách” một tiếng, đèn phòng khách bật lên.

Sở Triệu Hoài vẫn giữ nguyên tư thế nhón chân khom lưng lén lút ở cửa, khó khăn , nhe răng ngượng ngùng.

“Cậu, cũng dậy sớm thật nha.”

Bạch Hạc Tri như : “Sớm bệnh viện ?”

“Vâng, ạ.”

Bạch Hạc Tri nheo mắt .

Sở Triệu Hoài bao giờ dối, chằm chằm, đành lúng túng thẳng dậy.

Mười phút .

Cơ Tuân lái xe ở ghế chính, Bạch Hạc Tri ở ghế phụ, lạnh nhạt : “Làm phiền Cơ tổng .”

Cơ Tuân: “…”

Sở Triệu Hoài chôn vùi trong đám hoa diên vĩ tươi ở ghế , chột dám Cơ Tuân.

Cơ Tuân từ kính chiếu hậu thấy Sở Triệu Hoài nhỏ bé giữa một đống hoa màu tím nhạt, cảm thấy vô cùng đáng yêu, khóe môi bất giác nở một nụ .

— Dường như chỉ cần thôi cũng mãn nguyện.

Bạch Hạc Tri: “…”

Sao cảm giác giống như mụ phù thủy chuyên chia rẽ uyên ương thế ?

Cơ Tuân hôm nay chỉ đối mặt với Bạch Hạc Tri, mà còn gặp Bạch nghiên mực, nên chuẩn đầy đủ, đưa đến bệnh viện xong cũng thêm: “Vậy chiều đến đón ngươi.”

Sở Triệu Hoài gật đầu.

Cơ Tuân tiêu sái xoay định .

Bạch Hạc Tri thấy quấn lấy Sở Triệu Hoài như hôm qua, trong lòng oán khí cũng tiêu tan một chút.

… Sau đó chỉ thấy Sở Triệu Hoài tiến lên , ngẩng đầu , nghiêm túc : “Nếu cũng thích ngươi, vẫn thể cố gắng tiếp tục hẹn hò với ngươi.”

Bạch Hạc Tri: “…”

Đừng chủ động dâng đến cửa như thế chứ!

Thế nhưng Cơ Tuân cũng vì sự chủ động của Omega mà đắc ý, cúi đầu y, một vẻ ôn hòa nho nhã khác với khi đối xử với khác: “Vậy đa tạ Thiếu gia?”

Sở Triệu Hoài kiêu ngạo hất cằm: “Không cần khách sáo, đây là phần thưởng cho ngươi.”

Cơ Tuân bật trầm thấp.

Bạch Hạc Tri một bên: “…”

Người độc nhiều năm chút hiểu nổi bầu khí giữa hai rốt cuộc là gì.

Trông cứ như đang sủi bọt hồng, còn ngấy.

Nhìn Cơ Tuân rời , Sở Triệu Hoài tung tăng , tò mò hỏi: “Mẹ mấy giờ chiều bay?”

“Bốn giờ bốn mươi lăm.”

Bạch Hạc Tri trong lòng chút phức tạp, Sở Triệu Hoài đang ngây ngô, bất giác cảm thấy Cơ Tuân, kẻ luôn ngông cuồng tự đại mặt , khi đối mặt với Sở Triệu Hoài ảo giác như một con dã thú thu móng vuốt.

Sở Triệu Hoài bản tính của Cơ Tuân là gì, lẽ còn cảm thấy tên Alpha thật dịu ngoan, dám cả gan vuốt râu cọp.

Bạch Hạc Tri chút đau đầu.

Cũng may chị sắp về , chuyện cần bận tâm nhiều, đành mắt thấy tâm phiền mà rời .

Sở Triệu Hoài đội tuyết đến văn phòng, phát hiện văn phòng nhỏ bé chủ nhiệm và các bác sĩ trong bệnh viện vây kín.

Cửa mở , mười mấy cặp mắt trừng trừng y, dọa Sở bác sĩ một phen hoảng sợ.

“Đây là… ?”

Một đám ồn ào vây , hai mắt sáng rực : “Sở bác sĩ, bộ liệu thật sự là của ngài và một Alpha khác ? Chúng thể lấy mẫu liệu để làm nghiên cứu ?”

Sở Triệu Hoài từng thấy cảnh tượng lớn như , lùi mấy bước, do dự một chút.

Y khác nghiên cứu tin tức tố của , cảm giác kỳ quái, nhưng tính cách y , tiện từ chối thẳng thừng, đành : “Có thể thì thể, nhưng sự cho phép của Alpha , nếu sự chấp thuận chính là phạm tội.”

Các bác sĩ ở đây đương nhiên đều , lập tức hai mắt sáng lên tìm cách liên lạc với Cơ Tuân.

Cơ Tuân ở công ty nhận điện thoại, nhíu mày cảm thấy đúng lắm.

Nếu Sở Triệu Hoài thật lòng cho phép, nhất định sẽ tự gọi điện đến chuyện , bây giờ để một đám đến “vây công” , xem , đang đá quả bóng cho .

Cơ tổng ngược phối hợp, lạnh nhạt : “Xin , việc xâm phạm đến quyền riêng tư của , thể ủy quyền mẫu liệu.”

Đối phương cố gắng khuyên bảo, nhưng Cơ Tuân lạnh lùng vô tình, quyết tâm làm kẻ ác .

Bên đành ngậm ngùi cúp điện thoại.

Cả ngày hôm đó, Sở Triệu Hoài vô cùng thanh tịnh, còn bên Cơ Tuân thì bận rộn túi bụi.

Sở bác sĩ ở văn phòng gõ bàn phím luận văn hơn nửa ngày, cuối cùng cũng đến chiều.

Y thu dọn đồ đạc, vui vẻ xuống lầu, Cơ Tuân đợi sẵn ở bãi đỗ xe.

Bây giờ vẫn đến giờ tan làm, bãi đỗ xe nội bộ của bệnh viện ai, trống , Sở Triệu Hoài từ xa thấy Cơ Tuân, vội vàng chạy nhanh tới.

Trên đường lái xe đến sân bay, Sở Triệu Hoài ở ghế phụ ngừng : “Mẹ , hiền lành vô cùng, chỉ cần ngươi lời khó chọc giận , thì dễ chịu.”

Cơ Tuân nhớ ánh mắt lạnh như băng của Bạch nghiên mực trong video, nhíu mày Sở Triệu Hoài, buồn : “Ta đến nỗi chừng mực như .”

“Ta là sợ ngươi ăn .” Sở Triệu Hoài tận tình khuyên bảo, “Ngươi lúc chính là quá giữ mồm giữ miệng, tình hình chứ Cơ tổng.”

Cơ Tuân: “…”

Cơ Tuân xưa nay từng ai như , sợ Sở Triệu Hoài vui, đành mím môi gật đầu: “Được, nhất định sẽ nghiêm túc đối đãi.”

Sở Triệu Hoài hài lòng gật đầu.

Từ bệnh viện lái xe đến sân bay chỉ mất nửa giờ, Sở Triệu Hoài đến đúng lúc, Bạch nghiên mực xuống máy bay.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Bạch nghiên mực là một Beta, hình cao gầy, mày mắt lạnh lùng, một áo khoác đen giẫm lên nền gạch sân bay chậm rãi bước tới, khí thế mười phần.

Ánh mắt của hầu hết xung quanh đều đổ dồn Bạch nghiên mực, còn mấy Omega lén lút nàng, mặt đỏ bừng.

Beta cũng loại khí chất khiến ý loạn thần mê, còn quyến rũ hơn cả Alpha.

Sở Triệu Hoài liếc mắt một cái nhận giữa biển , lập tức hai mắt sáng lên chạy tới.

“Mẹ!”

Bạch nghiên mực đang đeo kính râm, khí chất lạnh lùng, nhưng khi thấy Sở Triệu Hoài chạy về phía , nàng liền giơ tay tháo kính xuống, ngũ quan chợt trở nên ôn hòa, tiện tay ném kính râm và chiếc túi vai .

Bạch Hạc Tri theo vội vàng chạy lên , chuẩn xác sai sót đỡ lấy những thứ chị gái ném lung tung.

May mà ném hỏng, thì đánh.

Sở Triệu Hoài nhào lòng Bạch nghiên mực, vui vẻ : “Lâu như gặp, con nhớ lắm.”

Bạch nghiên mực trêu y: “Bao lâu gặp?”

“Hai mươi mốt ngày lẻ mười hai tiếng!” Sở Triệu Hoài chắc như đinh đóng cột , “Con nhớ đến nỗi hôm qua trong lòng còn đau, uống thuốc cũng hết.”

Bạch nghiên mực rộ lên: “Ồ, hai mươi mốt ngày bảo bối ngoan tu luyện mà lời ngon tiếng ngọt ?”

Sở Triệu Hoài híp mắt ngớt.

Hai chuyện tới, Cơ Tuân lịch sự gật đầu: “Bạch thầy thuốc.”

Bạch nghiên mực thấy Cơ Tuân, nụ mặt nhạt một chút, nhưng vẫn nhiệt tình hơn so với đối đãi lạ: “Vất vả cho Cơ tổng , thời gian còn sớm, cùng ăn một bữa cơm nhé.”

Cơ Tuân nhướng mày.

Còn tưởng rằng Bạch thầy thuốc sẽ giống như Bạch Hạc Tri đuổi .

Bạch thầy thuốc phụ trách chứng rối loạn tin tức tố trong thời kỳ nhạy cảm của Cơ Tuân gần mười năm, rõ tính khí và tác phong làm việc của vị Cơ tổng .

Lừa gạt kẻ ngốc thì đến nỗi, chỉ là xem Sở Triệu Hoài như một liều “thuốc” .

Bạch nghiên mực Sở Triệu Hoài kết hôn vì tình yêu, chứ xem như một món đồ, cần thì lấy dùng, cần thì vứt bỏ như giày rách.

Chỉ cần nàng còn sống, đứa con mà nàng xem như trân bảo sẽ thể đối xử như .

Bốn xe đến nhà hàng đặt .

chuyện cũng bại lộ, vấn đề gì cũng là xử lý, Sở Triệu Hoài vô tư lự, đến nơi liền cầm thực đơn gọi món, vui vẻ gọi hết những món ăn.

Bạch Hạc Tri giúp chị gái cởi áo khoác treo sang một bên, kéo ghế cho nàng xuống, bận rộn vô cùng ân cần, sai bảo quen .

Bạch nghiên mực cũng vòng vo, thông minh chuyện thường thẳng vấn đề.

“Cơ tổng, ngươi và Triệu Hoài quen đến nửa tháng, hiểu rằng tình yêu đều bắt đầu từ việc tìm hiểu , quen , thấu hiểu, yêu thương. tình huống của Cơ tổng và Triệu Hoài đặc thù, cho nên xin phép mạo hỏi một câu, ngươi theo đuổi Triệu Hoài, rốt cuộc là thích con y, là xem y như một liều ‘thuốc’ để giảm bớt thời kỳ nhạy cảm của ngươi?”

Sở Triệu Hoài đang lật thực đơn xem món nào ngon bỏ sót , động tác khựng , về phía Cơ Tuân.

Cơ Tuân mỉm : “Nếu nhớ lầm, Bạch thầy thuốc hẳn phụ trách bệnh của mười năm, đường cũng từng đề nghị dùng một loại thuốc hiếm ở nước ngoài để định bệnh tình, thuốc đó tuy tính gây nghiện, nhưng hiệu quả tức thì, thể khiến còn ảnh hưởng bởi rối loạn tin tức tố nữa.”

Con ngươi của Bạch nghiên mực khẽ động.

Khi đó Cơ Tuân mới nghiệp đại học, Alpha bình thường mà một năm đến mười một tháng trải qua trong thời kỳ nhạy cảm thì sớm phát điên , nhưng như trời sinh học cách chung sống với tin tức tố hỗn loạn, khắc chế và nhẫn nại đến cực điểm.

Nếu vì sự hỗn loạn của tin tức tố, đôi lúc Bạch thầy thuốc cũng sẽ xem như một bình thường mà đối đãi.

Khi , dẫu phương pháp trị liệu, nhưng Cơ Tuân chẳng hề do dự mà khước từ.

Hắn thể sớm tối bầu bạn cùng thống khổ, chứ trở thành nô lệ của thuốc.

Ánh mắt Cơ Tuân mang theo ý , một vẻ ôn hòa tĩnh tại mà Bạch thầy thuốc từng thấy bao giờ.

“Nếu đổi là một Omega khác mà tình cảm, thà tiếp tục chìm trong mẫn cảm kỳ lúc nào sẽ bức đến phát điên, chứ tuyệt đối miễn cưỡng bản , cũng như với loại thuốc mà ngài đề nghị đây.”

Ánh mắt Bạch nghiên mực đôi chút biến đổi.

Thực , nàng dùng phận trưởng bối để uy h.i.ế.p dọa dẫm Cơ Tuân, hoặc cho một đòn phủ đầu, khiến đừng tơ tưởng đến bảo bối của , càng từng nghĩ sẽ ngăn trở Sở Triệu Hoài qua với y thương mến.

Nàng trở về , chỉ xác nhận tình cảm Cơ Tuân dành cho Sở Triệu Hoài là thật tâm, chứ chỉ xem y như một liều thuốc.

Và giờ đây, Cơ Tuân dường như thành công thuyết phục nàng.

Thấy bốn bề chìm trong im lặng, Sở Triệu Hoài run rẩy nuốt nước bọt.

Y hiểu Bạch nghiên mực và Cơ Tuân đang những lời bí hiểm gì, chỉ rằng y chẳng tài nào hiểu nổi những lời vòng vo ẩn ý trong đó.

Chỉ thấy Cơ Tuân cứ mãi quanh co, nào là nghiện thuốc, nào là Omega khác, y thầm Cơ Tuân lau một vệt mồ hôi.

Cứ thẳng là thích y, theo đuổi y ?

Sở bác sĩ hít một thật sâu, quyết định giúp tên Alpha vô dụng một tay.

“Mẫu , Cơ Tuân thật sự .” Sở Triệu Hoài kể điều mà y cho là đáng quý nhất ở Cơ Tuân: “Mấy hôm mẫn cảm kỳ của phát tác, cũng chỉ ôm ngủ giường, tuyệt đối làm gì cả, ngoan ngoãn vô cùng. Hoàn giống đầu gặp mặt mất hết lý trí, thể khống chế mà lâm thời đánh dấu , về điểm cứ yên tâm.”

Cơ Tuân: “…”

Bạch nghiên mực: “…”

Bạch Hạc Tri: “…”

--------------------

Loading...