Thèm cái gì cơ? Tống Đình Nguyệt ngơ ngác: “Con dùng bữa trưa xong, vẫn thấy đói ạ.”
Tống mẫu sợ y hiểu ý , bèn hỏi thẳng thừng: “Con cùng bệ hạ mật ?”
Tống Đình Nguyệt câu hỏi làm cho nghẹn lời, y cúi đầu chiếc tráp, ngón tay bồn chồn xoay vòng mặt gỗ. Sau một hồi lâu, trong căn phòng yên tĩnh mới vang lên thanh âm nhỏ như muỗi kêu: “Con... con .”
Tống Đình Nguyệt khó để diễn tả cơ thể rốt cuộc là tình trạng gì. Y chỉ rằng, khi bệ hạ hôn môi và vuốt ve y, y cảm thấy thoải mái, cũng yêu thích cảm giác đó. Vậy thì chắc chắn là y .
Tống mẫu lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Kẻ "cổ hủ nhỏ" xem chút khác biệt với "cổ hủ lớn" nha. Kẻ lớn thì thích cần, thế mà buổi tối ôm chăn lén lút lẻn phòng bà ngủ. Còn kẻ nhỏ trái thẳng thắn thành khẩn.
“Vậy thì con cứ mà với bệ hạ chứ,” Tống mẫu tận tình dạy bảo, “Đừng thấy ngại ngùng, chuyện cá nước mật là điều bình thường nhất đời .” Bà nở nụ đầy bí hiểm: “Hơn nữa, bệ hạ xong càng thêm sủng ái con thì ?”
Tống Đình Nguyệt lí nhí: “Bệ hạ hiện giờ cực kỳ thích con .” Hầu như mỗi ngày kể từ khi ở bên Công Nghi Tranh, y đều cảm nhận tình cảm nồng nàn từ đàn ông .
Tống mẫu đảo mắt một cái, thấy Tống Đình Nguyệt còn định thêm gì đó liền ngắt lời: “Không việc gì thì con về , nương còn kiểm tra sổ sách nữa.” Bà chịu đủ ! Bà thêm bất cứ lời nào về việc bệ hạ nữa! là đứa nhỏ chẳng thương , mặt mẫu nên chuyện riêng tư của ? Sao cứ mở miệng là nhắc đến nam nhân khác thế !!!
Tống Đình Nguyệt hiểu vì mẫu đuổi khéo , nhưng thấy đám hạ nhân đang nối đuôi , y đành dẫn theo Ngọc Châu về .
Vừa mới về tới sân, hạ nhân chạy tới báo cáo: “Tiểu thiếu gia, Ngô công t.ử nhà Ngô thái phó gửi bái tới, cùng thiếu gia đàm đạo, trò chuyện một chút.”
Tống Đình Nguyệt thầm nghĩ, việc chắc chắn là vì phong Tiên biểu . Chiều qua khi phát tán nó , y cùng bệ hạ hồ nháo một hồi lâu mới nghỉ, nên vẫn rõ tình hình bên ngoài .
Sáng sớm nay, Ngọc Châu ngóng tình hình, rằng lời đồn đại vơi quá nửa, hiện giờ đều đang mải bàn tán về những chuyện náo nhiệt của Thịnh phủ.
“Công tử, nô tì bên ngoài rằng Thịnh gia nhị phòng và tam phòng đang liên minh để chèn ép đại phòng, hiện giờ ngày đêm đều cãi vã náo loạn cả lên!”
“Nghe nhà Kim hầu gia ở sát vách Thịnh phủ, vì làm ồn đến mức thể an giấc, sang tận nơi cảnh cáo mà tác dụng nên đành lánh tạm về thôn trang ở ngoại thành ạ.”
Kim hầu phủ và Thịnh hầu phủ tình cảnh vốn tương đương , chỉ là Thịnh hầu phủ khi đó dám vứt bỏ liêm sỉ để tới cầu với Tống Đình Nguyệt . Y ấn tượng sâu đậm về Kim hầu phủ, chỉ Kim thế t.ử nhiều hồng nhan tri kỷ nên sớm gạch tên khỏi danh sách. Cho dù bọn họ tăng giá sính lễ đến mức nào thì Tống mẫu cũng tuyệt đối buông lỏng.
“Vậy họ cãi kết quả gì ?” Tống Đình Nguyệt lật qua một trang sách.
Ngọc Châu lắc đầu: “Tước vị vốn định đoạt từ , náo loạn thì cũng chỉ là để tranh giành thêm chút tài sản quyền quản gia mà thôi.” Đột nhiên, tiến gần y hơn, thần thần bí bí : “ gần đây tin đồn rằng Thịnh phủ âm thầm cho vay nặng lãi, còn gây mấy vụ mạng nữa đấy ạ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-bi-phu-quan-dang-cho-bao-quan/chuong-62.html.]
Tống Đình Nguyệt giật khép sách : “Lời đồn đó phát từ ?” Phía y từng âm thầm điều tra qua, Thịnh phủ lẽ nên dính dáng tới những hoạt động bẩn thỉu đó mới đúng.
“Tự nhiên là từ phía nhị phòng và tam phòng . Bọn họ tiếp quản một phần quyền quản gia, phát hiện một khoản sổ sách minh bạch nên gây gổ với Thịnh phu nhân. Náo loạn một hồi thì tung tin là Thịnh phu nhân việc cho vay nặng lãi.”
Thịnh phu nhân mà cho vay nặng lãi ? Tống Đình Nguyệt lắc đầu: “Bà sẽ làm chuyện đó .”
Ngọc Châu tò mò: “Tại ạ? Nô tì tiền lãi cao lắm, bỏ một mà thu về tới ba lận!”
Tống Đình Nguyệt gõ nhẹ đầu : “Ngọc Châu ngốc, ngươi Thịnh phu nhân xuất từ ? Bà là con gái của Hình bộ Thị lang, là rõ nhất những quy định của pháp luật.”
“Thế chẳng càng ? Có chống lưng che đậy, dù xảy mạng thì cũng ”
“Ngọc Châu!” Tống Đình Nguyệt nghiêm giọng: “Ta ngươi chán ghét bà , nhưng chuyện khi chứng cứ xác thực, ngươi tuyệt đối ngoài lung tung, nếu con sẽ...” Y sợ rằng Ngọc Châu sẽ gán cho cái danh "dậu đổ bìm leo".
Y vẫn ý trung nhân của Ngọc Châu là ai, nhưng danh tiếng của một ca nhi khi xuất giá là cực kỳ quan trọng, sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới sự suôn sẻ của hôn sự . Ngọc Châu với y thì , chỉ là tâm tính trẻ con, xong thôi, nhưng nếu ngoài năng thiếu suy nghĩ... nhỡ lúc đó y mặt để bảo vệ thì ?
“Công tử! Nô tì thể ngoài bậy bạ chứ!!” Ngọc Châu giậm chân: “Nô tì ngu ngốc đến mức rêu rao chuyện của kẻ khác ở bên ngoài. Nô tì chỉ tin tưởng công tử, đương nhiên chỉ với công t.ử thôi!”
Tống Đình Nguyệt nhẹ lòng thở phào: “Vậy thì .” Y an ủi bằng cách bóc mấy quả nho cho Ngọc Châu dặn dò: “Vậy ngươi hãy bí mật sắp xếp điều tra xem liệu Thịnh phủ thực sự cho vay nặng lãi ? Nếu , tra rõ xem kẻ là ai.”
Y thể hiểu nổi, Thịnh phủ tuy đang lụn bại dần nhưng cũng đến mức dùng đến những chiêu trò tàn độc để kiếm tiền, trong chuyện chắc chắn điều mờ ám.
Ly
Ngọc Châu ăn xong mấy quả nho hăng hái ngoài phân phó. Một vài hạ nhân nhận lệnh âm thầm hành động, len lỏi những nơi phát tán lời đồn để dò la tin tức. Họ hề rằng, ngay từ lúc rời khỏi Tống phủ, bám sát theo . Dọc đường , thỉnh thoảng kẻ tách , vội vã chạy về hướng hoàng cung.
Trong điện Thừa Minh, khói hương trầm nghi ngút. Công Nghi Tranh lướt qua những bản tấu chương mà Tôn thượng thư, Trịnh phủ doãn và Tiền ngự sử trình lên, cố ý cảm thán một câu: “Hoàng hậu của trẫm đúng là một hiền nội trợ. Chỉ qua một buổi yến hội mà khiến mấy lão thần cam tâm tình nguyện làm việc cho trẫm.” Trong lời tuyệt nhiên nhắc tới thái độ dửng dưng của .
Hạnh Cửu rõ nội tình, liền vội vàng phụ họa: “Tống công t.ử thực sự là bậc hiền đức!”
“Bệ hạ cũng là vị minh chủ hiếm thấy! Ngài cùng Tống công t.ử quả thật là nhân duyên do trời định đoạt!”
Công Nghi Tranh lời nịnh hót mà lòng đầy khoan khoái, khẽ nheo mắt hỏi: “Những việc trẫm giao cho ngươi chuẩn xong xuôi ?”
Hạnh Cửu thấp giọng đáp: “Mọi thứ sẵn sàng, chỉ chờ thời cơ thích hợp là sân khấu thể mở màn hát kịch ngay lập tức ạ.”