Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 76

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-02 09:18:09
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Miên nghi ngờ khi nào Chu Tẫn định g.i.ế.c diệt khẩu ngay tại đây .

Hứa Miên trốn. cơ thể thành thật hơn bộ não, vô thức vươn hai tay về phía Chu Tẫn.

Chu Tẫn đoái hoài gì đến việc đó, quỳ rạp xuống mặt Hứa Miên, tư thế giống như một sự phục tùng. Anh nắm lấy cổ chân thương của Hứa Miên, giọng lạnh trầm hỏi: “Đau ?”

Anh siết lấy cổ chân , định chạm vùng da thịt trầy xước lộ lớp ống quần rách nát. Ống quần rách tươm, vết m.á.u loang lổ, mà Hứa Miên mong manh như thế, chắc chắn là đau.

Anh lẽ nên vì sợ phát hiện mà theo xa đến .

Chu Tẫn bắt đầu căm ghét chính bản .

Hứa Miên vốn dĩ thấy đau đến thế, vốn chịu đau giỏi, đây cũng chẳng từng thương.

Hồi còn nhỏ, lúc mới bắt đầu ngoài kiếm tiền, tay chân còn vụng về lắm, tự làm thương đành, đôi khi còn lão chủ gian ác đ.á.n.h chửi. Lúc đầu Hứa Miên thấy đau lắm, nhưng cũng quen, vì hiểu cảm giác đau chẳng giải quyết gì, nó chỉ làm chậm việc kiếm tiền nuôi của mà thôi.

Chính Hứa Miên cũng để ý thấy chân đầy máu, chiếc quần Đại Tây cẩn thận chọn cho giờ thành giẻ rách, còn loang lổ vết máu. Sự chú ý của dồn hết cổ chân. Chân thật sự đau, đau đến mức chẳng dám cử động.

Cậu vươn tay về phía Chu Tẫn, ý định ban đầu thực chất là ôm . Hứa Miên nghĩ ngợi nhiều, còn chẳng Chu Tẫn xuất hiện ở đây. Cậu chỉ thấy dáng vẻ hiện tại của đáng sợ, giống như ác quỷ hiện hình giữa thanh thiên bạch nhật để đòi mạng , đột ngột xuất hiện chẳng một lời chào hỏi. Đáng sợ thật đấy, nhưng vẫn ôm. Bộ não kịp phản ứng thì cơ thể bộc phát ý đó .

Thế nhưng, Chu Tẫn sẽ ôm .

Chu Tẫn nắm lấy cổ chân sưng tấy của , biểu cảm trông vô cùng kinh khủng nhưng động tác nhẹ nhàng, như thể đang nâng niu một món đồ dễ vỡ. Anh hỏi đau . Hứa Miên định , nhưng lời đến cửa miệng nuốt ngược trở .

Chu Tẫn thật sự giống như đang quan tâm . Nếu Đại Tây thương, chắc chắn bà cũng sẽ lo sốt vó lên, nhưng Đại Tây quan tâm là "Hứa Miên" con trai bà. Còn Hứa Miên con trai của Đại Tây Hứa Minh, chỉ là một linh hồn giả tạo đang chiếm giữ tổ ấm của khác mà thôi.

Chu Tẫn thì khác. Chu Tẫn đang quan tâm Hứa Miên . Anh chẳng quen "Hứa Miên" nào cả, chỉ mỗi thôi. Hứa Miên ngờ rằng ngã đến lú lẫn , suýt chút nữa hỏi: "Nếu Hứa Miên, hỏi đau ?". Con trong cảnh thật dễ mất lý trí.

Hứa Miên há miệng, nhỏ giọng trả lời: "... Đau."

Tiếng lí nhí như muỗi kêu, trong lòng cũng thấy chẳng chắc chắn chút nào. Chu Tẫn kiểu sẽ quan tâm như , nỗ lực bấy lâu nay mà vẫn cứ giữ vẻ mặt lạnh lùng đó thôi. Thậm chí lúc còn tệ hơn, còn cố tình trêu chọc và mỉa mai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-76.html.]

Hứa Miên tháo giày, cổ chân nắm lấy đặt lên đùi Chu Tẫn. Quần của Chu Tẫn cũng rách, Hứa Miên thấy cả vết máu, nhưng dường như chính cũng chẳng hề .

Chu Tẫn vẫn luôn như thế, thương mà chẳng hề lấy một phản ứng nào. Không chỉ , còn thích quỳ. Chẳng lẽ đầu gối đàn ông vàng ?

Hứa Miên hiện giờ đang Chu Tẫn nắm thóp nơi yếu ớt nhất cơ thể, nên cũng chẳng dám nhiều. Cậu nghi ngờ Chu Tẫn đang cố tình trả thù , hết bóp cổ chân nắn bắp chân. Hứa Miên đau đến mức thốt nên lời, chân chẳng chút sức lực, cơ thể chỉ vô thức dùng cái chân còn thương mà đá đầu gối Chu Tẫn.

Chu Tẫn cứng như một tảng đá, cứ quỳ lù lù ở đó, mặc cho Hứa Miên đá thế nào cũng chẳng hề nhúc nhích. Ngược , chính Hứa Miên là đau mệt.

Vốn dĩ lúc một ngã xuống từ cao, hồi tưởng cuộc đời ngắn ngủi, cũng chẳng . Khóc lóc giải quyết , việc nên làm là ngoan ngoãn ở yên một chỗ chờ cứu hộ. Trước đây thương cũng một chịu đựng, lấy đến cứu. Viện trưởng viện mồ côi lo cho quá nhiều , căn bản thể để tâm đến một đứa trẻ khả năng tự lập và kiếm tiền như .

Thế nhưng lúc , một màn của Chu Tẫn hết nhảy xuống động vết thương, hốc mắt Hứa Miên nóng bừng lên. Chẳng là do đau vì lý do gì khác.

Cổ chân Hứa Miên sưng tím tái, Chu Tẫn kiểm tra một lượt đưa kết luận: "Xương gãy."

Chỉ là trông đáng sợ, Hứa Miên vốn trắng trẻo gầy gò, hễ thương là rõ rệt hơn bất cứ ai.

"Tôi tất nhiên là xương gãy ." Hứa Miên nắn đau, nhịn mà lầm bầm nhỏ giọng: "Nếu gãy thì cũng là do bóp gãy đấy."

Chu Tẫn chỉ để lộ đỉnh đầu cho thấy, rõ mặt nên Hứa Miên thậm chí còn dám mắng thầm. Cùng lắm thì Chu Tẫn bẻ gãy chân thôi, tình hình cũng chẳng thể tệ hơn lúc nữa. Cùng lắm nữa thì kéo theo Chu Tẫn nhảy xuống tiếp, c.h.ế.t thì là Chu Tẫn vong. Đại phản diện pháo hôi gì đó, tất cả cứ biến thành bọt biển hết .

Đầu óc Hứa Miên rối bời, giọng mang theo tiếng mũi nghẹn ngào. Lúc nãy còn , giờ mũi tắc nghẽn khó chịu. Cậu sợ Chu Tẫn đột nhiên ngẩng đầu nên định đưa tay che mặt, nhưng tay còn kịp nhấc lên thì cả lọt thỏm một lồng n.g.ự.c nóng hầm cập.

Hứa Miên đây cũng từng Chu Tẫn ôm, nhưng đó là tai nạn, Chu Tẫn cứu , mà thực cũng chẳng tính là ôm, xách bổng lên thì đúng hơn.

Lần thì khác hẳn, hai cánh tay Chu Tẫn siết chặt lấy . Xương cốt Hứa Miên nhỏ nhắn, Chu Tẫn cao lớn tay dài, đôi tay thể vây chặt lấy kẽ hở. Chu Tẫn siết mạnh như thể đang mưu sát, khiến Hứa Miên suýt nữa thì nghẹt thở. Anh còn sức ấn Hứa Miên lồng n.g.ự.c , như khảm cả cơ thể .

Đầu óc Hứa Miên mụ mẫm, phản ứng kịp, cũng chẳng đường mà vùng vẫy, cứ thế ngơ ngác để Chu Tẫn ôm chặt lấy . Khi cả lún sâu lòng , thể thấy thở dồn dập và tiếng tim đập thình thịch của đối phương, xen lẫn với tiếng tim đập và thở khó khăn của chính .

Cậu chẳng thể nhúc nhích nổi, cả nửa và đầu đều dán chặt Chu Tẫn, chỉ chân thương là còn tự do, nhưng tự do cũng chẳng để làm gì vì động đậy .

Lúc Hứa Miên ôm Chu Tẫn thật, nhưng khi bình tĩnh thì nữa. Cậu chỉ bốc đồng nhất thời thôi, chứ Chu Tẫn là gì của mà ôm với ấp. Thế mà giờ Chu Tẫn ôm ngược lấy .

Hứa Miên chẳng hiểu tại . Chu Tẫn vẫn cứ im như thóc, chỉ nóng từ cơ thể là cứ truyền sang ngừng.

Loading...