Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 75

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-02 09:17:39
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Miên gan nhỏ, nhưng sợ rắn. Vừa đến chữ “rắn” là da đầu tê rần.

Đàn chị bên cạnh còn tiếp lời phó hội trưởng: “ , nhưng vùng thể rắn độc, nhất định cẩn thận.”

Trong núi đúng là an , nhưng họ đều đến vài nên bạo gan lắm, thậm chí còn thể tay bắt rắn. Người duy nhất ở đây sợ rắn là Hứa Miên: “...”

Sắc mặt Hứa Miên dần trắng bệch.

Phó hội trưởng nén , định vỗ vai Hứa Miên nhưng tay còn kịp chạm tới thì chân giẫm cái gì, lảo đảo một cái suýt nữa thì ngã nhào ngoài. May mà đàn chị bên cạnh kịp đỡ một tay. Đỡ xong, chị còn mắng: “Cậu đừng làm trò mặt nữa.”

Phó hội trưởng: “...”

Đàn chị sang trấn an Hứa Miên: “Yên tâm , chúng rừng sâu , chỉ ở vòng ngoài thôi. Chỗ thường xuyên , cơ bản là rắn .”

Hứa Miên: “...”

Anh chị thấy em tin .

Phó hội trưởng suýt ngã một cú mà vẫn chừa, còn cố tình trêu: “Dù bắt gặp thật thì chúng cũng thể bắt về ngâm rượu.”

Gương mặt nhỏ nhắn của Hứa Miên trắng bệch, đưa mắt quanh quất, một lát run rẩy lùi phía . Cậu lùi thật nhanh run rẩy chỉ chân phó hội trưởng, lắp bắp: “Có... rắn!”

Gương mặt vốn tính “đánh lừa” , lúc diễn kịch trông vô cùng yếu ớt, chẳng cần đến nước mắt cũng khiến tin sái cổ.

Anh phó hội trưởng còn cố ý dọa , giờ phút cứng đờ, mặt còn trắng hơn cả Hứa Miên. Khựng một lát, hét to một tiếng “A!”, chân mềm nhũn suýt thì quỳ xuống đất. Vừa ngẩng đầu lên, nước mắt nước mũi tèm lem cả .

Hứa Miên: “...”

Ba đàn chị: “...”

Đàn chị : “Hay là đầu xem con rắn nào ? Có chút bản lĩnh thế mà cũng bày đặt dọa .”

Phó hội trưởng đầu , chân trống , đất cũng trống : “...”

Phó hội trưởng im bặt.

Hứa Miên trông vẻ dễ bắt nạt, nhưng thực chỉ là trông thế thôi, chứ chẳng dễ bắt nạt chút nào.

Họ quanh quẩn núi suốt mấy tiếng đồng hồ, Hứa Miên học ít thứ, chụp nhiều ảnh và cũng chẳng gặp con rắn nào. Chỉ điều tín hiệu trong núi kém, ảnh chẳng gửi . Đừng là ảnh, ngay cả điện thoại cũng khó mà gọi.

Lúc hội trưởng gọi điện đến, Hứa Miên còn tưởng là gọi họ xuống núi. Trong núi an , đặc biệt là khi trời tối. Kết quả hội trưởng lạc mất dấu, là một bạn nam, điện thoại gọi . Hiện giờ chỗ hội trưởng chỉ còn , một bạn nam khác và mấy bạn nữ. Họ dẫn theo mấy bạn nữ tìm thì tiện mà cũng an , nên phó hội trưởng hỗ trợ đưa các bạn nữ về , còn sẽ ở tìm .

Đi trong núi theo đoàn thì , nhưng lẻ thì , lẻ nguy hiểm. Hội trưởng yêu cầu phó hội trưởng đưa nhóm tập hợp với , đó đưa tất cả các bạn nữ xuống núi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-75.html.]

Khả năng định hướng của Hứa Miên khá , trí nhớ cũng giỏi, nhanh chóng dựa theo chỉ dẫn của hội trưởng mà tìm nhóm của , nhưng suốt dọc đường vẫn thấy bóng dáng bạn nam lạc . Khu vực họ quá rộng, nếu đối phương khả năng định hướng mà sâu rừng thì sẽ cực kỳ nguy hiểm.

Hội trưởng dẫn đội bao nhiêu năm nay từng gặp tình huống , lo đến mức mồ hôi vã như tắm. Phải nhờ phó hội trưởng trấn an vài câu, đó mới dẫn các bạn nữ xuống núi hết, hẹn là khi về đến homestay sẽ báo bình an cho .

Hứa Miên ở cùng hội trưởng và một bạn nam nữa để tiếp tục tìm .

Lên núi dễ xuống núi khó. Khi nhóm phó hội trưởng về đến homestay thì trời gần tối. Họ gọi cho hội trưởng mấy cuộc mới gọi , phó hội trưởng còn kịp gì thì hội trưởng cuống cuồng cả lên, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh để dặn dò: “Hứa Miên cũng mất tích , em trượt xuống sườn núi. Tôi nghi là cả hai đều ngã xuống từ chỗ đó. Giờ sẽ gọi lên núi chi viện, cứ ở yên tại homestay đừng cử động.”

Hứa Miên ngờ xui xẻo đến thế.

Lúc lên núi họ lối , lúc hái t.h.u.ố.c cũng lối , ngờ nơi một sườn núi dốc đến . Lúc giẫm hụt trượt xuống, còn chẳng kịp phản ứng gì.

Đây chính là cái “ba chìm bảy nổi” của nhân vật pháo hôi ?

Hứa Miên sờ lên vết trầy xước mặt và chân, mò mẫm tìm chiếc điện thoại.

Màn hình điện thoại cũng vỡ nát luôn .

Vốn dĩ tín hiệu, giờ đến cả tin nhắn cũng chẳng gửi nổi. Cậu thật sự thấy sợ, sợ c.h.ế.t một nữa. Tuy chỗ ngã sâu lắm, nhưng cảm giác lúc đó đáng sợ. Nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t của vượt xa trí tưởng tượng của chính .

hội trưởng và tận mắt thấy biến mất chắc chắn sẽ tìm đến cứu, nhưng trời quá muộn . Nhỡ rắn độc c.ắ.n c.h.ế.t thì ? Lần đầu tiên Hứa Miên nhận là một kẻ lo bò trắng răng, còn thích nghĩ ngợi lung tung.

Chân thương, gãy xương nhưng chắc chắn là bong gân, chỉ cần cử động một chút là đau thấu tim gan. Tố chất cơ thể của nguyên chủ cũng cho phép tự leo lên , nhỡ ngã xuống nữa, sẽ khiến mất mạng ngay tại chỗ.

Hứa Miên bó gối, cuộn tròn tựa gốc cây, cố gắng nhớ tất cả những chuyện vui vẻ nhất trong cả hai kiếp . Kiếp là lúc thi đỗ đại học, kiếp là khi Đại Tây nấu cơm quan tâm , và cả lúc ăn cơm cùng Chu Tẫn, cũng thấy hạnh phúc.

Trước đây Hứa Miên bạn bè, giờ cảm thấy bạn . Khi đến với thế giới xa lạ , Chu Tẫn là đầu tiên bên cạnh đến nguyên chủ mà chỉ đến một . Con ai cũng tâm lý ỷ đầu tiên gắn bó, Hứa Miên cũng ngoại lệ. Người đầu tiên luôn là đặc biệt nhất.

Mặc dù Chu Tẫn... thể làm bạn. Chu Tẫn là đại phản diện, Hứa Miên là vật hy sinh đại phản diện hại c.h.ế.t, mà Hứa Miên còn là kẻ đầu sỏ hãm hại Chu Tẫn nữa. Không nếu Chu Tẫn mất tích thì vui mừng .

Hứa Miên đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì đầu bỗng vang lên tiếng sột soạt. Cậu vô thức ngẩng đầu lên. Ban đầu cứ ngỡ là đội cứu hộ đến, còn đang thầm nghĩ họ đến nhanh thế, kết quả ngẩng lên thấy một bóng cao lớn trượt thẳng từ dốc xuống.

Bất chấp tất cả.

Cứ như thể chẳng cần mạng sống nữa.

Quần áo cọ xát đến rách rưới.

Đôi mắt Hứa Miên lập tức trợn tròn, trân trân Chu Tẫn rơi xuống cạnh trong bộ dạng vô cùng nhếch nhác. Đầu óc trống rỗng, đến một câu cũng thốt nên lời.

Cậu đang cuộn tròn đất, còn Chu Tẫn thì cao lớn như thế, xuất hiện che khuất bộ chút ánh sáng ít ỏi còn sót mắt , che chắn cả những cơn gió lạnh trong núi rừng. Chỉ điều, sắc mặt Chu Tẫn lúc còn đen hơn cả bầu trời, chẳng chẳng rằng, đôi mắt đen thẳm cứ thế chằm chằm Hứa Miên suốt mấy giây.

Hứa Miên: “...”

Loading...