Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 7

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-29 04:40:28
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Miên cứ ngỡ sẽ mất ngủ, sẽ gặp ác mộng, hoặc sẽ một giấc tỉnh về thế giới cũ.

Sự thực chứng minh, tất cả đều là do nghĩ quá nhiều.

Một giấc mộng mị, đồng hồ sinh học vang lên chuẩn xác lúc năm giờ sáng, Hứa Miên còn mở mắt vội vàng quờ quạng tìm quần áo định mặc .

Tay chạm là vỏ chăn thô ráp thiếu chất lượng, mà cảm giác mềm mượt lướt qua đầu ngón tay khiến Hứa Miên lập tức mở bừng mắt.

Sau đó.

Đối mặt trực diện với cái trần nhà ngũ sắc rực rỡ.

Cứu mạng, mắt đau thật sự.

Sau lưng đầy mồ hôi lạnh, Hứa Miên lê bước chân mấy quen thuộc tiến phòng tắm.

Trong gương bồn rửa mặt phản chiếu một dáng gầy gò.

Trên vẫn còn mặc chiếc áo sơ mi từ hôm qua, rõ ràng là đồ may đo riêng nên vặn, chỉ điều một đêm ngủ trở nên nhăn nhúm.

Vừa chạm chất liệu, đây tuyệt đối là cái giá mà đây Hứa Miên làm thuê cả đời cũng mua nổi.

Nhìn lên là một khuôn mặt giống hệt như khuôn mặt của chính Hứa Miên.

Đôi mắt đào hoa thu hút, khuôn mặt nhỏ nhắn là những đường nét tinh xảo, ngay cả khi chỉ lặng lẽ khác như thế cũng khiến cảm thấy như đang quyến rũ họ một cách vô cớ.

Gương mặt mọc Hứa Miên đây thực sự là dư thừa và gây phiền toái.

Hứa Miên lớn lên trong cô nhi viện, lúc nhỏ cũng từng cơ hội nhận nuôi, nhưng khi đó trông quá xinh và nhỏ bé, những phụ đến nhận nuôi là gia đình quá giàu , họ luôn e ngại với một đứa trẻ xinh như . Hứa Miên còn từng thấy lén hỏi viện trưởng xem con cái nhà giàu nào thất lạc , bảo viện trưởng mau chóng đưa .

Giống như, xinh chính là mầm họa.

Không ai nuôi , cũng vì sợ đuổi khỏi cô nhi viện mất nơi ăn chốn ngủ, Hứa Miên chủ động tìm viện trưởng yêu cầu cần nhận nuôi nữa.

Cũng may những ngày tháng đó dãi dầu mưa nắng khiến da dẻ trở nên thô ráp, trông cũng còn tinh xảo xinh đến thế nữa.

Hứa Miên chắc chắn rằng, nguyên chủ trông giống hệt .

Điểm khác biệt duy nhất là da của nguyên chủ trắng, là cái trắng bẩm sinh và chăm sóc , dù gầy nhưng sắc mặt hồng nhuận, một chút dấu hiệu nào của suy dinh dưỡng.

Còn nữa là mái tóc ngũ sắc kỳ quái của nguyên chủ!!!

Thậm chí độ dài của tóc còn sắp che khuất cả lông mày và mắt , hèn gì tối qua cứ cảm thấy thứ gì đó cứ quẹt mí mắt .

Nước nóng bao phủ , dòng nước trượt qua mí mắt, ngâm trong làn nước nóng dễ chịu, Hứa Miên cuối cùng cũng một nữa chấp nhận sự thật xuyên sách.

Kệ , cứ tận hưởng tính.

Đợi đến khi Hứa Miên tắm táp xong xuôi, nóng hầm hập như một con vịt luộc chín bước xuống lầu, mới phát hiện trong biệt thự yên tĩnh một cách lạ thường.

Cũng tối qua Hứa về nhà .

Mãi cho đến khi băng qua dãy hành lang dài và phòng khách rộng lớn, Hứa Miên mới bắt gặp một nữ giúp việc làm việc ngoài vườn về.

"Chào cô." Cậu cố gắng đanh mặt gọi đối phương.

Nữ giúp việc tức khắc sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu, cúi đầu run rẩy gọi một tiếng: "Thiếu gia."

Hứa Miên chớp mắt: "Mẹ tối qua về ?"

Nữ giúp việc: "?"

Thế mà mắng cô ? Cô còn tưởng tối qua đồng nghiệp phòng bên bảo thiếu gia hình như sốt là đùa chứ.

Giờ xem , sốt thật ?

Lại còn hỏi phu nhân ?

Nữ giúp việc dám nhiều lời, chỉ nhỏ giọng trả lời: "Về ạ, phu nhân vẫn còn đang ngủ."

"Cảm ơn nhé." Hứa Miên thở phào nhẹ nhõm.

Nữ giúp việc: "?"

Cứu mạng, lát nữa đợi phu nhân tỉnh dậy để nhắc bà gọi bác sĩ đến xem cho thiếu gia mới .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-7.html.]

Sao tự nhiên bắt đầu sảng .

Hứa Miên chú ý đến khuôn mặt kinh hoàng cái đầu đang cúi thấp của nữ giúp việc, suy nghĩ một lát : "Tôi ngoài cắt tóc đây, đợi ngủ dậy thì cô bảo với bà một tiếng."

Cậu vẫn quen với cuộc sống ba , nhưng theo bản năng cảm thấy, việc chung sống với ba nên là như thế .

Ít nhất là thể để đối phương lo lắng vì rõ tung tích.

Nói xong, vì sợ giữ nổi cái dáng vẻ cao cao tại thượng của nguyên chủ, nhấc chân chạy biến.

Nữ giúp việc: "?"

Thực sự gọi bác sĩ .

Trong nhà chẳng nhà tạo mẫu tóc riêng ? Không thiếu gia vẫn luôn cảm thấy tay nghề của đó ?

Mái tóc của nguyên chủ xử lý vô cùng phức tạp, Hứa Miên ở tiệm làm tóc gần như cả buổi sáng mới nhuộm màu đen đồng nhất, còn cắt một kiểu tóc thanh tú, cắt gọn phần mái thành tóc layer vụn.

Lộ vầng trán sạch sẽ, ngũ quan vốn tinh xảo lúc hiển lộ sót chút nào. Không còn mái tóc ngũ sắc phá cách làm nền, khí chất của trở nên nhu hòa mà vẫn đầy vẻ tôn quý.

Thợ làm tóc tấm tắc khen ngợi ngớt, hướng về phía mặt Hứa Miên chụp liên tiếp mấy chục tấm ảnh để ca ngợi tay nghề của chính .

Hứa Miên: "..."

Né tránh ánh mắt oán hận phát từ bên cạnh đang gánh một mái tóc cắt hỏng, Hứa Miên vội vàng thanh toán chuồn lẹ.

Đang đường chạy về thì nhận điện thoại của tài xế riêng, hỏi rằng chiếc xe thể thao lái về biệt thự riêng của về biệt thự của ba Hứa.

Hứa Miên do dự một chút, chọn biệt thự của ba .

Cứ cho là chắc cũng chẳng bao giờ lái loại xe , nhưng hiện tại đang ở đây với ba , lái xe về cũng coi như là một cách khiến Hứa yên tâm hơn chăng?

Khi về tới biệt thự, Hứa quả nhiên ngủ dậy, điều vẫn thấy bóng dáng ba Hứa .

Bữa trưa vẫn do đích Hứa bếp. Mẹ của nguyên chủ dường như nhiệt tình với việc tự tay làm cho con trai những món ăn mà yêu thích để bù đắp cho mười bốn năm thất lạc đau thương.

Chỉ là, đó vẫn là những món mà Hứa Miên thích ăn.

Khẩu vị của nguyên chủ thiên về vị đậm và cay, trong khi Hứa Miên hồi ở cô nhi viện thường xuyên bỏ đói, dày , ăn nổi những món nặng đô như thế .

Hiện tại dù ăn thấy phản ứng gì ngay, nhưng cảm thấy tiềm thức cơ thể đang bài xích.

Tốc độ đưa thức ăn miệng chậm hẳn .

Cái miệng c.h.ế.t tiệt , mau ăn chứ!

Hứa Miên nỗ lực nhai nhai nhai.

Cay quá.

Uống chút nước tiếp tục nỗ lực nhai nhai nhai.

Đại Tây lượng thức ăn gần như chẳng vơi bao nhiêu: "Nếu con thích thì làm món khác cho con nhé?"

Bà vốn dĩ sớm quen với việc Hứa Miên như .

Trước đây bà nấu cơm Hứa Miên luôn chê cái ghét cái nọ, bằng lòng ăn là nể mặt bà lắm .

Tối qua chắc là do Hứa Miên thực sự đói lả nên mới ăn sạch sẽ như thế.

Hứa Miên ngẩn , vội vàng lắc đầu.

Tiếp tục nỗ lực nhai nhai nhai.

Đại Tây khẽ nhíu mày, gì đó quá dám .

Đợi đến khi Hứa Miên buông đũa, bà mới lo lắng hỏi: "Miên Miên, trong con khỏe ? Để gọi bác sĩ gia đình tới khám cho con nhé?"

Sự lo lắng trong mắt bà hề giả dối, Hứa Miên đến ngẩn ngơ một hồi mới lắc đầu: "Không, ạ."

Cậu từng ai quan tâm như thế , nên thấy quen chút nào.

Thấy phản ứng của , Đại Tây càng lo lắng hơn, càng đinh ninh lời nữ giúp phát sốt là thật.

Loading...