Rốt Cuộc Tôi Có Tiền Hay Không Thế??!! - Chương 05 Bọn tư bản độc ác!!!
Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:51:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không hiểu vì , dù suy nghĩ lóe lên chút viển vông, nhưng giác quan thứ sáu của Tông Kỳ đang reo vang cảnh báo. Sự thật lẽ chính là như . Bởi vì chuyện diễn quá mức trùng hợp.
Trong lúc Tông Kỳ giường suy nghĩ m.ô.n.g lung, cửa phòng một nữa vang lên tiếng gõ. Sau khi nhận sự cho phép của chủ nhân, cánh cửa gỗ chạm khắc nặng nề mở với tiếng kêu "kẽo kẹt". Ánh sáng từ hành lang rọi sàn nhà tạo thành một vệt dài mở rộng dần. Cuối cùng ánh sáng hòa làm một với tấm t.h.ả.m dệt thủ công trong phòng.
Dàn hầu gái mặc đồng phục đen trắng chỉnh tề bước theo hàng lối. Theo họ là một chiếc xe đẩy bằng bạc hoa văn phức tạp. Tầng cùng bày đầy những bộ cụ bằng sứ Hermes Pháp Lang. Bên trong là hồng đại cát lĩnh nóng hổi đang bốc khói trắng nghi ngút.
Lão quản gia đặt một đĩa nhựa vinyl chiếc máy hát kiểu cũ. Ông đeo găng tay trắng nhẹ nhàng hạ cần gạt xuống. Bản giao hưởng Brandenburg của Bach từ chiếc loa lớn chậm rãi vang lên, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
Các hầu gái kéo rèm cửa . Những tia nắng mờ ảo từ lớp mây xa xăm len lỏi phòng. Chúng xua tan cái lạnh lẽo của gian nội thất.
Một hầu gái lên tiếng hỏi: “Thiếu gia, bữa sáng chuẩn xong, xin hỏi ngài dùng bữa ngay tại phòng ngủ ?”
Tông Kỳ thầm nghĩ: “Trong phòng ngủ mà cũng dùng cơm ? là bọn tư bản lắm trò.”
Cậu đáp : “Không cần, cứ đặt ở nhà ăn .”
Đã ba năm tận hưởng phục vụ đỉnh cao thế , Tông Kỳ cảm thấy cả thoải mái. Cậu giường các nam giúp việc cuốn màn lụa lên. Họ quỳ sàn để sắp xếp đôi dép bông Louis Vuitton thật chỉnh tề. Thậm chí họ còn dùng thiết sưởi để làm ấm đế dép. Sau đó họ bưng dụng cụ vệ sinh cá nhân gần để bắt đầu quy trình buổi sáng.
Tông Kỳ : “Cảm ơn, tự làm .”
Khoảnh khắc giúp việc lật chăn , Tông Kỳ suýt chút nữa theo phản xạ túm lấy tay đối phương để thực hiện một cú quật qua vai. May mắn là kịp trấn áp sự kích động đó. Cậu nở nụ gượng gạo nhận lấy khăn mặt và cốc đ.á.n.h răng. Cậu quyết định tự vận động để phục vụ bản .
Những năm tháng ở Afghanistan thực sự chữa khỏi chứng sạch sẽ quá mức của Tông Kỳ. Tuy nhiên trong điều kiện cho phép, đương nhiên để bản lấm lem.
Vì thế tỉ mỉ vệ sinh răng miệng một lượt. Trong phòng yên tĩnh. Những hầu phép phòng đều lặng lẽ ghi nhớ thói quen của tân chủ nhân. Họ thẳng tắp với ánh mắt thẳng về phía .
Trong lúc đ.á.n.h răng, hầu gái dựng sẵn chiếc bàn nhỏ giường. Cô còn lót thêm một chiếc gối tựa lớn bằng nhung mềm mại lưng . Việc giúp Tông Kỳ thể tựa lưng thưởng thức chiều. Quản gia đưa tới xấp báo là phẳng và chiếc iPad. Chỉ cần nghiêng đầu, thấy cầu vồng hiện lên từ nước suối phun t.h.ả.m cỏ xanh mướt.
Trang viên La Mer rộng bao nhiêu héc-. Dù thì t.h.ả.m cỏ ở đây cũng đủ sức để chơi golf. Bể bơi, phòng xông nơi tổ chức tiệc tùng đều thiếu thứ gì.
Cuộc sống của kẻ giàu thật khiến nghiến răng nghiến lợi.
Kết thúc bữa điểm tâm nhẹ giường, Tông Kỳ phòng tắm. Cậu ngâm hơn mười phút trong bồn tắm chứa đầy rượu vang đỏ chuẩn sẵn. Sau đó khoác áo tắm và theo sự chỉ dẫn của lão quản gia để tới nhà ăn.
Hiện tại đang đói cồn cào. Sau nhiều năm gặm bánh mì khô ở Afghanistan, Tông Kỳ cảm thấy dù đối mặt với món ăn "thảm họa" nhất thế giới thì cũng thể nuốt trôi mà biến sắc.
Lão quản gia báo cáo: “Thiếu gia, vì rõ sở thích của ngài nên chúng chuẩn ba kiểu bữa sáng khác .”
Bàn ăn dài dát vàng rực rỡ hiện mắt. Khoảng cách từ đầu đến đầu lẽ dùng loa hét lên mới thấy. Dù bàn dài nhưng các đĩa thức ăn chiếm cứ một nửa vị trí với đủ loại sắc màu. Ngoài bữa sáng kiểu Anh và kiểu Đức truyền thống, đầu bếp còn chuẩn thêm một phần điểm tâm kiểu Trung Hoa. Trời mới lúc Tông Kỳ thấy quẩy và sữa đậu nành quen thuộc, suýt chút nữa rơi nước mắt vì cảm động.
Cậu chọn: “Bữa sáng kiểu Trung là .”
Cậu để hầu thắt khăn ăn cho . Sau đó nhận lấy đôi đũa bằng gỗ mun nạm bạc. Cậu gắp một miếng đưa miệng với hốc mắt ướt át.
Hương vị quá lâu nếm trải.
Qua bao nhiêu đêm ngày mong ngóng, cuối cùng cũng thưởng thức .
Quả thực là mỹ vị nhân gian.
Tâm trạng Tông Kỳ lên trông thấy. Khóe môi nở một nụ rõ rệt. Điều khiến trong trang viên vốn đang tất bật từ sáng sớm cảm thấy nhẹ nhõm hẳn .
Lão quản gia thêm: “Lão gia sinh thời cũng thích bữa sáng kiểu Trung. Một tuần đến ba ngày ngài yêu cầu chúng chuẩn . Trong trang viên một đầu bếp Hoa mời về riêng. Ngay cả đôi đũa cũng là bộ mà lão gia yêu thích nhất.”
Nếu là Tông Kỳ khi trọng sinh, thấy những lời chắc chắn sẽ cảm thấy thoải mái. Tông Kỳ khi trọng sinh chẳng cảm giác gì. Cậu chỉ tượng trưng phát một tiếng “À” tiếp tục dáng vẻ thong dong. Cậu gắp một ít dưa muối cho bát híp mắt ăn một cách ngon lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/rot-cuoc-toi-co-tien-hay-khong-the/chuong-05-bon-tu-ban-doc-ac.html.]
Sau khi ăn uống no nê, Tông Kỳ ghé qua phòng đồ.
Phòng đồ trong trang viên lớn với kết cấu nhiều lớp gian. Ngay khoảnh khắc Tông Kỳ bước nơi , gương soi liền tự động sáng lên. Ánh đèn dịu nhẹ yên tĩnh tỏa xuống từ phía . Những giá để đồng hồ Patek Philippe và Vacheron Constantin bắt đầu chậm rãi xoay tròn tự động.
Mọi thứ từ cà vạt đến giày da, từ áo khoác nhỏ đến vest ngoài đều ngăn kéo riêng biệt. Thậm chí kẹp cà vạt và khuy măng sét cũng sắp xếp tỉ mỉ. Những thương hiệu quốc tế hàng đầu, đồ xa xỉ bậc nhất các phiên bản giới hạn đều xuất hiện đầy rẫy ở đây. Thậm chí những món chủ nhân cũ mới chỉ mặc một ném góc nào đó rõ.
Cảnh tượng khiến ngay cả Tông Kỳ cũng khỏi hít một lạnh trong lòng.
Trước tuy dựa sinh hoạt phí để sống khá tại Ma Đô nhưng quản lý tiền bạc nghiêm khắc. Cậu dám tiêu xài hoang phí vung tay quá trán. Hồi học chỉ mặc theo trào lưu của các công t.ử nhà giàu với những thương hiệu đường phố Mỹ như AJ, Supreme Off-White. Bước phòng đồ , cảm thấy chẳng khác nào bà Lưu tiến đại quan viên. Cậu run rẩy sự áp đảo của các món đồ xa xỉ đối với đồ hiệu đường phố.
Lão quản gia Black lên tiếng: “Nơi đều là sản phẩm mới trong mùa do trung tâm thương mại Harrods gửi đến khi lão gia qua đời. Tuy nhiên vì thời gian gấp gáp nên kích cỡ so với dáng của ngài lẽ... Thật sự xin , chúng sẽ lập tức liên hệ bên để gửi những mẫu mới nhất tới.”
Tông Kỳ thầm gào thét: “Không ! Không thể gửi! Ta tiền mà!”
bên ngoài vẫn điềm tĩnh đáp: “Không , mang theo quần áo đủ dùng trong một thời gian ngắn.”
Nhìn căn phòng đầy đồ hiệu ánh mắt tha thiết của lão quản gia, thực sự nỡ sự thật. Đó là dư trong chiếc thẻ đen American Express hôm qua chỉ còn đúng năm bảng Anh.
Cá Mặn
Căn nhà cũ La Mer đắt đỏ chỉ ở giá trị bản nó. Đi kèm với việc chủ nhân ở là một loạt các chi phí phát sinh đó. Chúng bao gồm tiền lương cho đám hầu, quản gia, đầu bếp . Ngoài còn phí bảo trì đồ đạc, phí mua sắm đồ xa xỉ theo mùa cho chủ nhân, tiền thực phẩm và hàng ngàn thứ khác tên.
Hiện nay tại Châu Âu nhiều lâu đài cổ ở bán với giá thấp. Thực tế bản lâu đài đắt mà phí bảo trì hằng năm theo yêu cầu của chính phủ mới là gánh nặng lớn nhất.
Nghĩ kỹ thì hôm đó Tông Kỳ mới quẹt thẻ 8500 vạn. Thực tế ngoài căn nhà chính thì các bất động sản và vài chiếc siêu xe tên gia tộc La Mer đều đem thế chấp. Có điều hiện tại ngân hàng Barclays chắc cũng dám tìm Tông Kỳ để thanh toán nợ nần vì sợ đắc tội với vị khách hàng lớn .
Tông Kỳ hiện tại chắc chắn tiền dư để chuộc bất động sản và siêu xe. Cậu chỉ thể tạm thời chấp nhận tình trạng chắp vá . Dù thì cha vẫn sống ngay cả khi bộ sản nghiệp trong trang viên đều đem thế chấp. Tông Kỳ tự nhủ việc gì sợ.
Đối với các khoản chi tiêu lặt vặt khác, quyết định: “Đây là thẻ phụ của , chi tiêu trong trang viên La Mer ông cứ tùy ý rút từ trong .”
Tông Kỳ mò trong ví một chiếc thẻ khác đưa cho lão quản gia. Bàn tay cầm thẻ của khẽ run lên một chút.
Sau khi nghĩ thông suốt những vấn đề bỏ qua từ hôm qua, Tông Kỳ chỉ trả căn trang viên đốt tiền . Cậu lập tức leo lên du thuyền để chuồn về Trung Quốc ngay.
Chi phí sinh hoạt của Tông Kỳ và ở trong nước vốn cao. Sau khi qua đời đổi tên tài khoản sang cho . Bên trong đó tích cóp một khoản tiền lớn gần một nghìn vạn bảng Anh. Khoản tiền chính là chỗ dựa lớn nhất để Tông Kỳ đời định sống dựa tài sản nhà La Mer.
Cậu tự trấn an : “Hừ, thiếu tiền.”
Lại càng sống dựa cái vận may của thẻ đen hôm nay.
dù thiếu tiền thì với tình trạng chỉ chi mà thu thế , sớm muộn gì cũng trắng tay. Cậu cảm thấy thật sầu não.
Không , nhất định khéo léo thương lượng với lão quản gia. Con trai cần gì quá chải chuốt như . Nên tiết kiệm và sống giản dị một chút thì hơn.
Tông Kỳ nghi ngờ căn phòng chứa đầy quần áo . Cậu đoán dư của chẳng trụ bao lâu nữa. Nghĩ đến đây tim đau thắt .
Chờ đến lúc thực sự hết tiền, bộ sưu tập Patek Philippe của cha sẽ là nguồn cứu tế cuối cùng.
Nhắc đến chiếc thẻ đen, Cậu dặn dò: “Ông Black, phiền ông liên hệ với chi nhánh American Express tại London. Hãy giúp kiểm tra hóa đơn phát sinh khi quẹt thẻ ngày hôm qua.”
Thẻ đen American Express Centurion cho cùng vẫn là một chiếc thẻ tín dụng. Tông Kỳ đến cuối tháng nhận một tờ hóa đơn đòi nợ 8500 vạn bảng Anh.
Hiện tại vẫn khám phá hết bí mật chiếc thẻ . Cậu tuyệt đối thể mất cảnh giác. Nhỡ sản phẩm giả kim thuật chỉ là một đạo cụ chơi khăm để đào hố chôn thì thật .
Vì hôm nay Tông Kỳ quyết định đích ngoài.Cậu kiểm chứng thực tế công dụng của chiếc thẻ đen .
Cậu thực sự thử xem chiếc thẻ hôm nay chỉ quẹt ba với tổng hạn mức năm bảng Anh .