Phu Quân, Cho Ta Sờ Cơ Bụng Nha - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:04:35
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì ban ngày nghĩ quá nhiều chuyện nên, buổi tối làm mộng xuân đến nửa đêm, tỉnh dậy thì cổ họng khàn ách.
Triệu Tiểu Niên và Triệu Tiểu Đậu dậy từ sớm, đang cho gà con ăn ngoài sân.
Lục Dao giường đất dư vị một chút, bụm mặt nhịn khinh bỉ sự nông cạn của , một bộ mặt ngoài mà khiến hồn xiêu phách lạc, quá mất mặt!
Thay quần áo bưng chậu gỗ lặng lẽ bờ sông giặt quần áo.
Đến bờ sông thì mơ hồ thấy đang bàn tán về , Lục Dao nhẹ bước chân chậm rãi đến gần.
"Lục gia tiểu lang đúng là giữ như tỷ hả?"
"Thật chứ còn giả! Ta tận mắt thấy với gã tú tài kéo kéo đẩy đẩy, còn lấy thì lấy ai!"
"Haizz, tiếc cho Đại Xuyên như mà cưới cái thứ lẳng lơ ong bướm."
"Ai bảo , cơ mà tính tình Đại Xuyên các ngươi cũng đấy, trong mắt chứa nổi hạt cát, với xong thì mặt khó coi lắm, chắc về lao dịch sẽ hưu ."
"Loảng xoảng!" Lục Dao ném chậu gỗ xuống chân Tống quả phu.
"Ái da!" Tống quả phu giật , định mở miệng c.h.ử.i thì thấy là Lục Dao nên hậm hực ngậm miệng, bưng chậu giặt dịch sang bên cạnh.
Những khác lén đ.á.n.h giá Lục Dao, cúi đầu khẽ nhỏ.
Lục Dao giặt quần áo suy nghĩ, Tống quả phu chuyện của với Hứa tú tài? Chẳng lẽ hôm qua cũng ở quán mì phở?
Hắn với gã tú tài còn gì, giờ đồn thành như định chung .
Càng nghĩ càng giận, dựa theo tâm lý thà nổi điên chứ chịu thiệt : "Có mà, chồng c.h.ế.t thì tơ tưởng chồng khác, cũng soi gương xem cái đức hạnh gì."
Tống quả phu thì chày gỗ trong tay rơi chậu, lớn tiếng : "Ngươi c.h.ử.i ai đấy?"
Lục Dao ngoài nhưng trong : "Đừng nóng giận mà, chỉ đích danh ai , chẳng lẽ ngươi tự thấy cũng ?"
Tống quả phu nhổ toẹt, "Ngươi đừng mà vênh váo, đợi Đại Xuyên về thì mà mặt."
"Vậy cần ngài quan tâm, dù Đại Xuyên hưu thì cũng cưới cái thứ rách nát ai thèm."
"Ngươi c.h.ử.i ai rách nát?"
"Ngươi xem ngươi nóng kìa? Ta tên ai , ngươi cứ vội nhận lấy, làm ngại quá."
Bên cạnh bật , ngờ cái thằng Lục gia mồm mép cũng nhanh nhẹn đấy chứ.
"Ngươi!" Tống quả phu tức đến đỏ mặt, bưng chậu giặt đồ hậm hực bỏ .
Hắn thì mấy bà tám hóng hớt cũng lượt bỏ , chỉ còn Lục Dao một lạnh giặt quần áo. Mình c.h.ế.t một , còn sợ đám hương dã thôn phu ? Tức c.h.ế.t !
Mà cũng , ông chồng tiện nghi sẽ thật sự tin lời đấy chứ?
Cái miệng , thật là hại !
Nghĩ đến "thịt ba chỉ" ái mộ lâu còn ăn mà nhòm ngó thì Lục Dao thấy khó chịu vô cùng.
Giặt xong quần áo trở về nhà, Triệu Tiểu Niên chạy tới : "Tẩu tử, một con gà con ăn gì, mau xem nó ốm !"
Lục Dao phơi quần áo theo Triệu Tiểu Niên chuồng gà, trong một góc quả nhiên một con gà con ủ rũ xổm.
Bắt lên xem thì thấy đ.í.t gà dính đầy phân, bóp bóp diều gà thì thấy một đống thức ăn tiêu.
"Các con cho nó ăn nhiều quá, gà con căng bụng , hôm nay cần cho nó ăn nữa."
"Vâng ạ." Hai đứa nhỏ gật đầu cẩn thận nhận gà con từ tay thả ổ.
Buổi sáng việc gì nên Lục Dao bắt đầu tính chuyện làm ăn.
Dạo thấy trong thôn phần lớn dân chúng trông chờ đồng ruộng, quanh năm suốt tháng cũng kiếm mấy đồng, hơn nữa còn dựa trời, mưa thuận gió hòa thì còn đỡ, nhỡ thiên tai nhân họa thì chỉ c.h.ế.t đói.
Lục Dao tư duy của hiện đại nên cứ cảm thấy như , nhưng làm gì để kiếm tiền là vấn đề lớn. Phát minh công cụ , mở cửa hàng vốn, bán đồ ăn thì tệ nhưng bán gì mới kiếm tiền... , đậu phụ!
Hôm qua trấn mua đậu phụ mà dạo hai vòng thấy ai bán, hỏi thăm các cửa hàng đồ ăn thì chủ quán đậu phụ là gì.
Điều khiến Lục Dao kinh ngạc vô cùng, là do triều đại phát minh là truyền đến đây. Dù ở thế giới sống thì đậu phụ luôn là một trong những món ăn thường dùng của dân thường.
Đậu phụ thơm, mềm, mịn, vị ngon, dinh dưỡng phong phú. Dù là trộn, hấp, nấu xào đều ngon. Hơn nữa đậu phụ còn ít sản phẩm phụ như sữa đậu nành, đậu phụ bì, tào phớ, kể cả bã đậu cũng thể dùng để nuôi súc vật, quả thực là món ăn hảo.
Cách làm đậu phụ cũng khó, đời từng xem một kênh video ngắn về nông thôn, đó chuyên làm và truyền những đồ truyền thống, Lục Dao vô hình trung học ít kiến thức, giờ thể dùng đến !
Càng nghĩ càng thấy , giá đậu nành rẻ hơn ngô, một đấu ngô đổi một đấu rưỡi đậu nành.
Dân địa phương phần lớn dùng đậu nành làm đậu cơm, cũng xay thành bột làm bánh bã đậu để ăn.
ăn nhiều đậu cơm bã đậu dễ sinh khí, bụng thì trướng đau khó chịu nên chỉ dân nghèo mới ăn đậu, nhà tiền tuyệt đối ăn thứ .
Đậu nành thể đổi lấy ngô, chỉ thiếu cối xay đậu.
Trong thôn một cái cối đá lớn chuyên xay lúa mì, mỗi năm vụ thu hoạch đều đến đó xếp hàng xay bột mốc.
Rất nhanh Lục Dao từ bỏ ý định xay đậu trong thôn, cối đá là công cộng, dùng một hai thì , làm đậu phụ dùng mỗi ngày, lâu khác chắc chắn ý kiến, chi bằng tự bỏ tiền làm một cái nhỏ.
Ngoài cối đá thì còn thiếu dụng cụ khác như vải lọc đậu, thứ thể dùng vải thế, trong nhà loại thích hợp nên Lục Dao tính trấn mua một miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/phu-quan-cho-ta-so-co-bung-nha/chuong-13.html.]
Vỏ quýt dày móng tay nhọn, nước chua để làm đậu phụ, nước chua cũng là một trong những thứ cần chuẩn . Nước chua là sản phẩm phụ của luyện chế muối ăn, thứ độc nên thời xưa khó mua, chỉ thể dùng thạch cao thế.
Tuy rằng đậu phụ làm bằng thạch cao hương vị kém hơn một chút nhưng giá đắt, thể mua ở hiệu thuốc, gọi là hàn thủy thạch.
Còn khuôn ép đậu phụ, thứ tự làm , nhờ giúp.
Lục Dao nghĩ nghĩ, lấy một trăm văn tiền từ trong rương chào hai đứa nhỏ trở về nhà đẻ.
Cách hai ngày về nhà đẻ, Lục Dao vác giỏ miệng hát líu lo, tâm trạng sáng sủa từng .
Nói thật trong thời gian xuyên qua , trong lòng luôn m.ô.n.g lung, cứ cảm thấy với thời đại cách.
Teela - Đam Mỹ Daily
Tuy rằng dần quen với cuộc sống thời xưa nhưng tìm phương hướng sinh hoạt.
Chẳng lẽ thật sự giống những phụ nữ khác trong thôn, sinh con đẻ cái dựa đàn ông sống?
Ở triều đại ca nhi cũng địa vị thấp hèn như phụ nữ, nếu nhà chồng thích thì tùy thời thể hưu. Ca nhi hưu thì cuộc sống dễ dàng gì, nhà đẻ dung thì còn đỡ, dung thì chỉ thể am ni cô sống quãng đời còn .
Hỏi Lục Dao chịu đựng cuộc sống như ? Chắc chắn là ! Nên chuyện làm đậu phụ cho động lực lớn.
Bất cứ lúc nào ở , sức sản xuất đều quyết định kiến trúc thượng tầng, sự nghiệp riêng thì dù Triệu Bắc Xuyên hưu thật cũng thể sống .
Ba mươi phút Lục Dao cửa nhà đẻ, cần gõ cửa vì cửa đang mở.
Còn sân thấy tiếng cãi bên trong.
"Con mẫu thương tam nhưng cả nhà lớn như , ai chẳng há miệng chờ ăn cơm? Nó lấy chồng thì mẫu bênh nó, giờ gả mẫu vẫn bênh nó, cảm tình chúng con là nhặt ."
"Thôi, Xuân Dung bớt cãi ." Lục Lâm kéo vợ ngoài.
Lục mẫu trầm mặt : "Ngươi đừng kéo nàng, để nàng hết lời, còn gì bất mãn cứ !"
Hồ Xuân Dung giọng cứng , tủi rơi nước mắt, "Mẫu thế là m.ó.c t.i.m con , từ lúc con về làm dâu mẫu lo liệu việc nhà, giúp chúng con chăm sóc con cái, con dám bất mãn với mẫu ?"
Lục mẫu sắc mặt dịu , "Vậy hôm nay ngươi làm ầm ĩ là vì cái gì?"
Nguyên nhân của chuyện cũng lớn, nhà Lục vốn một cái lưỡi rìu cũ vẫn để trong kho ai dùng.
Mấy hôm Hồ Xuân Dung về nhà đẻ, thấy lưỡi rìu nhà cũ nát quá nên định về lấy cái cũ về .
Kết quả về với chồng thì Lục Lâm bảo lưỡi rìu tam cầm , nhà cháy hỏng mất.
Hồ Xuân Dung trong lòng tuy vui nhưng cũng gì, sáng nay ăn cơm thì vô tình thấy mẫu chồng với phụ chồng chuyện Lục Dao vay tiền.
Tức khắc nổi trận lôi đình, rằng nhà Lục chia gia sản, tiền đều dùng chung cả. Nói cách khác là nàng với chồng vất vả kiếm tiền mà mẫu chồng lén lút chu cấp cho tiểu cô!
Tức giận đến nàng cãi một trận với chồng, Lục lão thái tiếng chạy khuyên can, kết quả khuyên thì thôi, khuyên càng thêm mâu thuẫn.
"Mẫu thương Lục Dao, thương Lục Lâm, nó què một chân theo phụ kiếm tiền, tối về mệt đến lưng cũng thẳng nổi." Hồ Xuân Dung càng càng tủi , bụm mặt nức nở.
Lục mẫu cũng đỏ hoe mắt, "Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, thương lão nhị."
Lòng bàn tay và mu bàn tay thể giống ? Lục lão thái cũng quá cưng Lục Dao, nhưng từ nhỏ chiều chuộng con thì thể mặc kệ là mặc kệ .
Lục Dao ở cửa một hồi, hổ sờ mũi, hóa là vì mà cãi .
Được, nhân lúc náo nhiệt trả tiền luôn cho xong, đỡ Lục lão thái thái khó xử.
"Nương, ca, tẩu tử, ở ạ."
Trong phòng Lục Lâm thấy thì thần sắc tự nhiên ho khan một tiếng, "Tam về ."
Hồ Xuân Dung gì, nàng vẫn còn giận nên dĩ nhiên là thèm để ý đến .
Lục lão thái liếc mắt đứa con thứ ba, thầm nghĩ đời làm gì nên tội mà sinh cái đồ vô tâm vô phế .
"Mấy hôm thiếu tiền, ở chỗ nương cầm một trăm văn, hôm qua Đại Xuyên về cho nhà con tiền dùng, con trả cho nương đây ạ."
Hồ Xuân Dung thì ngẩng đầu, thấy Lục Dao lấy một xâu tiền từ trong n.g.ự.c đưa cho Lục lão thái.
Nàng chút bất ngờ Lục Dao, tính cách của tiểu cô nàng quá hiểu, từ ngày về nhà là chua ngoa ích kỷ.
Trả tiền sảng khoái như thì chắc bên trong còn gì đó mờ ám.
Lục Dao : "Phụ con ạ?"
"Ông còn tan làm, việc gì ?"
"Dạ chút việc."
Hồ Xuân Dung lộ vẻ quả nhiên là thế bỏ , đến cửa thì gọi một tiếng: "Lục Lâm, xuống ruộng làm việc với em!"
Lục Lâm vợ và em khó xử thì cuối cùng Lục Dao vẫn vẫy tay với , bảo mau dỗ vợ.
Mọi thì Lục mẫu mở miệng : "Ngươi mượn gì?"
"Hắc hắc, phụ ngày mai rảnh ạ? Con nhờ phụ sang nhà con giúp, cho phụ làm , trả bao nhiêu tiền công thì con trả bấy nhiêu."
Lục mẫu nhịn đ.ấ.m một quyền, "Ngươi chỉ giỏi chọc tức !"