Phu Quân, Cho Ta Sờ Cơ Bụng Nha - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-05-11 13:43:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phía Lâm T.ử Kiện ăn đến bụng no căng, liền đồ ăn Lục gia làm ngon, nghĩ tới mấy năm nay hương vị nâng cao một bước. Chỉ riêng cái nồi đồng thôi ngon hơn ở kinh đô ăn gấp vạn !
Đáy nồi là canh nấm gà già, lớp váng dầu vớt hết, màu canh vàng trong.
Thịt dê tươi rói đều là ngày đó mới xẻ, thái mỏng tang bỏ nồi nhúng một lát là chín cong.
Lại chấm với tương vừng mới xay, thơm sánh mịn, bên trong còn thêm tương hoa hẹ nhà làm, cùng với hành lá và rau thơm trồng trong nhà ấm, một miếng ăn xong, đầy miệng hương vị tươi ngon khiến dư vị vô cùng.
Ăn no bụng bắt đầu ngắm Triệu Tiểu Niên.
Trong trí nhớ của , Triệu Tiểu Niên là cô tỷ tỷ dẫn bọn chơi, ai ngờ sáu năm gặp , tỷ tỷ lớn lên xinh xuất chúng như .
Tên tớ bên cạnh khẽ hắng giọng, "Công tử, chúng nên ."
Lâm T.ử Kiện đầu, "Lâm bá, bác cứ giục con mãi thế?"
"Lát nữa là đến kỳ thi phủ , thiếu gia vẫn nên đặt tâm tư khoa cử ."
Lúc phu nhân dặn dò Lâm bá nhất định giám sát chặt chẽ thiếu gia, tuổi của đúng là lúc tò mò về chuyện tình cảm, ngàn vạn đừng để đắn lợi dụng.
Lâm bá cảm thấy cô nương ở tửu lầu lớn lên xinh , nhưng đoan trang, thiếu gia nhất là nên tránh xa.
Lâm T.ử Kiện thở dài, dậy đến quầy tính tiền.
Triệu Tiểu Niên vội vàng ngăn , "Sao thể thu tiền của ngươi, xa như đến đây chẳng khác nào về nhà, đợi thêm mấy ngày Bắc Đẩu về , ngươi tìm chơi."
Gương mặt Lâm T.ử Kiện ửng đỏ, "Cảm ơn Tiểu Niên tỷ tỷ, tỷ..."
Lời còn dứt, đôi mắt Triệu Tiểu Niên đột nhiên sáng ngời, xoay vội vã về phía cửa.
Lâm T.ử Kiện cũng đầu, thấy ngoài cửa bước một nam t.ử hình gầy gò, cao lắm, mặt mày tuấn tú, giọng ôn hòa.
"Khoan ca, về !"
Mã Khoan gật đầu, từ trong n.g.ự.c lấy một chiếc hộp gỗ dài đưa cho nàng, "Ở Trung Châu thấy vòng cổ Nam Châu, kiểu dáng lớn nhưng đường nét mượt mà, thích ."
Triệu Tiểu Niên còn mở xem, gật đầu, "Thích, khoan ca tặng gì cũng thích!"
Mã Khoan nàng thẳng thắn như , mặt ửng hồng, "Vậy báo cáo với chủ nhân ."
"Mau ."
Mã Khoan vội vã bước chân về phía , ngang qua Lâm T.ử Kiện còn gật đầu coi như chào hỏi.
Lâm T.ử Kiện Tiểu Niên tỷ tỷ ôm hộp trang sức vui vẻ đón khách khác, cô đơn thở dài, “Lâm bá, chúng thôi.”
Hậu viện, Mã Khoan nhẹ nhàng gõ cửa phòng Lục Dao.
"Vào ."
Lục Dao ngẩng đầu thấy Mã Khoan về, lập tức dậy kéo xuống : "Coi như về , cứ tưởng năm ngoái ngươi về , trì hoãn lâu như ?"
"Tửu phường bên Trung Châu xảy chút chuyện, một đám ban đêm đ.á.n.h lén tửu phường, đập nát ba trăm vò rượu, may mắn rượu con cho mai phục , bằng năm nay sợ là đủ cung ứng."
Lục Dao từ mấy câu ngắn ngủi của sự nguy hiểm, nhíu chặt mày : "Ai to gan như , dám ban đêm tập kích tửu phường!"
"Chắc là mấy tửu phường khác ở Trung Châu làm, tuy chứng cứ nhưng mấy năm nay chúng chiếm phần lớn thị trường ở Trung Châu, cắt đứt ít đường tài lộc của họ, chắc là hận chúng thấu xương."
"Tửu phường nhân viên thương vong ?"
"Một đứa nhỏ ở tạp vụ c.h.ế.t , hai thương, con an bài giải quyết hậu quả thỏa, theo lời ngài dặn phàm là xảy thương vong ngoài ý , đều lo liệu đến nơi đến chốn."
Lục Dao gật đầu, "Tiếp theo bên quan phủ xử lý thế nào?"
"Bởi vì c.h.ế.t nên thành vụ kiện tụng, quan phủ nhanh bắt giữ những kẻ phạm tội đại lao, từ miệng chúng tra kẻ sai khiến."
"Mấy nhà tửu phường tìm chịu tội , mượn đó thoát khỏi tội danh. Bất quá con mua ngục tự gặp mặt đó, tìm cách khiến đổi lời khai, khai những khác để bảo mạng sống cho . Hiện giờ chưởng quầy ba nhà tửu phường lớn nhất Trung Châu đều đại lao, về chắc sẽ còn chuyện như xảy nữa."
Lục Dao những việc chắc chắn làm dễ dàng, nhưng vẫn làm , chỉ cần nắm giữ Trung Châu, việc cung ứng ở Tây Bắc sẽ càng thêm thuận tiện, mỗi năm chỉ riêng phí vận chuyển cũng thể tiết kiệm cả vạn lượng bạc.
"Vất vả , về nghỉ ngơi nhiều chút , mau ăn chút gì , nghỉ ngơi sớm, Lan Nhi đợi ngươi lâu ."
Lan Nhi chính là tiểu của Mã Khoan, năm nay năm tuổi.
Mã Khoan dậy chuẩn cáo từ, đến cửa đột nhiên mở miệng : "Con thấy ở đại sảnh một vị công t.ử trẻ tuổi, hình như quen mấy vị chủ nhân?"
"Ngươi chắc là Lâm T.ử Kiện, đó là bạn học của Bắc Đẩu, năm nay đến Bình Châu tham gia khoa cử."
Mã Khoan gật đầu ngoài.
Lục Dao bóng lưng , trong lòng khẽ động, hỏi thăm Lâm T.ử Kiện làm gì?
Buổi tối ăn cơm, Lục Dao thấy Tiểu Niên đeo một chuỗi vòng cổ trân châu, thứ ở Bình Châu dễ mua, hơn phân nửa là Mã Khoan tặng.
Hắn như một ông bố già thở dài, con gái lớn giữ mà ~
Sắp đến mùa xuân, một đợt rét buốt đột ngột kéo về, sáng nay bắt đầu tuyết rơi nhẹ.
Lục Dao giường lười biếng dậy, bên cạnh Triệu Bắc Xuyên mặc quần áo chỉnh tề, bảo hầu rót mấy bình nước nóng mới nhét chân cho .
Lục Dao thoải mái duỗi thẳng chân, đặt hai chân lên bình nước nóng, "Ngươi tửu lầu ?"
"Đi tửu phường xem qua một vòng, Mã Khoan về nên bên đó cần trông coi cũng việc gì."
"Ai, ngươi đợi chút ." Lục Dao nghiêng chống cằm : "Ngươi cảm thấy Mã Khoan thế nào?"
"Thông minh, năng lực."
Người thể Triệu Bắc Xuyên đ.á.n.h giá như nhiều lắm, ngoài Lục Dao còn khen ai thông minh cả, ngay cả Tiểu Đậu cũng tính.
"Ta cũng thấy năng lực, nếu gả cho Tiểu Niên thì ?"
Triệu Bắc Xuyên đang xỏ giày thì khựng , "Tiểu Niên mới bao nhiêu tuổi?"
"Mười sáu tuổi nhỏ, con gái tầm tuổi nó ở Bình Châu thành phần lớn đều định hôn ." Tuy rằng Lục Dao cũng cảm thấy sớm, nhưng nhập gia tùy tục, thể để Tiểu Niên đến hơn hai mươi tuổi mới gả chồng, tuổi lớn như tìm phù hợp e là kịp nữa.
"Đều mười sáu ..." Triệu Bắc Xuyên ở mép giường chút cảm khái, trong mắt Tiểu Niên và Tiểu Đậu luôn là những đứa trẻ lớn, đặt bên cạnh chăm sóc mới yên tâm.
"Mã Khoan năng lực, thủ đoạn, ơn báo đáp, là một đứa trẻ , những năm qua giúp chúng kinh doanh tửu phường ít công sức. Gả cho Tiểu Niên thành một nhà, làm việc càng tiện."
Triệu Bắc Xuyên gật đầu, cũng phản đối, "Chỉ Tiểu Niên nguyện ý ."
Lục Dao : "Đợi hỏi ý kiến hai đứa xem , nếu cả hai đều đồng ý thì cứ định hôn , đợi thêm hai năm nữa cưới."
"Được."
Lục Dao nhắc đến chuyện của Lâm T.ử Kiện, "Mấy ngày nữa Tiểu Đậu về chắc chắn sẽ vui, hai đứa nó nhiều năm gặp ."
Triệu Bắc Xuyên vẫn nhớ rõ đứa trẻ , "Năm đó nhờ Lâm lão gia t.ử giúp đỡ, Đậu Nhi mới tiền đồ như ngày hôm nay, đợi bọn nó thi xong chuẩn một phần hậu lễ đưa qua ."
"Ta cũng nghĩ , bất quá chuyện vội, nếu Đậu Nhi thi đậu cử nhân, chúng lẽ còn lên kinh một chuyến nữa đấy."
"Vậy thì , luôn kinh đô phồn hoa, đến lúc đó chúng cùng xem!"
Vừa chuyện Lục Dao cũng còn buồn ngủ nữa, dậy mặc quần áo cùng Triệu Bắc Xuyên tửu lầu, cuối tháng tiện thể xem sổ sách mấy cửa hàng khác.
Hai xe ngựa, đạp tuyết dọc theo ven đường chậm rãi bộ.
Đến tửu lầu hai bàn khách, Tiểu Niên đang giúp khách gọi món, Mã Khoan ở quầy ghi sổ, thấy Lục Dao đến vội vàng dậy chào hỏi.
Lục Dao xua tay, "Các ngươi cứ bận , hậu viện."
Teela - Đam Mỹ Daily
Vào phòng, Lục Minh đốt nóng giường đất.
Mùa đông vẫn là ở trong phòng hố lửa thoải mái nhất, ngủ giường luôn cảm thấy cả lạnh lẽo.
Buổi sáng mấy chưởng quầy mang sổ sách đến báo cáo, Lục Dao lật xem sổ sách hỏi han tình hình kinh doanh gần đây của các cửa hàng, xác định gian dối gì thì nhận tiền tiêu vặt tháng .
Kỳ thật các chưởng quầy phần lớn đều lời, dám báo cáo sai. Rốt cuộc tìm một công việc nhẹ nhàng kiếm tiền như dễ, nếu đắc tội chủ nhân thì sợ là mất bát cơm còn ăn cơm tù.
Xem xong sổ sách cũng gần trưa, Tiểu Niên bưng một bát mì nước nóng .
"Tẩu tử, đến giờ ăn cơm ."
"Để đó , đại ngươi về ?"
"Vừa về, đang bận rộn trong bếp đấy."
Tiểu Niên đặt bát xuống xoay định , Lục Dao gọi , "Ngươi đừng vội, tẩu t.ử mấy lời với ngươi."
"Chuyện gì ạ." Tiểu Niên xuống bên cạnh hỏi.
"Qua năm mới ngươi cũng mười sáu , với đại ngươi bàn bạc, định hôn sự cho ngươi."
Tiểu Niên hoảng hốt : "Ta, lấy chồng, ở bên cạnh tẩu t.ử và đại ."
Lục Dao bật , "Con bé ngốc nào lớn mà lấy chồng, chỉ là định hôn thôi, qua hai năm nữa cưới cũng muộn."
"Dạ." Tiểu Niên cúi đầu nghịch ngón tay.
"Ngươi thích ai ?"
Tiểu Niên lắc đầu, nhưng tai đỏ lên một cách tự nhiên.
Lục Dao cố ý trêu nàng : "Vậy tẩu t.ử làm chủ, gả ngươi cho nhà họ Lâm thế nào?"
"Nhà họ Lâm? Nhà họ Lâm nào ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/phu-quan-cho-ta-so-co-bung-nha/chuong-117.html.]
"Lâm T.ử Kiện đó, học cùng trường với Tiểu Đậu, học thức nhân phẩm , tương lai chắc chắn sẽ con đường làm quan, ngươi gả qua đó chính là quan thái thái."
Tiểu Niên mặt tái mét, "Không, cần, coi như em trai , căn bản nghĩ đến chuyện gả cho ! Huống hồ cũng lên kinh, càng rời xa tẩu t.ử và đại !"
Lục Dao giả bộ khó xử : "Vậy thì làm bây giờ, là chiêu một em rể? mà ai để chọn cả."
Đôi mắt Tiểu Niên sáng lên, "Muội, thấy Khoan ca cũng ..."
Lục Dao bật , "Hảo hảo hảo, con bé còn giấu tâm sự."
Mặt Tiểu Niên đỏ bừng, hiểu tẩu t.ử cố ý trêu chọc , giậm chân hờn dỗi, "Tẩu t.ử ~ con thèm chuyện với nữa!"
Bốn ngày Triệu Bắc Đẩu học cuối cùng cũng trở về, cùng trở về còn mấy bạn học cùng trường, cả đoàn đều đầy vẻ phong trần, tay chân đều lạnh cóng.
Vừa xuống xe ngựa, Tiểu Đậu t.ử đón bạn học ăn cơm.
Đoàn cái cổng cao lớn lắc đầu, "Không , đồ ăn ở tửu lầu Lục gia giá cao lắm, chỗ chúng thể tiêu xài nổi."
Những học sinh phần lớn đều là con nhà bình thường, tiền tiêu vặt mỗi tháng hạn, còn mua bút mực, thật sự tiếc tiền đến những nơi sang trọng như ăn cơm.
Triệu Bắc Đẩu : "Không , mời khách ăn tùy ý."
Mấy liếc , vẫn cảm thấy , "Bắc Đẩu , chúng thể công nhận cái lợi , chúng vẫn nên tìm một quán ăn bình thường ăn một bữa ."
Vừa vặn Lục Dao từ bên trong , "Bắc Đẩu?"
"Tẩu tử!"
"Về nhà, đây làm gì ?"
"Đệ mời bạn học ăn cơm, bọn họ đều sợ tốn tiền."
Lục Dao bật , "Ngươi cho bọn họ tửu lầu là nhà mở ?"
"Dạ ."
"Mau dẫn bọn họ lên lầu , trúc cư vẫn còn trống, bảo đại ngươi chuẩn nhiều đồ ăn một chút."
"Vâng!"
Triệu Bắc Đẩu lúc mới kéo những bạn học đang trợn mắt há hốc mồm tửu lầu.
Ngồi ở phòng thuê trúc cư, ngắm những khóm trúc xanh biếc, mấy khỏi hỏi dồn dập: "Bắc Đẩu, cái tửu lầu Lục gia là nhà ngươi mở ?"
"Coi như ."
"Vừa vị công t.ử là Lục lão bản?"
"Ừ, đó là tẩu t.ử ."
"Sao đây bao giờ ngươi nhắc đến ?"
Triệu Bắc Đẩu chút kỳ lạ : "Chuyện với việc học hành cũng liên quan gì, nhắc đến làm gì?"
Đoàn trong lòng cảm khái vạn phần, đây thấy ăn mặc bình thường, dùng bút mực cũng loại , còn tưởng rằng cũng giống như họ đều là con nhà bình thường, ngờ là em vợ của đại phú thương Lục Dao ở Bình Châu.
Giàu như đành, học hành còn chăm chỉ như thế, thật là so với chỉ c.h.ế.t, hàng so với hàng chỉ vứt !
Triệu Bắc Đẩu bảo bọn họ lầu chờ, còn xuống bếp lấy đồ ăn.
Trong phòng bếp khí thế ngút trời, Triệu Bắc Xuyên, Tiểu Xuân và Lục Minh đang bận rộn xào nấu, bên cạnh Lục Thanh đang thái đồ ăn.
Ngọn lửa màu đỏ cam cao nửa thước, làm cho đồ ăn trong nồi xèo xèo rung động.
Chờ bọn họ xào xong đồ ăn, Triệu Bắc Đẩu mới lên tiếng, "Đại , nhị ca!"
Hai tiếng đầu , "Bắc Đẩu về !"
Tiểu Xuân tới, vỗ vai em trai cao hơn , "Muốn ăn gì, nhị ca làm cho."
"Muốn ăn lòng già xào cay của , còn thịt dê xào hành, trong nồi gà kho ?"
"Có, lát nữa bảo tiểu nhị mang hai con lên cho."
"Vâng ."
Triệu Bắc Xuyên cởi tạp dề rửa tay, một cánh tay khoác lên vai em trai , "Lần du học thế nào?"
"Khá , học ít kiến thức mới, còn kết bạn mấy bạn mới."
"Vậy thì , đúng Lâm T.ử Kiện đến , chắc là cùng ngươi tham gia phủ thí tháng tư."
"Thật ! Hắn bây giờ ở ?"
"Nghe hình như là ở nhờ nhà viện trưởng các ngươi, buổi chiều thời gian ngươi qua đó xem."
"Vâng!"
Nói chuyện một lát, Triệu Bắc Đẩu bưng đồ ăn xào xong lên lầu hai, thấy trong phòng thiếu , chỉ còn Ngụy Mẫn, Thái Thanh và Nghiêm Quảng Du.
"Lư Xa ?"
Ngụy Mẫn : "Hắn về phủ học nên ."
"Vậy cũng ăn cơm xong chứ." Triệu Bắc Đẩu xuống lầu đuổi theo, Thái Thanh Nghiêm giữ chặt cánh tay.
"Thôi , chắc cảm thấy hợp với chúng nên ."
Trong năm bọn họ, vốn dĩ Ngụy Mẫn và Nghiêm Quảng Du gia cảnh hơn một chút, nhà họ Thái cũng là dòng dõi thư hương, chỉ Lư Xa là tương đối nghèo khó.
Lư Xa vẫn luôn cho rằng Triệu Bắc Đẩu cũng giống là làm ruộng học, cho nên quan hệ với tệ. Không ngờ hôm nay nhà giàu như , lập tức cảm thấy lừa dối tình cảm.
Đám trẻ tuổi đều lòng tự trọng yếu ớt, trong cơn giận dữ liền bỏ .
Triệu Bắc Đẩu suy nghĩ liền hiểu , thở dài : "Hắn hà tất như , đợi về phủ học tìm rõ ràng."
Bữa cơm ăn ngon miệng, ba còn thì khen ngớt lời.
Ăn cơm xong tiễn ba , Triệu Bắc Đẩu nóng lòng cưỡi xe ngựa đến nhà viện trưởng bái kiến.
Trên đường vẫn còn phiền lòng vì chuyện , đợi đến nhà viện trưởng thấy bạn thanh mai trúc mã nhiều năm gặp, những phiền não lập tức tan thành mây khói, hai ôm thật lâu mới buông .
Hai đ.á.n.h giá, đáy mắt đều là ý .
"Ngươi cao lên nhiều, thư ngươi là cao bảy thước tám tấc, giờ còn cao hơn mấy tấc nữa!"
Triệu Bắc Đẩu : "Thư là nửa năm , chắc chắn là trong thời gian cao thêm, còn ngươi thì , thành tích huyện thí thế nào?"
"Đứng đầu."
"Lợi hại!" Triệu Bắc Đẩu thật lòng vui mừng cho bạn , bất quá dựa theo học thức của Lâm T.ử Kiện mấy năm nay, đoạt vị trí đầu huyện cũng gì khó khăn.
Lâm T.ử Kiện : "Đề thi huyện quá đơn giản, còn xem kỳ thi phủ và viện ."
"Vậy chúng so tài một phen, mấy năm nay cũng kém ngươi nhiều ."
"Ta cũng đang ý !"
Hai , trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý của tuổi trẻ.
Bởi vì còn một tháng nữa là đến kỳ thi phủ, trong thời gian Lâm T.ử Kiện dứt khoát cũng đến phủ học, cùng các học sinh khác học tập.
Năm nay là năm đại khảo, khí ở phủ học thể là vô cùng khẩn trương, ai cũng thi thành tích , một bước thành danh.
Buổi trưa hai ăn cơm xong, liền cầm sách đến phòng học nghiền ngẫm.
Lâm T.ử Kiện vì mới đến, chỉ quen Triệu Bắc Đẩu một , cho nên mấy ngày nay đều theo bên cạnh .
Hai đều là học trò của Lâm Tĩnh Hiền, nhưng mấy năm nay đều những hiểu riêng, Lâm T.ử Kiện chú trọng sự lĩnh hội sâu sắc, Triệu Bắc Đẩu giỏi về sách luận, hai bù trừ cho , biện luận cổ kim thu ít kiến thức, chỉ một trong lòng thoải mái, chính là Lư Xa.
Ngày hôm đó khi rời khỏi tửu lầu Lục gia, trở phủ học Triệu Bắc Đẩu liền tìm đến , giải thích rằng hề cố ý lừa dối, mà là tửu lầu là của tẩu tử, từng coi nó là đồ vật của riêng , cho nên cũng đem khoe khoang.
Lư Xa đang nổi giận, lạnh lùng : "Triệu công t.ử giàu như , vẫn nên cách xa Lư mỗ một chút thì hơn, miễn cho lây cái khí nghèo hèn."
Triệu Bắc Đẩu cũng tức giận, hai ở phủ học bốn năm năm tình bạn, đáng lẽ nên chuyện như , tâm tư mẫn cảm để bụng những chuyện nhỏ nhặt, đơn giản kệ mấy ngày.
Trong mấy ngày cố ý xa lánh , nhiều gặp mặt đều coi như thấy.
Lư Xa tức đến phát mấy , vốn là bạn nhất của , hiện tại những để ý đến mà còn thiết với cái công t.ử từ kinh đô đến , khiến trong lòng khó chịu vô cùng.
bỏ sĩ diện để xin bạn , mãi cho đến sắp đến kỳ thi phủ, mới nhờ đưa cho Triệu Bắc Đẩu một quyển sách.
Quyển sách là lời giải các đề thi phủ bao năm qua, đều là Lư Xa tự tay biên soạn, nghĩ là tốn ít tâm huyết.
Trưa hôm đó Triệu Bắc Đẩu liền tự đến ký túc xá của , mang theo một thỏi mực và một cây bút lông để hòa giải.
Lư Xa cầm đồ vật im lặng một lát, hai nhịn đồng thời bật , đó hòa hảo như lúc ban đầu.
Triệu Bắc Đẩu giới thiệu với Lâm T.ử Kiện, ban đầu Lư Xa còn chút khúc mắc, cảm thấy đây là công t.ử từ kinh đô đến, phận cao quý như thể kết giao.
Không ngờ khi ở chung, Lư Xa phát hiện Lâm T.ử Kiện kiêu ngạo như tưởng tượng, trái vô cùng bình dị gần gũi học thức uyên bác, Lâm T.ử Kiện cũng ngưỡng mộ văn chương giải thích độc đáo của khí khái văn nhân, ba thế mà trở thành bạn !
Tác giả lời :
Chú ①: Thước ở đây là 23 centimet hơn một chút, khác với kích thước hiện đại.
Chú thích khác: Triệu Bắc Đẩu từng tham gia một phủ thí, nhưng lúc đó tuổi còn quá nhỏ nên đỗ, là đặc cách nhập học. Những khác ở phủ học đều là tú tài, cho nên cần tham gia phủ thí nữa.