Phu Quân, Cho Ta Sờ Cơ Bụng Nha - Chương 114
Cập nhật lúc: 2026-05-11 13:42:57
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm Lục Dao liền đến cửa hàng thợ rèn đặt làm một cái bếp nướng BBQ siêu lớn, mua chút than chuẩn bắt đầu làm món nướng BBQ.
Bọn tiểu nhị rảnh rỗi đều vót xiên tre, chẻ tre thành những que dài, đầu vót nhọn hoắt là .
Có thể nướng nhiều thứ, móng heo, mỡ heo, thịt ba chỉ, thịt dê, gân dê, thận dê, mề gà, cánh gà còn các loại rau dưa. Sau đồ ăn thừa trong ngày đều thể đem nướng!
Lục Dao còn đặc biệt pha chế vài loại nước chấm, quét lên rau xanh nướng hương vị càng ngon.
Lò nướng nhanh làm xong, buổi tối Lục Dao liền nướng thử cho một .
Cùng một loại thịt, nướng lên và xào lên khác , rắc thêm loại gia vị thần kỳ từ dị vực – bột thì là xay nhỏ, cái mùi thơm đặc trưng lập tức lan tỏa.
Xiên thịt dê nướng đầu tiên lò, Lục Dao nếm thử, miệng đầy hương tiêu, cái vị trừ ớt bột thì gần như khác gì món nướng BBQ ở kiếp !
Mùa hè nắng chói chang, uống nước ô mai ướp lạnh, ăn thêm vài xiên BBQ nhỏ, sự kết hợp quả thực tuyệt vời!
"Tới tới tới, đây nếm thử!"
Triệu Bắc Xuyên cầm lấy một xiên gân dê thử, c.ắ.n một miếng liền ngây , "Ngon quá!" Khác hẳn món dê nướng nguyên con, cắt nhỏ nướng thế thịt ngon hơn nhiều, bên ngoài cháy xém bên trong mềm ngọt, c.ắ.n một miếng nước thịt như trào .
Một ăn hết mười xiên, vẫn thèm, những bên cạnh đang háo hức chờ đợi, Triệu Bắc Xuyên đưa cho mỗi vài xiên.
"Cái mùi là cái thứ an giấc ngàn thu hồi hương ngươi mua đó hả?"
" , thơm ?"
"Thơm thật, thứ với thịt dê quả thực là tuyệt phối."
Những khác cũng ăn đến khen ngớt lời, ngon đến mức đầu lưỡi như nuốt trọn!
Thực nghiệm thành công Lục Dao bắt đầu định giá, một cân thịt sai biệt lắm thể xiên hai mươi xiên, thịt ba chỉ định năm văn một xiên, mỡ heo cũng năm văn, thịt dê bảy văn, gân dê bảy văn, thận dê ba mươi văn...
Đoàn đang ăn ngon lành thì cửa lớn đột nhiên gõ vang.
"Lục chưởng quầy, nhà ngươi làm món gì ngon ? Có bán đấy!" Người gõ cửa là chưởng quầy trạm dịch bên cạnh, hai nhà hậu viện cách một bức tường, mùi nướng BBQ theo gió bay qua, làm những trọ ở đó thèm thuồng quá đỗi, nhao nhao bảo hỏi thăm.
Teela - Đam Mỹ Daily
Lục Dao mở cửa, "Mau , chúng đang nướng thịt đây, ngày mai mới bán, ngài cứ nếm thử ."
Điền chưởng quầy bước , cái lò nướng dài thượt bày đầy xiên thịt, "Ai da, ngài thật ăn, nghĩ cái cách nướng thịt thế thật."
Lục Dao : "Thịt miếng to nướng chín đều, nướng thế một lát là ăn ."
Vừa nãy nướng đều bọn họ ăn hết , đây là mẻ thứ hai, Lục Dao cầm quạt phe phẩy, Triệu Bắc Xuyên học theo dáng vẻ của Lục Dao, lật qua lật rắc bột thì là và muối.
Chỉ lát mùi thịt thơm lừng lan tỏa, xèo xèo mỡ chảy than hồng bốc khói. Lục Dao nhanh chóng lấy quạt dập lửa, thịt nướng dùng lửa lớn, bằng sẽ cháy.
Điền chưởng quầy nuốt một ngụm nước miếng, "Thơm quá, thịt nướng bỏ thứ gì ngon ?"
"Gia vị nhà tự làm, chuyên dùng để nướng thịt."
Không đến mười lăm phút thịt nướng chín, nướng thế quả thật nhanh hơn nướng nguyên miếng nhiều, Lục Dao cầm một nửa đưa cho , "Cầm lấy ăn ."
"Khó mà làm , bao nhiêu tiền ngài tính , mua cho ăn, là khách trọ bên nhất định đòi ăn."
Lục Dao liền nảy ý, "Chúng từ nay về buổi chiều bắt đầu nướng thịt, nướng đến giờ Tuất đóng cửa, khách sạn các ngươi nếu khách ăn, cứ việc đến mua, kiếm một trăm văn chia cho ngài mười văn tiền hoa hồng."
Điền chưởng quầy mắt sáng lên, tiền biếu ai thích, lập tức đồng ý, "Được, nếu thực khách ăn, bảo họ qua!" Điền chưởng quầy trả tiền, cầm xiên thịt vội vàng trở về.
Tám mươi xiên thịt trông ít, đoàn mỗi một ít lát ăn hết, trong miệng vẫn còn thòm thèm.
Chỉ lát lục tục đến mua xiên thịt, cũng mua rượu mang về uống, đầy một canh giờ, hơn ba trăm xiên thịt bán hết sạch, thực khách vẫn ăn đủ, chỉ thể chờ ngày mai đến.
Giờ giấc còn sớm, Lục Dao bảo nhanh chóng nghỉ ngơi, Triệu Bắc Xuyên dập than, hai xách túi tiền nhà đếm, mới chốc lát thế mà bán hơn bảy lượng bạc, thịt nướng thật đúng là món hời!
Ngày hôm buổi trưa, Lục Dao bắt đầu nướng ở hậu viện.
Mùi nướng BBQ thật sự quá mê , chẳng cần tiểu nhị giới thiệu, thực khách chủ động hỏi thăm là mùi gì.
Vì giá xiên thịt cũng đắt, đều mua mấy xiên nếm thử cho mới lạ, kết quả một khi ăn là thể dừng , năm trăm xiên chuẩn trong ngày đến một canh giờ bán hết sạch, ít khách còn thèm.
Bán xiên thịt nhiều, Lục Dao đem việc vót xiên tre sống ngoài khoán, mấy hàng xóm già trong ngõ rảnh rỗi cũng là rảnh, giao cho họ làm, vót một trăm cái trả mười văn tiền, nhanh tay một ngày thể vót năm sáu trăm cái.
Lục Dao đặc biệt thuê hai tiểu nhị phụ trách nướng, nướng BBQ gì khó, quan trọng là chú ý lửa và gia vị. Dạy mấy ngày là thể làm , mỗi ngày từ giữa trưa bắt đầu nướng, nướng đến giờ Dậu thì xong, một tháng cũng bảy trăm văn tiền công.
Việc buôn bán BBQ buổi tối còn náo nhiệt hơn ban ngày.
Quán ăn bên cạnh, mấy thương nhân từ kinh đô đến đang giường chuẩn nghỉ ngơi, kết quả một làn hương thơm theo cửa sổ bay .
"Lão tam, cái mùi gì đây?"
"Không nữa, mùi thơm quá, làm đói bụng ."
"Ngươi hỏi xem, nhà ai đang làm đồ ăn ?"
"Ai." Trần lão tam mặc áo lót , thấy khách trong phòng khác cũng ngoài, đang túm lấy tiểu nhị hỏi thăm mùi hương phát từ .
"Là thịt nướng của tửu lầu nhà Lục gia bên cạnh đấy, các ngươi ăn thì nhanh lên thôi, chậm một lát nữa là đóng cửa ."
"Thịt nướng? Muộn thế còn bán thịt nướng!"
"Chỉ một nhà họ bán thôi."
Mọi liền nhao nhao mặc quần áo t.ử tế, về phía nhà bên cạnh.
Đến nơi trong sân bày ít , đều là mua thịt nướng.
Từng nhóm năm ba tụ chuyện phiếm, "Lý chưởng quầy còn ngủ đấy ?"
"Không , con gái nhà ngửi thấy mùi thịt, nhất định đòi mua mấy xiên."
"Ha ha ha ha, khéo , thằng nhóc nhà cũng ăn, mua chút về nếm thử."
Bên lò nướng khí thế ngút trời, hai tiểu nhị nướng thường xuyên lật xiên thịt, mỡ chảy xèo xèo than hồng rắc thêm chút bột thì là, hương thơm lập tức xộc mũi.
"Ôi cái mùi , chỉ tửu lầu nhà Lục gia mới nướng !"
Lục Dao thấy gần xong liền bắt đầu hỏi họ bao nhiêu, ghé sát tai chia xiên.
"Mười xiên thịt dê, mười xiên gân dê!"
"Tổng cộng một trăm bốn mươi văn." Thứ dễ lấy, trực tiếp cầm xiên tre mang về.
Xếp hàng nửa canh giờ, cuối cùng cũng đến lượt Trần lão tam, thấy còn nhiều liền mua hết, tổng cộng mới hết hơn hai trăm văn.
Xách theo xiên thịt vội vàng trở khách điếm, mấy đều thò tay lấy xiên ăn, mấy chục xiên chỉ lát hết sạch. Đoàn vẫn thèm, còn mua nữa, kết quả đến nơi đóng cửa.
Trần lão tam giường đất tiếc nuối l.i.ế.m môi, đáng tiếc ngày mai lên đường về , còn cơ hội ăn món xiên thịt thơm ngon như .
Sau khi trở về những thương nhân ít nhắc đến món xiên nướng của tửu lầu Lục gia ở Bình Châu, ngờ vô tình giúp nổi tiếng!
Thế mà thật sự những công t.ử ăn chơi từ kinh đô vì nếm thử món thịt nướng , tiếc ngàn dặm xa xôi đến Bình Châu, tửu lầu Lục gia cũng nhờ đó mà nổi danh theo.
Đây đều là chuyện , hãy về Lục Dao hiện tại đang định mua nhà.
Từ tháng ba Lục Dao bắt đầu nhờ giúp hỏi thăm, nhưng vẫn gặp căn nào thích hợp.
Hậu viện tửu lầu tuy rộng rãi, nhưng thường xuyên thực khách dừng xe đỗ kiệu ở đây, phu xe và đám phu kiệu thỉnh thoảng sẽ dạo trong hậu viện.
Lục Dao ít gặp chuyện dòm ngó cửa sổ, mỗi ngày đều khóa cửa kỹ càng.
Lại thêm Tiểu Niên dần dần lớn, dù cũng là một đứa con gái, chú ý một chút.
Lục Dao mua một căn nhà lớn hai gian trở lên, nhà đông , ở cho tiện.
Chợ phía tây bên thật ít nhà lớn rao bán, nhưng vị trí , nhà cửa phần lớn đều rách nát, mua về sửa tốn ít tiền, còn bằng xây mới một căn.
Phố Trường Thủy bên phần lớn là nhà nhỏ một gian, ít nhà hai gian trở lên.
Lục Dao để mắt đến những căn nhà ở phố Trường Vinh, bên đó môi trường , địa thế cũng rộng rãi, nhưng vẫn ai bán, cứ như chờ đến tháng sáu.
Vào hè thời tiết mỗi ngày một nóng, đại sảnh bày thùng đá vẫn đủ làm mát, Lục Dao cầm quạt xếp quạt liên tục, dừng mồ hôi liền chảy xuống thái dương.
Buổi trưa chỉ bốn bàn khách, hiếm khi rảnh rỗi dựa ghế ngủ gật.
"Lục chưởng quầy, Lục chưởng quầy?"
"Ai." Lục Dao mở mắt , thấy là khách quen Trương Vạn Bảo thường đến ăn cơm.
"Trương đại ca đến."
"Lần ngài chẳng nhờ giúp hỏi thăm chuyện nhà cửa , tin tức ."
Lục Dao vội vàng dậy, bảo tiểu nhị rót hai chén nước ô mai ướp lạnh mang tới.
Trương Vạn Bảo cũng khách khí, bưng chén uống cạn một , "Nhà Hà đại nhân ở phố Trường Vinh mấy ngày nay đang bán nhà, nhà họ là một tòa nhà lớn ba gian đàng hoàng, qua xem một , sửa sang ."
"Nhà họ Hà?" Lục Dao quen lắm với khu đó.
"Là Đồng tri đại nhân của Bình Châu phủ, tháng hai năm nay điều đến Thiều Châu nhậm chức, hiện giờ đang thu xếp ở bên đó, tòa nhà định bán ."
Lục Dao là nhà quan, trong lòng chút lo lắng, "Không giá bao nhiêu, nếu đắt quá sợ mua nổi."
"Hôm qua hỏi thăm một chút, là sáu ngàn lượng, bất quá họ cần bán gấp chắc chắn còn thể bớt chút, chẳng phu nhà ngươi cũng ở bên đó , bảo giúp hỏi thử xem."
Sáu ngàn lượng nào rẻ, mua một căn nhà một gian mới ba trăm lượng bạc, nhà hai gian cũng chỉ bảy tám trăm lượng, nhà ba gian bán sáu ngàn thật là đắt.
"Được, đa tạ Trương ! Chuyện thành mời uống một chén ngon."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/phu-quan-cho-ta-so-co-bung-nha/chuong-114.html.]
Trương Vạn Bảo xua tay, "Chỉ là tiện đường thôi, chưởng quầy cần khách sáo với ."
Buổi chiều Cát Trường Bảo đến đón Lục Miêu về nhà, Lục Dao đem chuyện với một tiếng, "Hai về giúp hỏi thăm xem, nhà họ Hà giá thấp nhất bao nhiêu, nếu hợp lý tính mua."
"Được."
Cát Trường Bảo lắm với nhà họ Hà, bất quá Lương phu nhân và Hà phu nhân là bạn , trực tiếp đến phủ Lương gia nhờ tẩu phu nhân giúp hỏi một chút.
Ngày hôm đưa Lục Miêu đến, với Lục Dao: "Căn nhà đó giá thấp nhất năm ngàn lượng bạc, sở dĩ bán đắt là vì đồ đạc trong nhà đều để bán cùng, giá trị tuyệt đối đáng tiền đó."
Lục Dao lập tức hứng thú, "Nhà họ Hà mang đồ ?"
"Nghe từ Bình Châu đến Thiều Châu hơn ba ngàn dặm, đường chỉ đường bộ mà còn đường thủy, nhiều đồ như mang còn bằng mua mới."
Lục Dao nghĩ cũng thấy đúng lý, đừng xem thường những đồ đạc đó, mua mới hết cũng tốn ít bạc, nếu tính như thì thật sự đắt. "Ta buổi chiều qua xem một chút, nếu hợp ý thì mua luôn!"
Buổi chiều tửu lầu vãn khách, Lục Dao và Triệu Bắc Xuyên đến phủ Hà gia một chuyến.
Vị trí địa lý nhà họ Hà tệ, ở phía bắc phố Trường Vinh, những thể ở đây đều là giàu sang quyền quý, từ đây về phía một chén nhỏ là đến nhà họ Cát.
Đứng ở cửa hai dừng chân đ.á.n.h giá, tường trắng ngói đen cửa đỏ, cửa treo tấm biển hai chữ "Hà phủ".
Triệu Bắc Xuyên tiến lên gõ cửa, nhanh gác cổng mở cửa hỏi, "Xin hỏi hai vị tìm ai?"
"Chúng đến hỏi thăm chuyện nhà cửa."
Người gác cổng : "Xin chờ một lát, bẩm báo với thái thái."
Chẳng bao lâu, gác cổng mở cửa mời hai , Lục Dao và Triệu Bắc Xuyên theo gác cổng đại môn, đập mắt là tòa nhà phía , nơi lẽ là chỗ ở của gác cổng và đám hầu, qua cửa hông một gian sảnh nhỏ tạm thời tiếp khách và thư phòng của chủ nhân.
Phía bình phong và nhị môn, từ đây là nhị tiến. Có câu "đại môn bất xuất, nhị môn bất mại", chính là đến hai cánh cửa .
"Hai vị gia xin chờ một lát ở đây, thái thái nhà lập tức sẽ ."
"Vâng, làm phiền."
Đợi chừng một chén nhỏ, một phụ nữ xinh từ bên trong bước , chính là Hà gia thái thái.
Lục Dao vội vàng chủ động tiến lên chào hỏi, "Phu nhân hảo."
"Hai vị chính là hôm qua nhờ đến hỏi thăm giá nhà ?"
" ."
"Mời hai vị xem một chút."
Lục Dao và Triệu Bắc Xuyên theo bà , qua nhị môn, mắt là một hòn non bộ tao nhã, hai bên bày hai chiếc bể cạn, bên trong nuôi hoa sen và cá vàng.
Hà phu nhân giới thiệu, "Vốn dĩ định bán, nhưng Thiều Châu nhậm chức sáu năm, cả nhà đều theo, căn nhà sợ để hư hỏng, chi bằng bán bên mua một bộ mới."
Lục Dao gật đầu đồng tình, " , nhà mà ở, mấy năm là hỏng hết."
"Hai vị tự xem , trừ đồ đạc trong phòng ngủ chính mang , còn bàn ghế trong phòng đều để cho hai vị, nếu mua thì nhanh chóng làm giấy tờ, mấy ngày nữa cũng ."
"Vâng, chúng xem ."
Đây là một tòa nhà ba gian tiêu chuẩn, sân thứ hai ba gian chính phòng và hai gian cộng năm gian, đông tây sương phòng mỗi bên ba gian, hai bên đều bếp.
Đi qua phòng ngoài, phía là sân thứ ba, một dãy nhà ngang, nơi thường là chỗ ở của hầu hoặc dùng làm kho.
Nhà cửa đều dùng vật liệu , cửa sổ và khung cửa đều sơn kỹ, dù dùng vài chục năm cũng mối mọt.
"Thế nào?"
Triệu Bắc Xuyên gật gật đầu, trong lòng vô cùng hài lòng, nhà lớn như cả ba đời đều ở .
Hai đến chính phòng, chỉ ghé qua đông tây sương phòng thoáng qua, nơi đây hẳn là phòng ở của các thiếu gia tiểu thư nhà họ Hà. Bên trong giường, bàn ghế, bàn trang điểm, tủ bày đồ cổ đầy đủ thứ, chỉ riêng những đồ đạc thôi cũng tiết kiệm cả ngàn lượng bạc!
Lục Dao càng xem càng ưng ý, quyết định cùng Hà phu nhân thương lượng giá cả.
"Hôm qua với Lương phu nhân , giá thấp nhất là năm ngàn lượng bạc, với hai vị một tiếng, giá khác chắc chắn sẽ bán." Chương Ngọc là tên của Lương phu nhân.
Lục Dao : "Giá quả thật là chúng chiếm tiện nghi, khi nào thể làm giấy tờ?"
"Làm giấy tờ cũng đơn giản thôi, ngày mai giờ Tỵ, hai vị mang theo hộ tịch đến thẳng nha phủ chờ là ."
"Làm phiền phu nhân ."
"Hai vị là bạn của Chương Ngọc, đương nhiên tin tưởng."
Ra khỏi phủ, Lục Dao kích động : "Không ngờ nhà như , năm ngàn lượng thật đáng giá!"
Triệu Bắc Xuyên mỉm gật đầu: "Ta còn tưởng là nhà cũ, đồ đạc bên trong đều là đồ mới."
" , cái giường sơn vẫn còn bóng, là dùng bao lâu."
Hai trong lòng đều mừng rỡ khôn xiết, về nhà kể cho hai đứa nhỏ, Tiểu Niên và Tiểu Xuân cũng kích động quá đỗi.
"Tẩu t.ử chúng khi nào chuyển qua đó ạ!"
"Còn đợi mấy ngày nữa, ngày mai nha phủ làm giấy tờ nhà, nhà họ Hà thu dọn đồ đạc mang , chúng dọn dẹp một chút là thể chuyển qua."
Tiểu Niên kích động nhảy cẫng lên, "Thật quá! Cuối cùng chúng cũng nhà riêng !"
Nhớ mấy năm nay, từ khi rời khỏi thôn Liễu Thụ, bọn họ vẫn luôn ở nhà thuê, một căn nhà nào thuộc về , giờ coi như toại nguyện.
Trở phòng, Lục Dao lấy sổ sách xem bạc trong đó, tổng cộng một vạn ba ngàn lượng, một phần là tiền kiếm từ quán ăn, một phần là từ tửu lầu.
Năm ngoái một mùa đông tửu lầu lãi hơn năm ngàn lượng bạc, năm nay bán thêm món nướng BBQ mấy tháng mà lãi ròng cũng gần ba ngàn lượng.
Trong nhà hiện nhiều bạc, đều là lấy chi tiêu hàng ngày, phần lớn bạc đều gửi ở ngân hàng, đợi ngày mai làm xong giấy tờ nhà sẽ rút năm ngàn lượng đưa cho Hà phu nhân.
Triệu Bắc Xuyên tắm xong từ bên ngoài bước , cởi trần, còn vương nước.
"Bạc đủ dùng ?"
Lục Dao ngẩng đầu y một cái, "Mua hai căn cũng đủ dùng."
"Nhà chúng nhiều bạc ?" Y thò đầu qua ghé lưng Lục Dao xem sổ sách. Theo Tiểu Đậu học một mùa đông cũng ít chữ, gần như thể hiểu những con trong sổ sách.
"Ngày thường ngươi cũng chẳng quản sổ sách, sợ lén giấu hết tiền ?"
Triệu Bắc Xuyên cọ cọ tóc , "Giấu thì giấu thôi, nhà cái gì chẳng ngươi kiếm ? Huống hồ đều là của ngươi, còn để ý cái ?"
Những lời làm Lục Dao vui vẻ, đầu ôm cổ tướng công, hôn một cái lên cằm y.
"Sau chúng chỉ mua nhà, đợi trong tay nhiều tiền sẽ mua cả cửa hàng nữa, mua mấy cái trang trại, lúc rảnh rỗi thì về trang trại du ngoạn."
"Được." Triệu Bắc Xuyên hôn lên môi , nụ hôn nhẹ nhàng dần trở nên sâu đậm, môi răng quấn quýt, tách kéo theo một sợi chỉ bạc, thở hai đều rối loạn.
Ngày hôm Lục Dao cùng Triệu Bắc Xuyên sáng sớm đến nha phủ chờ, gần đến giờ Tỵ thì Hà phu nhân tới.
Hai nhà đó bàn bạc kỹ càng việc làm giấy tờ nên chuyện thuận lợi, hơn nữa Hà đại nhân chức quan trong , tiểu quản lý hộ tịch đều cung kính thẩm tra giấy tờ nhà, lập giấy tờ mới, hai bên ký tên đóng dấu tay lên đó.
Ra khỏi nha phủ, Lục Dao dẫn Hà phu nhân đến ngân hàng, năm ngàn lượng bạc trực tiếp lấy đưa cho bà, ba bốn hầu hợp sức mới khiêng lên xe ngựa .
Hà phu nhân : "Ngày mai chúng sẽ lên đường, sẽ phái mang chìa khóa đến tửu lầu nhà ngươi."
"Làm phiền phu nhân, chúc ngài thượng lộ bình an."
Hà phu nhân khẽ gật đầu lên xe ngựa.
Đoàn xa Lục Dao mới lấy giấy tờ nhà xem xem , ý trong mắt giấu nổi.
Ba ngày nhà họ Hà mang chìa khóa đến, tòa nhà mới thuộc về Lục Dao.
Hai cùng ngày nóng lòng chờ nổi đến xem xét một vòng, xem kỹ gian chính phòng.
Ba gian chính phòng rộng rãi sáng sủa, gian giữa dùng để tiếp đãi khách quý, bàn ghế đầy đủ, đều làm bằng gỗ sưa, sờ trơn nhẵn.
Phòng ngủ chính đồ đạc đều dọn , chỉ còn một bộ gia cụ, gian phòng càng chú trọng, dùng là gỗ đàn hương, chỉ riêng bộ gia cụ thôi cũng ngàn lượng bạc!
Lục Dao xuống giường, "Đây đúng là đồ ! Năm ngàn lượng bạc bỏ thật đáng!"
Triệu Bắc Xuyên : "Chúng khi nào chuyển qua đây?"
"Không vội, xem trong phòng còn thiếu gì thì mua thêm, trong nhà cũng thêm mấy hầu, ngày thường chúng ở nhà, thể cứ khóa cửa mãi."
"Được."
Hai bận rộn thu dọn nhà mới, mấy ngày nay việc mua sắm cho tửu lầu đều giao cho Tiểu Xuân và Lục Thanh, Lục Minh làm.
Hôm nay cũng như khi, ba chợ phía tây, mua mười cân dưa chuột tươi, Tiểu Xuân thấy đậu cô ve ngon liền mua thêm ba cân, rau cải thì già , bằng mua đồ khô.
Thời tiết đúng mùa hồng chín, quả nào quả nấy vàng óng mềm mại, Tiểu Xuân nhớ hồi bé trong nhà một cây hồng, nhưng bao giờ ăn, vì cha cho, họ chỉ cho mấy trai ăn thôi.
Khi đó còn bé mút ngón tay, cây hồng cao lớn mà thầm nghĩ, đợi lớn lên nhất định nếm thử xem quả hồng vị gì.
"Hồng bán thế nào?"
"Hai văn tiền một cân!"
"Cho mười cân." Tiểu Xuân lấy tiền tiêu vặt trong n.g.ự.c định mua nửa sọt về cho cùng nếm thử.
Vén rèm lên, Lục Thanh đưa tay nhận giúp xách, Triệu Phùng Xuân thấy đồ mua gần đủ, ba chuẩn về.
Đột nhiên phía truyền đến một giọng , "Phân Đầu?"
Triệu Phùng Xuân bước chân khựng , sắc mặt lập tức đổi, vội vàng thúc giục bên cạnh nhanh chân lên.