Omega Này Toàn Dị Năng Miễn Dịch - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:15:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch Gia Mộc tự nhiên đón lấy, động tác vô cùng thuần thục cắm ống hút hút một ngụm sữa ngọt ngào: “Vẫn còn thiếu em hai ly nữa đấy.”

“Ly tính nợ cũ.” Cố Dạ Sanh lười biếng dựa cạnh cửa, rũ mắt . Một vài hình ảnh ái lướt qua trong đầu khiến độ cong nơi khóe miệng tài nào giấu nổi: “Đây là tạ lễ cho chuyện hôm .”

Dịch Gia Mộc hồi tưởng bộ dáng bản lăn lộn đến mức mồ hôi đầm đìa trong kỳ nhạy cảm ngày hôm , liền chút gánh nặng tâm lý mà chấp nhận cách của : “Vậy thì vẫn còn nợ em tất cả ba ly.”

Lời nhẹ bẫng như mây bay của giống như một bàn tay nhỏ, lặng lẽ cào nhẹ lòng Cố Dạ Sanh một cái. Cảm giác ngứa ngáy khiến nhịn mà hạ mi mắt, thầm nghĩ đừng là ba ly, kể cả ba trăm ly cũng sẵn lòng mua cho .

Các thành viên khác của Hội Dị Nguyên đất hồi lâu mới từ từ “hồi máu” trở . Vừa dậy, họ thấy Cố Dạ Sanh đang ở cửa chuyện trò vui vẻ cùng Dịch Gia Mộc.

Bọn họ vốn định vây hỏi cho lẽ về cái “bí ẩn lời giải” của trường ngày xảy kỳ nhạy cảm đó, thì Lục Trạch Tu cầm xấp tài liệu bước tới. Anh đảo mắt quanh một vòng, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc: “Đã đến giờ , chuẩn bắt đầu hạng mục tiếp theo thôi.”

Xung quanh im bặt trong giây lát, tập thể đồng loạt kêu rên t.h.ả.m thiết: “Hội trưởng ơi, tập thế thì c.h.ế.t thật đấy!”

Ngữ điệu của Lục Trạch Tu vẫn chút thăng trầm: “Mới bấy nhiêu chịu nổi ? Xem các vẫn thích nghi với cường độ . Có lẽ nên cân nhắc việc tiếp tục tăng thêm một vài nội dung huấn luyện đặc biệt khác nữa.”

Mọi trong Hội Dị Nguyên lập tức tỏ vẻ ngưng trọng, xua tay rối rít: “... Không hội trưởng, hiểu lầm ! Chúng em dù c.h.ế.t cũng sẽ luyện tập đến cùng!”

Lục Trạch Tu gật đầu: “Rất vui vì các giác ngộ cao như .”

Mắt thấy chuẩn bước đợt tập luyện tiếp theo, Dịch Gia Mộc cầm lấy bảng biểu đặt bên cạnh lên để ghi chép. Nhìn thấy bộ dạng thờ ơ chút ý định tập luyện của Cố Dạ Sanh, liền hỏi: “Hôm nay định huấn luyện ?”

Cố Dạ Sanh chẳng cần suy nghĩ lấy một giây, trả lời cực kỳ dứt khoát: “Không định luyện.”

Lục Trạch Tu liếc mắt : “Không luyện thì tới đây làm cái gì?”

“Đương nhiên là qua đây xem…” Cố Dạ Sanh mỉm , tự nhiên vô cùng đón lấy túi sữa từ tay Dịch Gia Mộc, còn khẽ xoa nhẹ lên đầu một cái: “... xem nhóc con làm việc. Đi thôi, giúp em trông chừng sữa, bảo đảm để ai lén uống trộm mất .”

Dịch Gia Mộc câu cứ thấy gì đó đúng lắm, nhưng cũng nghĩ ngợi nhiều, chỉ gật đầu: “Vậy làm phiền .”

Nhìn theo bóng dáng ngoan ngoãn của rời , Lục Trạch Tu mới lên tiếng nữa: “Ở đây chỉ , ý ai là uống trộm?”

Ánh trong mắt Cố Dạ Sanh xoay chuyển đầy tinh quái. Thừa dịp Dịch Gia Mộc chú ý, lén lút nhấp một ngụm nhỏ khó ai nhận từ ly sữa của : “Đương nhiên là tự canh tự trộm .”

“...” Trước hành động mặt dày vô sỉ của , Lục Trạch Tu hiếm khi im lặng trong chốc lát. Cảm nhận máy truyền tin rung lên hai cái, lấy xem tin nhắn, khựng một chút : “Nếu huấn luyện thì với một chuyến .”

Cố Dạ Sanh : “Đi ?”

Lục Trạch Tu đối diện với tầm mắt của , nghiêm túc : “Vừa nhận tin tức, ngài Mai Ngang đến trường của chúng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-43.html.]

Ly

Cái tên lọt tai, đầu ngón tay đang nắm ly sữa của Cố Dạ Sanh chợt siết chặt vài phần: “Tôi cùng .”

Sau khi hỗ trợ thành các hạng mục huấn luyện tiếp theo và trở , Dịch Gia Mộc còn thấy bóng dáng Cố Dạ Sanh nữa, chỉ thấy ly sữa uống dở đang lẻ loi bên bậu cửa sổ.

Tư Dực mồ hôi nhễ nhại, nhận tầm mắt của Dịch Gia Mộc, lấy khăn lông lau một vòng quanh cổ giải thích: “Ngài Mai Ngang tới trường chúng , hội trưởng và mấy vị giáo sư cùng tiếp đón ông .”

Dịch Gia Mộc chớp chớp mắt: “Ngài Mai Ngang ạ?”

Động tác lau mồ hôi của Tư Dực khựng , ngạc nhiên hỏi: “Em ông ?”

“Em ấn tượng gì lắm.” Dịch Gia Mộc suy nghĩ một hồi: “ tên thì vẻ khá quen tai, chắc là em từng thấy ở đó .”

“Một nhân vật tầm cỡ như , nhắc tới cũng gì lạ.” Tư Dực : “Tóm , hội trưởng dặn , chúng cần chờ bọn họ . Mấy ngày nay đều vất vả , dọn dẹp qua một chút phòng tập mau chóng về nghỉ ngơi !”

Dịch Gia Mộc lễ phép đáp: “Vâng, cảm ơn học trưởng.”

Đối với những việc liên quan trực tiếp đến , vốn chẳng tính tò mò quá mức, liền bắt đầu cùng thu dọn phòng huấn luyện.

Ngay lúc , đột nhiên nhận một tin nhắn mới từ máy truyền tin: 【Ta đến trường của con , con đang ở , gặp con.】

Tư Dực ngay bên cạnh, cảm nhận Dịch Gia Mộc bỗng nhiên ngây đó như phỗng. Anh nghi hoặc sang, vặn liếc thấy bốn chữ cuối cùng của tin nhắn, động tác tay cũng khỏi khựng .

lúc đó, Dịch Gia Mộc bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt mắt thường thể thấy mà sáng bừng lên: “Học trưởng, em chút việc riêng, thể xin phép ạ?”

“Hả?” Tư Dực ngẩn một lúc mới phản ứng : “À, nếu em việc bận thì cứ , chỗ cứ giao cho bọn lo liệu là , vấn đề gì !”

Dịch Gia Mộc lộ nụ rạng rỡ: “Cảm ơn học trưởng nhiều!”

Lúc rời , quên mang theo ly sữa ở bậu cửa sổ. Vì tâm trạng đang vô cùng vui vẻ và háo hức, nên ngay cả bóng lưng của dường như cũng tràn ngập sự tươi tắn và rạng rỡ.

Trác Minh kỳ quái sáp gần: “Cậu nhóc trợ lý mà trông vội vàng thế nhỉ?”

Cung Nguyệt khẽ bằng giọng nhẹ nhàng: “Thoạt giống như em đang gặp chuyện gì thực sự vui vẻ .”

Tầm mắt Tư Dực dừng ở hướng Dịch Gia Mộc rời , nhịn rút máy truyền tin , ngón tay dừng ở ID của Cố Dạ Sanh hồi lâu. nghĩ đến việc đang bận tiếp đãi vị nhân vật lớn , thở dài tắt màn hình .

Nhận thấy những ánh mắt đầy vẻ hóng hớt của xung quanh, giả vờ hắng giọng vẻ đạo mạo: “Đừng hỏi , cái gì cũng đấy nhé.”

Lời tác giả: Tư Dực: Những lúc như thế , cũng 【】【thể】【】【】【】 nha~!

Loading...