Dịch Gia Mộc bước chân ngoài, thở của liền tự chủ mà trở nên nặng nề hơn một chút, sống lưng cũng nháy mắt căng thẳng hẳn lên. Mùi hương hoa thủy tinh thanh khiết vốn giờ đây trở nên hung hăng, nanh múa vuốt từ bốn phương tám hướng bủa vây lấy , khiến trong chốc lát lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Dịch Gia Mộc hít một thật sâu để định tâm thần, men theo hướng mà tin tức tố đang cuồn cuộn đổ tới, từng bước một tiến về phía .
Lúc , nếu qua ô cửa sổ của phòng lưu trữ tài liệu, từ đằng xa thể thấy một bóng đang gục mặt bàn.
Cố Dạ Sanh vùi sâu khuôn mặt giữa hai cánh tay, cả co rụt trong một tư thế phòng . Cổ áo mở rộng để lộ đường cong cổ thanh sạch, những giọt mồ hôi ướt đẫm làm nổi bật lên những thớ cơ đang căng chặt. Quanh ngừng tỏa một thứ áp lực u ám và đầy đe dọa.
Xung quanh một bóng , nhưng khí như đang chứa đựng những dòng mạch ngầm cuồn cuộn. Tin tức tố nồng nặc cùng dị năng nguy hiểm bủa vây lấy lớp lớp, mang đến một cảm giác hụt hẫng vô tận, giống như một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ chân mà kéo xuống, kéo chìm sâu vực thẳm đáy.
Trong cơn mê man, Cố Dạ Sanh dường như thấy trong tầm đen kịt của dần dần hiện một ảnh gầy gò. Thiếu niên dùng đôi mắt trống rỗng , đôi môi rạng rỡ khẽ nở một nụ nhạt, ngay đó bỗng chuyển thành nỗi kinh hoàng tột độ. Không một lời báo , xoay bỏ chạy thục mạng.
Anh nhanh chân đuổi theo, nhưng mặt như một bức tường vô hình ngăn cách, khiến thể nào tiến lên phía . Từ đằng xa, chỉ thể thấy bóng dáng mệt mỏi đang một bầy sói đói vô tận truy đuổi phía . Chúng nhe những chiếc răng nanh đỏ tươi dữ tợn, sẵn sàng xé xác hình nhỏ bé bất cứ lúc nào.
Cuộc truy đuổi dường như kéo dài đến vô tận, trái tim bắt đầu thắt vì đau đớn, nhưng con đường mắt đột nhiên sụp đổ bóng tối. Anh cảm thấy chân hẫng , cả rơi tự do xuống một vực sâu thấy đáy.
Làn nước biển lạnh lẽo tràn lên nuốt chửng chút ý thức cuối cùng. Từng đợt khí lạnh từ bốn phương tám hướng bủa vây lấy , gặm nhấm những tri giác còn sót . Toàn lạnh buốt, chìm đắm trong sự tuyệt vọng.
Ngay khi tưởng như tiến sát đến ranh giới của sự nghẹt thở, hình ảnh mắt bỗng nhiên đổi, biến thành một gian trắng xóa của nhà tang lễ. Một lão nhân già nua, lưng còng, chống gậy mặt , ngữ điệu lạnh lùng như băng: “Hãy làm bổn phận là thừa kế của gia tộc , bằng , ngươi sẽ chẳng là cái gì cả.”
Hơi ngẩng đầu lên, thấy ở chính giữa đại sảnh là hai bức ảnh đen trắng. Nụ của đàn ông và phụ nữ trong ảnh đều mất vẻ sống động của ngày xưa. Đang quỳ lạy ở giữa sảnh là một bé chỉ chừng bảy tám tuổi, ướt đẫm, gương mặt gầy gò bệnh tật tái nhợt một chút cảm xúc, lặng lẽ đến cực điểm.
Cảnh tượng lặng lẽ rút , chỉ còn một màu trắng xóa vô tận. Thiếu niên từng bước đến mặt , gương mặt vô cảm cùng những lời cứ lặp lặp như một cơn ác mộng: “Cố Dạ Sanh, thế giới , ngươi vốn chẳng còn gì cả ...”
Ngươi chẳng còn gì cả.
Đã chẳng còn gì cả.
Những lời tàn nhẫn giống như một lưỡi d.a.o sắc lẹm đ.â.m thẳng tim , khiến cả thế giới như sụp đổ tan tành. Sự điên cuồng đang gào thét trong cơ thể rốt cuộc cũng thể khống chế nữa, nó xé rách tất cả, phát tiết, hủy diệt thứ xung quanh.
Trong vô thức, đầu ngón tay của Cố Dạ Sanh lún sâu lòng bàn tay. Sự điên cuồng mất kiểm soát khiến cảm giác thể nổ tung bất cứ lúc nào. Trong làn tin tức tố dường như lờ mờ mang theo một chút mùi m.á.u tươi, điều đó càng khiến cho những xúc động thô bạo trong cơ thể trở nên cuồng bạo hơn bao giờ hết.
Ly
Cảm giác rơi tự do điểm dừng dường như sắp kéo xuống vạn trượng vực sâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-39.html.]
“Rầm ——!”
Một tiếng động cực lớn vang lên, cánh cửa của phòng tài liệu cùng với ổ khóa một cú đá văng , đập mạnh chiếc tủ đối diện rớt xuống đất đầy bụi bặm.
Tiếng động mạnh mẽ giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng bóng tối mắt Cố Dạ Sanh. Khi ngẩng đầu lên, trong đôi mắt màu xanh biển sâu thẳm vẫn còn vương chút mê ly và mịt mờ.
Chiếc khuyên tai đá hắc diệu thạch phản chiếu ánh sáng từ cửa sổ hắt . Khi bắt gặp đôi mắt hạnh màu quen thuộc ở cửa, ánh mắt u ám của khẽ d.a.o động trong thoáng chốc. Nốt lệ chí nơi khóe mắt càng khiến đôi mắt thon dài của trở nên mị hoặc hơn bao giờ hết.
Nửa khuôn mặt của Cố Dạ Sanh vẫn còn bao phủ trong bóng tối, nhưng đó, dường như tìm cảm giác của thực tại, từ từ dậy từ mặt bàn.
Cảnh tượng khiến Dịch Gia Mộc khỏi nhớ kỳ phát nhiệt ngày hôm đó. Tin tức tố của Alpha che trời lấp đất bao vây chặt lấy , khiến cổ họng khô khốc, tự chủ mà khẽ nuốt khan một cái.
Không gian xung quanh bỗng chốc rơi tĩnh lặng.
...
Đây là đầu tiên Dịch Gia Mộc thấy một mặt của Cố Dạ Sanh.
Ánh mắt lúc khóa chặt , mang theo vẻ nguy hiểm, đặc quánh và đầy áp lực, giống như một con sói dữ đang bên bờ vực thẳm, thể phản phệ và vồ lấy con mồi bất cứ lúc nào.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Cố Dạ Sanh khẽ chớp mắt, tựa như đang làm ảo thuật, sự thô bạo nơi đáy mắt trong nháy mắt tan biến ít nhiều. Anh dường như dùng đến một sự nhẫn nại cực lớn mới khống chế viền mắt đang đỏ tươi của quá lộ liễu, khàn giọng hỏi: “Sao em tới đây?”
Nếu vì bầu khí xung quanh đang tin tức tố đè nặng đến nghẹt thở, nếu vì giọng của mang theo sự khàn đặc rõ rệt, thì tình cảnh trông chẳng khác nào một lời hỏi thăm bình thường đến cực điểm giữa những quen.
Dịch Gia Mộc trầm mặc một lát, khẽ đáp: “Đến xem thế nào.”
Cậu thể cảm nhận những luồng tin tức tố đang quấn quýt vây lấy từ bốn phương tám hướng, thế nhưng vẫn bình thản cất bước sâu trong phòng tài liệu.
Cố Dạ Sanh vẫn thể thoát khỏi những dư âm kỳ quái từ cơn ác mộng . Cảm giác xé rách mơ hồ trong cơ thể khiến khó nhịn mà nhíu chặt lông mày. Mắt thấy Dịch Gia Mộc thực sự tới mặt, lặng lẽ đó , nhịn mà nở một nụ đầy ẩn ý: “Em đúng là thật sự chẳng sợ là gì nhỉ.”
“Dị năng của vô dụng đối với , tại sợ chứ...” Lời của Dịch Gia Mộc đột nhiên im bặt. Bởi vì một sức mạnh bất ngờ ập đến, khi kịp phản ứng thì cả Cố Dạ Sanh ép chặt lên mặt bàn.
Trong cách gang tấc, những sợi tóc mái của khẽ lướt qua gò má . Mỗi nhịp thở của đều mang theo nóng bỏng rát, phả lên làn da một cảm giác nồng nhiệt đầy rẫy hiểm nguy.