Omega Này Toàn Dị Năng Miễn Dịch - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-05-04 03:27:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy sự chú ý của Dịch Gia Mộc đều đổ dồn tên sinh viên , những tên lưu manh đang "thiếu tay thiếu chân" còn đưa mắt hiệu cho , cố nén nước mắt mà bắt đầu nhích từng chút một về phía đầu hẻm. Thế giới bên ngoài quá đáng sợ, bọn chúng về nhà!

Nếu sớm đây là một nhân vật tàn nhẫn như thế , bọn chúng thà c.h.ế.t cũng dám dấn vũng nước đục , càng nên dại dột mà bao trọn cả khu vực để hành sự. Giờ thì , trông chờ ai đó đến cứu cũng chẳng hy vọng.

Trong khi đang cố gắng di chuyển với tốc độ sên bò, nội tâm đám lưu manh chỉ cảm thấy tuyệt vọng tột cùng. Kẻ đầu tiên vất vả lắm mới dậy nổi, loạng choạng bám vách tường định thoát ngoài thì vặn chạm mặt hai đang tới.

Do ngược sáng nên rõ mặt đối phương, chỉ cảm thấy như thấy tia hy vọng cuối cùng: "Bạn học ơi, cứu... cứu mạng với..."

"Cứu mày?" Cố Dạ Sanh tiếng cầu cứu liền nở một nụ rực rỡ nhưng đầy quỷ dị: "Được thôi."

Lục Trạch Tu phía liền dừng bước, âm thầm lùi một bước, giữ cách một cách vô cùng lý trí.

Con ngõ hẻo lánh một trận hỗn chiến khốc liệt vốn dĩ khôi phục vẻ yên tĩnh vốn .

Đám phía còn kịp bò ngoài thì thấy Cố Dạ Sanh túm tóc tên lưu manh ban nãy, lôi xềnh xệch bên trong. Ánh mắt lướt qua bóng dáng đang xổm trong góc, áp suất xung quanh đột ngột hạ xuống cực thấp, kèm theo đó là một tiếng khiến lạnh sống lưng: "Thích tìm sinh viên trường để chơi đùa đến thế ? Hay là để chơi với các một lát nhé..."

Đám đông còn kịp hồn những đau đớn về thể xác, ngẩng đầu rõ diện mạo mới tới, sắc mặt trắng bệch càng thêm thê thảm: "Khoan , Cố thiếu... Cố thiếu từ từ ! Có gì chúng từ từ ?"

Độ cong lạnh lẽo nơi khóe môi Cố Dạ Sanh càng thêm đậm nét.

Giây tiếp theo, phảng phất như lệ quỷ c.ắ.n xé, những tiếng thét chói tai vang lên liên hồi, quét sạch cả con hẻm nhỏ, biến nơi đây trở thành một địa ngục trần gian thực thụ.

Dịch Gia Mộc vốn đang cân nhắc xem làm cách nào để đ.á.n.h thức tên dậy, thấy động tĩnh quá lớn phía liền ngẩng đầu . Thấy dáng vẻ đầy âm lệ của Cố Dạ Sanh, ngẩn : "Sao tới đây?"

Ly

Luồng khí lạnh lẽo, sắc lẹm quanh Cố Dạ Sanh dường như khựng ngay khi thấy giọng của . Thấy Dịch Gia Mộc vẫn bình an vô sự dậy, sự thâm trầm trong đáy mắt mới dần dần dịu : "... Em chứ?"

Dịch Gia Mộc cúi đầu kiểm tra bộ quần áo xộc xệch của , suy nghĩ một chút đáp: "Cũng hẳn là , hình như em đứt mất một cái cúc áo ."

Cố Dạ Sanh: "............"

lúc , đội cảnh vệ của trường cầm theo gậy laser cũng vội vàng chạy tới: "Người bên trong mau dừng tay! Các bao vây, hành động thiếu suy nghĩ!"

Tiếng hô lọt tai đám lưu manh đang sống bằng c.h.ế.t, khiến bọn chúng mừng rỡ đến mức phát điên, nước mắt giàn giụa. Cảm ơn các cảnh sát! Cuối cùng bọn họ cũng cứu !

Nửa giờ , tại bộ phận y tế của Đại học Sùng Tinh.

Dịch Gia Mộc ôm ly sữa chiếc ghế băng dài ngoài cửa, lặng lẽ Lục Trạch Tu phối hợp với cảnh vệ để lấy lời khai. Đội trưởng đội cảnh vệ nhậm chức nhiều năm như , đây là đầu tiên ông gặp tình huống hy hữu thế , đến giờ vẫn thấy thật khó tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-26.html.]

Ông nhịn mà cằn nhằn vài câu: "Tôi mấy sinh viên các đấy, tay thật chẳng nặng nhẹ gì cả. Đám lưu manh đúng là đáng đời thật, nhưng tra tấn tinh thần một chút là , cùng lắm là điên vài đứa. Đằng các còn thỏa mãn, đem khớp xương của từng đứa tháo rời hết! Các để lắp mấy cái khớp đó phiền phức đến mức nào ? Thà rằng các đ.á.n.h ch·ế·t tại chỗ luôn còn hơn, làm thế chỉ tổ tăng thêm khối lượng công việc cho chúng thôi!"

Lục Trạch Tu điềm đạm đáp: "Thật xin , chúng em sẽ chú ý hơn ạ."

Đội trưởng đội cảnh vệ lặng im một lát gấp sổ : "Thôi, nhất là đừng ."

"Đã làm phiền chú ạ." Lục Trạch Tu lễ phép tiễn ông .

Đợi đội trưởng khuất, lướt những nhân viên cảnh vụ đang bận rộn phòng bệnh, nhàn nhạt về phía Dịch Gia Mộc đang ngoan ngoãn một góc, lộ vẻ suy tư.

Cố Dạ Sanh từ nãy đến giờ vẫn lười biếng dựa lưng góc ghế, tay chống cằm rõ đang nghĩ gì, lúc bỗng nhịn mà bật thành tiếng. Hắn sang Dịch Gia Mộc bằng ánh mắt đầy hứng thú: "Khá lắm tiểu bằng hữu, em cũng lợi hại quá nhỉ!"

Trên lúc còn chút lệ khí nào, gương mặt rạng rỡ đầy ý . Khi Dịch Gia Mộc, đôi mắt xanh thẳm của dường như đang lấp lánh điều gì đó, thâm trầm trong trẻo.

Dịch Gia Mộc gì, im lặng dậy, đến mặt Lục Trạch Tu nghiêm túc cúi chào: "Hội trưởng, làm phiền ."

Suốt quá trình lấy lời khai đều rõ, Lục Trạch Tu nhắc một lời nào đến việc tay, rõ ràng là đang cố tình bao che cho .

Lục Trạch Tu gọi là hội trưởng thì ngạc nhiên: "Em ?"

Dịch Gia Mộc nghĩ đến cái tên Lục Trạch Tu xuất hiện tràn lan diễn đàn truyện đồng nhân, khẽ gật đầu: "Cũng thể coi là ạ."

Cố Dạ Sanh bên cạnh thấy thế thì tỏ vẻ vui: "Tiểu bằng hữu, chẳng lẽ em quên cảm ơn ?"

Dịch Gia Mộc: "... Nếu tới, vốn dĩ em định hỏi rõ vài chuyện."

"Ý em là tới đúng lúc ?" Cố Dạ Sanh nhướn mày, nhưng hề giận dữ mà trái còn thích thú tiến sát gần: "Nói xem, chuyện gì mà quan trọng thế? Việc tra tấn hỏi cung là am hiểu nhất đấy, cứ giao cho , bảo đảm chỉ mất một giây là ngay đáp án cho em."

Dịch Gia Mộc nghĩ đến năng lực tâm linh của , thấy cũng lý, liền thuật vắn tắt đoạn đối thoại lúc nãy.

Chân mày Lục Trạch Tu cau , theo bản năng về phía Cố Dạ Sanh. Quả nhiên, nụ gương mặt dần biến mất, đó là một vẻ thâm trầm đáng sợ.

Cố Dạ Sanh nghiêng đầu, bỗng nhiên bật dậy khỏi ghế, luồng khí lạnh bao quanh thể: "Không cần hỏi nữa, chuyện cứ để xử lý."

Lời tác giả:

Dạ Thủy Tiên: Dám đụng đến vợ tương lai của , các ngươi chán sống .

 

Loading...