OMEGA GIẢ LÀM ALPHA LỠ MANG THAI CON CỦA ĐỐI THỦ - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-23 17:08:55
Lượt xem: 429

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng một ai là kinh ngạc đám cưới đường đột , và càng ai hiểu nổi tại đột ngột kết hôn. Ánh mắt họ giấu sự tò mò, chốc chốc liếc về phía Diệp Trần Tâm đang ở đằng xa, âm thầm bàn luận rằng phản ứng của thật quá kỳ lạ.

Cũng may, đứa trẻ trong lòng đang ngủ say, cả một cục mềm mềm nhỏ xinh lập tức thu hút ánh . Không khí náo nhiệt đứa nhỏ kéo trở , vây quanh vuốt ve khuôn mặt bé xíu của con, khen con khôi ngô, khen đôi mắt và hàng mày xinh xắn. Sự gượng gạo căng thẳng ban đầu cuối cùng cũng vơi bớt đôi chút.

Tôi giữa đám đông, nhưng ánh mắt khóa chặt lấy Diệp Trần Tâm ở một góc khuất. Cậu cứ từ xa như thế, giống như một bức tượng trầm mặc, bất động thanh kinh. Ánh mắt sâu thẳm của rơi lên những sợi tóc chải chuốt tỉ mỉ của , rơi lên bộ Âu phục phẳng phiu đang mặc, và cuối cùng, tầm mắt đóng đinh đứa trẻ trong vòng tay , nỡ rời dù chỉ một phân.

Tay bưng ly rượu, cứ thế nốc cạn hết ly đến ly khác. Trông lúc giống như đang giữa một sự náo nhiệt thuộc về , uống đến mức lạnh lẽo say khướt.

Cuối cùng cũng đến phần mời rượu. Tôi xách bình rượu, cùng với " cha còn " của đứa trẻ mời đến tận bàn của . Những xung quanh đều dậy lời chúc mừng, khung cảnh hết sức rộn ràng, duy chỉ là chẳng lời nào. Cậu chỉ cố nặn một nụ cực kỳ gượng gạo, lịch sự như đang đối mặt với một khách hàng xa lạ, chẳng lấy nửa phần chân tâm.

Cho đến tận bây giờ, vẫn nhận một lời chúc phúc nào từ .

Đợi đến khi khách mời tản hết, hôn lễ hạ màn, Diệp Trần Tâm cũng chẳng một lời từ biệt, thậm chí dừng dù chỉ một giây, định vội vã rời . Tim bỗng thắt , theo bản năng vớ lấy một hộp kẹo hỷ bàn nhanh chân đuổi theo.

Đuổi kịp đến bãi đỗ xe, lớp kính xe đóng chặt phía của .

Cửa kính chậm rãi hạ xuống, để lộ gương mặt của . Không ngờ đôi mắt đỏ hoe, đáy mắt phủ một lớp sương mờ của sự mệt mỏi rã rời.

"Hôm nay trông vẻ vui lắm nhỉ, Diệp tổng? Chắc là ghen tị vì kết hôn đấy chứ?" Câu rõ ràng là dùng để cứng cho bớt thẹn, nào ngờ lời dứt, mắt càng đỏ hơn.

Cậu trân trân, khẽ gật đầu một cái, "Phải."

Một chữ ném thẳng lòng , khiến nhất thời nghẹn lời gì. Tôi chẳng làm , chỉ thể theo bản năng đưa hộp kẹo hỷ trong tay : "Cho , chia sẻ chút niềm vui. Người tiếp theo sẽ là thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/omega-gia-lam-alpha-lo-mang-thai-con-cua-doi-thu/chuong-6.html.]

Cậu đưa tay nhận, đầu ngón tay vô tình lướt qua lòng bàn tay , lạnh ngắt đến đáng sợ. Cậu bàn tay đang đặt cửa kính xe: "Thu tay , lạnh đấy."

Tôi vội vàng thu tay , chuẩn kéo kính xe lên thì bỗng thốt một câu mang theo nỗi tủi mà chính cũng nhận : "Hôm nay còn nhận lời chúc phúc của đấy."

Cậu sững một chút, ngước mắt thật sâu. Trong đôi mắt đỏ hoe cuộn trào những cảm xúc phức tạp như sắp tràn ngoài: "Tân hôn vui vẻ."

Khoảnh khắc lời dứt, nước mắt trong mắt gần như chực trào , nhưng cửa kính xe kéo lên, khiến cách nào thấy nữa.

8.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Kể từ đó, chúng lâu liên lạc với . Cuộc sống dường như trở quỹ đạo của mỗi , bình lặng và xa cách.

Cho đến một ngày, đột ngột đề nghị cả nhóm cùng suối nước nóng đỉnh núi để thư giãn. Đoàn xe lăn bánh con đường đèo quanh co uốn lượn. Tôi tự lái xe của , ở giữa đoàn. Đường núi nhiều khúc cua gắt, tầm mấy thoáng đãng.

Khi đến một khúc cua gấp, một con thú hoang đột ngột lao từ ven đường. Tôi theo bản năng đ.á.n.h mạnh tay lái, xe lập tức mất kiểm soát. Bánh xe cọ sát dải phân cách tạo những tiếng rít chói tai, cả chiếc xe lao thẳng về phía vực thẳm. Tim vọt lên tận cổ họng, cứ ngỡ thực sự thoát nổi . Ngay khoảnh khắc sắp lao ngoài, một chiếc xe bỗng vọt lên chắn ngang phía .

Là Diệp Trần Tâm. Cậu dùng chính xe của để cứng rắn đỡ lấy một nhát.

Rầm!

Tiếng va chạm kinh hoàng vang dội! Hai chiếc xe đ.â.m sầm kịch liệt. Đầu xe của biến dạng nghiêm trọng, xe chao đảo bên ngoài dải phân cách, chực chờ rơi xuống vực thẳm bất cứ lúc nào.

Chúng hốt hoảng xuống xe, dốc hết sức bình sinh mới kéo khỏi chiếc xe nát bấy. Diệp Trần Tâm đầy máu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, ý thức bắt đầu mờ mịt.

Sau khi đưa bệnh viện, những cùng vẫn còn hết bàng hoàng. Mọi ai nấy đều bảo quá mạo hiểm, làm như thể cả hai sẽ cùng lao xuống vực. Diệp Trần Tâm giường bệnh, giọng yếu ớt nhưng bình thản: "Chẳng vẫn rơi xuống đó ?"

Loading...