Omega Bệnh Yếu Gả Thay Cho Ông Trùm Tàn Bạo - Chương 61

Cập nhật lúc: 2025-11-22 16:25:42
Lượt xem: 811

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không khí trong văn phòng như đóng băng. Hai nhân viên ngoài cửa bước nửa bước, gót giày da gõ lên sàn nhà tạo tiếng động nhỏ, vội vàng dừng .

Người đàn ông bên trái mặc áo sơ mi trắng nhàu nhĩ, tay áo xắn lên đến bắp tay, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, ngay cả tập tài liệu cũng nắm đến biến dạng. Người phụ nữ bên thì ngừng chà xát đường may của chiếc quần tây, tóc mái mồ hôi lạnh làm cho bết dính trán. Ánh mắt cả hai dán chặt mũi giày của , ngay cả dũng khí ngẩng đầu Thẩm Lâu Trần cũng .

Thẩm Lâu Trần chiếc ghế bành bọc da rộng lớn, lưng thẳng tắp, đường viền hàm lạnh lùng, sắc bén như d.a.o khắc. Tin tức tố mùi rượu vang đỏ vốn đang ấm áp giờ đây lạnh buốt như ướp trong băng đá, mang theo áp lực sắc bén tràn ngập khí, ngay cả những hạt bụi lơ lửng dường như cũng dám rơi xuống.

Anh gì, chỉ dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

Tiếng "Cốc, cốc" trong văn phòng yên tĩnh vang lên đặc biệt chói tai, mỗi tiếng như gõ tim của hai .

Phù Tự vốn đang bên cạnh sofa, ngón tay căng thẳng cào tay vịn. Nghe thấy động tác của Thẩm Lâu Trần, theo phản xạ ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đột ngột sang của .

Trong ánh mắt đó sự dịu dàng dành cho , chỉ sự u ám thể tan . giây tiếp theo, Thẩm Lâu Trần vươn tay về phía , lòng bàn tay hướng lên, giọng điệu dịu vài phần: “Lại đây.”

Phù Tự ngẩn , bước chân chút ngập ngừng. Cậu thể cảm nhận ánh mắt của hai nhân viên đang lén lút dán , mang theo sự dò xét và cả phẫn nộ.

tay Thẩm Lâu Trần vẫn đang chờ. Cậu c.ắ.n môi , rón rén bước qua.

Vừa đến bên bàn làm việc, Thẩm Lâu Trần bèn đưa tay ôm lấy eo , cánh tay dùng sức, bế ngang đặt vững vàng đùi .

Cơ thể Phù Tự lập tức cứng đờ, vành tai đỏ bừng, ngay cả tuyến thể gáy cũng ửng lên màu hồng nhạt. Những hạt sáng màu vàng tím nhỏ li ti như đom đóm kinh động, khẽ lay động bên thái dương. Cậu theo phản xạ chống vai Thẩm Lâu Trần để dậy, nhưng giữ chặt eo. Lòng bàn tay ấm áp áp lớp vải mỏng, truyền đến nhiệt độ khiến an tâm.

“Đừng động đậy,” Thẩm Lâu Trần ghé tai , giọng mang theo hương rượu vang nồng nàn: “Cứ yên.”

An bài cho Phù Tự xong, Thẩm Lâu Trần mới hai nhân viên , ánh mắt lạnh đến mức thể rơi băng: “Vừa nãy ở cửa, các gì? Lặp cho .”

Người đàn ông bên trái nuốt nước bọt, giọng run rẩy: “Bộ... Bộ trưởng, chúng gì cả, chỉ là... chỉ là bàn bạc về sắp xếp công việc buổi chiều. Chắc ngài nhầm ạ?” Anh , lén dùng cùi chỏ huých phụ nữ bên cạnh, hiệu cho cô hùa theo.

Người phụ nữ lập tức gật đầu, ánh mắt lảng tránh: “, đúng! Chúng chỉ chuyện công việc thôi, nhắc đến chuyện khác, ngài chắc chắn là hiểu lầm .”

Cả hai miệng thì chối, nhưng cơ thể run rẩy lợi hại hơn, dám mắt Thẩm Lâu Trần. Bọn họ đương nhiên , thính giác của Thẩm Lâu Trần cực kỳ , những lời nãy, thể nào thấy.

Ngón tay Thẩm Lâu Trần siết chặt, nắm lấy bên hông Phù Tự. Anh gì, ánh mắt chỉ càng thêm u ám, tin tức tố mùi rượu vang đỏ cũng trở nên nồng đậm, gần như nhấn chìm cả văn phòng.

Phù Tự đùi , thể cảm nhận rõ ràng cơ thể đang căng cứng, và cả ngọn lửa giận đè nén. Cậu chút hoảng sợ, Thẩm Lâu Trần vì mà tức giận, bèn khẽ kéo cà vạt của , nhỏ: “Thẩm , là thôi . Bọn họ… bọn họ cũng gì sai. Em vốn dĩ là Omega cấp thấp, ạ.”

“Không ?” Thẩm Lâu Trần đầu , đáy mắt thoáng qua vẻ đau lòng, chút bất đắc dĩ: “Phù Tự, em quá mềm lòng .” Ngón tay cái của khẽ vuốt ve má , giọng điệu nghiêm túc: “Loại , em càng nhượng bộ, họ càng lấn tới. Họ sẽ cảm kích sự khoan dung của em, mà chỉ thấy em dễ bắt nạt thôi.”

Phù Tự sững sờ, mắt Thẩm Lâu Trần, trong đó chứa đầy sự nghiêm túc.

Thẩm Lâu Trần hai nhân viên nữa, chỉ lạnh lùng thốt hai chữ: “Biến .”

Hai như đại xá, gần như lảo đảo , ngay cả câu “Cảm ơn Bộ trưởng” cũng quên , vấp váp chạy khỏi văn phòng. Tiếng đóng cửa cũng mang theo sự hoảng loạn.

Văn phòng yên tĩnh trở . Phù Tự vẫn đùi Thẩm Lâu Trần, trong lòng chút buồn bã. Cậu cúi đầu ngón tay , lí nhí: “Thẩm , em phiền phức ? Có họ vì em, nên mới…”

“Đừng nghĩ lung tung.” Thẩm Lâu Trần ngắt lời, đưa tay nâng cằm lên, buộc : “Không liên quan đến em, là do cái miệng của họ sạch sẽ.” Anh dừng , dường như nghĩ đến điều gì đó, đáy mắt lóe lên một tia tính toán, nhưng mang theo chút dịu dàng: “Nếu em tin, đưa em đến một nơi, để em tự cảm nhận, ?”

Phù Tự chớp mắt, hiểu ý , nhưng vẫn gật đầu: “Vâng.”

Thẩm Lâu Trần bế dậy, để vững, giúp chỉnh vạt áo, đó mới nắm tay , ngoài văn phòng.

Hai thang máy, mà dọc theo cầu thang bộ xuống, đến tận cửa phòng nước.

Trong phòng mơ hồ truyền tiếng chuyện, là giọng của hai nhân viên nãy.

Thẩm Lâu Trần chỉ buồng nghỉ bên trong phòng , hiệu cho Phù Tự , đó chính cũng theo, nhẹ nhàng đóng cửa buồng .

Buồng nghỉ nhỏ, chỉ đủ cho hai . Phù Tự dựa tường, thể rõ mồn một cuộc đối thoại bên ngoài.

“Vừa nãy sợ c.h.ế.t khiếp. Cũng may Bộ trưởng truy cứu, thì chúng tiêu !” Là giọng của đàn ông, vẫn còn mang theo vẻ may mắn tai nạn.

Giọng phụ nữ mang vẻ khinh thường: “Truy cứu cái gì? Chẳng lẽ còn thể vì một Omega cấp thấp mà đuổi việc chúng ? Chẳng qua chỉ là thứ đồ chơi bám lãnh đạo, thật sự tưởng là cái thá gì ? Vừa nãy còn dám xin tha cho chúng , giả vờ bụng cái gì?”

thế!” Người đàn ông hùa theo: “Một Omega cấp thấp, thể ở bên Bộ trưởng bao lâu? Đợi Bộ trưởng chán , chẳng cũng vứt thôi ? Chúng cứ chờ xem kịch vui là . Cậu còn thật sự tưởng thể làm phu nhân Bộ trưởng ? Nằm mơ giữa ban ngày!”

“Tuy rằng Bộ trưởng vì chứng rối loạn tin tức tố nên giờ từng tìm Omega, nhưng gần đây tình hình sức khỏe lên nhiều , đoán chừng Omega cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.”

đúng, thật sự tưởng trèo cành cao ?”

“Biết vài ngày nữa, Omega cấp bậc cao hơn đến tìm Bộ trưởng, lúc đó cũng kịp…”

Những lời đó, Phù Tự còn rõ nữa. Đồng t.ử co , đầu ngón tay lạnh toát, m.á.u như đông cứng.

Cậu dám tin tai . Vừa nãy còn nghĩ đến việc xin tha cho họ, mà họ như ? Nói là “thứ đồ chơi bám lãnh đạo”, mơ giữa ban ngày”?

Một cảm giác tủi và phẫn nộ dâng lên, khiến sống mũi cay xè, hốc mắt đỏ bừng ngay lập tức.

Thẩm Lâu Trần bên cạnh, thu hết phản ứng của mắt. Trong lòng đau giận, đưa tay ôm lấy vai Phù Tự, để dựa lòng , giọng trầm thấp: “Những gì mắt thấy, chắc là sự thật. Lòng mà em nghĩ, trong mắt khác, thể chỉ là trò . Cho nên , hãy là chính , cần khác .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/omega-benh-yeu-ga-thay-cho-ong-trum-tan-bao/chuong-61.html.]

Phù Tự vùi mặt n.g.ự.c , bờ vai khẽ run rẩy. Nước mắt chảy dài má, làm ướt áo sơ mi của Thẩm Lâu Trần. Cậu cấp bậc của thấp, cũng từng khác bàn tán. những lời , từ miệng hai xin tha cho , vẫn như một con dao, đ.â.m tim đau nhói.

Thẩm Lâu Trần lấy điện thoại , gọi cho Tông Viễn, giọng điệu lạnh lùng một chút ấm: “Tông Viễn, thu thập bộ bằng chứng tham ô hối lộ của hai nhân viên phòng tuyên truyền mà chúng điều tra đây, lập tức gửi cho bộ phận thanh tra. Trong vòng một tuần, thấy lệnh bắt giữ họ.”

Tông Viễn ở đầu dây bên sửng sốt một chút, đó lập tức đáp: “Vâng, Thẩm tổng, làm ngay.”

Cúp điện thoại, Thẩm Lâu Trần nhẹ nhàng vỗ lưng Phù Tự, giọng điệu dịu dàng: “Đừng buồn nữa. Sau đây, ai dám em như nữa.”

Phù Tự gật đầu, cọ cọ trong lòng , nước mắt dần ngừng rơi. Cậu ngẩng đầu, mắt Thẩm Lâu Trần, trong mắt ngập tràn sự ỷ : “Thẩm , cảm ơn .”

“Đồ ngốc, cảm ơn làm gì.” Thẩm Lâu Trần , đưa tay lau vệt nước mắt nơi khóe mắt : “Được , chúng về nhà thôi. Hôm nay còn bất ngờ chờ em đấy.”

Phù Tự tò mò : “Bất ngờ gì ạ?”

“Về nhà em sẽ .” Thẩm Lâu Trần nhiều, chỉ nắm tay , về phía bãi đậu xe.

Xe dừng ở lầu biệt thự. Thẩm Lâu Trần nhận một cuộc điện thoại, bảo Phù Tự lên , theo ngay.

Phù Tự gật đầu, cầm chìa khóa mở cửa nhà.

Khoảnh khắc đẩy cửa , Phù Tự sững sờ.

Phòng khách treo đầy bóng bay màu sắc, trần nhà rủ xuống những dải ruy băng bạc. Bàn ăn chính giữa đặt một chiếc bánh kem khổng lồ, bên cắm mấy ngọn nến, bên cạnh còn đặt vài hộp quà tinh xảo. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng cả căn phòng, ấm cúng náo nhiệt, rõ ràng là một bữa tiệc sinh nhật chuẩn công phu.

Mà bên cạnh bàn ăn, một trai mặc lễ phục trắng đang đó. Trông ngoài hai mươi, da trắng, mày mắt tinh xảo, nhưng mang theo vẻ kiêu căng, ngạo mạn. Là thiếu gia nhà họ Liên trong bức ảnh đây, Liên Vũ.

Liên Vũ vốn đang soi gương chỉnh nơ cổ, thấy tiếng mở cửa, tưởng là Thẩm Lâu Trần về, lập tức xoay , mặt tươi đắc ý, chuẩn nhảy cho một bất ngờ.

khi thấy bước là Phù Tự, nụ lập tức cứng đờ, sắc mặt “xoạt” một cái tối sầm, giọng điệu gay gắt: “Sao là mày? Thẩm ca ca ? Sao về cùng mày?”

Phù Tự ngờ gặp Omega mà Thẩm thích ở đây, trong lòng chút căng thẳng. Cậu nắm chặt vạt áo, nhỏ: “Thẩm đang ở ngoài điện thoại, bảo lên .”

“Bảo mày lên ?” Liên Vũ nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ khinh thường: “Dựa cái gì? Đây là tiệc sinh nhật tao chuẩn cho Thẩm ca ca. Mày, một Omega cấp thấp, tư cách gì mà ?”

Cậu đến mặt Phù Tự, từ xuống , như đang thứ gì đó bẩn thỉu: “Tao cảnh cáo mày, đừng tưởng Thẩm ca ca bây giờ đối với mày thì mày thể ở bên cạnh mãi. Sớm muộn gì mày cũng vứt bỏ thôi. Người thích là tao! Người ban đầu hôn ước với cũng là tao! Đến lúc đó, chẳng mày vẫn cút về chỗ cũ của mày ?”

Sắc mặt Phù Tự trắng bệch. Sự tủi tích tụ ở phòng nước, cộng thêm lời khiêu khích của Liên Vũ, khiến ngọn lửa trong lòng lập tức bùng lên.

Cậu vẫn luôn cho rằng, chỉ cần ngoan ngoãn, gây rắc rối, là thể ở bên cạnh Thẩm Lâu Trần. bây giờ, lời của Liên Vũ như một mồi lửa, đốt cháy tính khí đè nén bấy lâu nay trong xương tủy .

Phù Tự ngẩng đầu, ánh mắt còn né tránh, ngược mang theo một tia sắc bén, thẳng Liên Vũ: “Tôi Omega cấp thấp , cần quản. Ít nhất bây giờ, là bạn đời hợp pháp của Thẩm Lâu Trần, bằng lòng để bên cạnh.”

Liên Vũ ngờ dám cãi , sững sờ một lúc, đó càng tức giận hơn. Cậu đưa tay đẩy Phù Tự một cái, hét lên: “Bạn đời hợp pháp thì ? Người Thẩm ca ca yêu là tao! Mày chẳng qua cũng chỉ là một kẻ thế mà thôi!”

Cậu càng càng kích động, đột nhiên giơ tay lên, tát thẳng mặt Phù Tự.

Một tiếng “BỐP” giòn giã vang lên. Má Phù Tự lập tức đỏ ửng một mảng, đau rát.

Phù Tự ôm mặt, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, đó lập tức sự phẫn nộ thế. Cậu kịp nghĩ nhiều, giơ tay tát thẳng mặt Liên Vũ, lực còn mạnh hơn cả cú tát của .

“Mày dám đ.á.n.h tao?!” Liên Vũ ôm mặt , thể tin Phù Tự, mặt đỏ bừng vì tức.

Tay Phù Tự vẫn còn tê dại, thở chút dồn dập, nhưng sống lưng thẳng tắp, ánh mắt kiên định: “Tôi thế nào, cũng là bạn đời mà Thẩm Lâu Trần thừa nhận hiện tại. Cậu yêu? Vậy cũng đợi ly hôn với , mới tư cách đến đây chỉ tay năm ngón với . Còn bây giờ, tư cách đ.á.n.h , càng tư cách là kẻ thế!”

Giây phút , ngọn lửa trong lòng cuối cùng cũng giải tỏa. Tất cả sự tự ti và tủi đây, lúc đều tan thành mây khói.

Cho dù Thẩm bảo vệ , là đang lừa thì bây."

Liên Vũ tức đến mức run rẩy, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, nhưng dám tay nữa. Cậu nghiến răng, đang định gì đó, đột nhiên thấy tiếng bước chân ngoài cửa. Thế là lập tức đổi vẻ mặt, trở nên tủi , giọng cũng trở nên ngọt ngào: “Thẩm ca ca! Anh về ! Phù Tự bắt nạt em, còn đ.á.n.h em!”

Tim Phù Tự thắt , đột ngột đầu, bèn thấy Thẩm Lâu Trần ở cửa, tay còn cầm một hộp quà, đang bọn họ. Lòng lập tức hoảng hốt.

Thẩm thấy hung dữ ? Có giận ? Cậu theo phản xạ lùi hai bước, ánh mắt đầy vẻ bối rối, giải thích, nhưng gì.

Thẩm Lâu Trần hề tức giận. Ngược , nhanh chân bước tới, đưa tay ôm lấy eo Phù Tự, kéo lòng . Sau đó Liên Vũ, ánh mắt lạnh như băng: “Tôi thấy cả .”

Sắc mặt Liên Vũ trắng bệch, dám hó hé gì nữa.

Thẩm Lâu Trần thèm để ý đến Liên Vũ, mà cúi đầu Phù Tự, ánh mắt dừng gò má ửng đỏ của . Đáy mắt mang theo sự đau lòng, nhưng bật , giọng điệu đầy vẻ tán thưởng: “Không tệ nha.”

Ngón tay cái của lướt qua khóe môi Phù Tự, ánh mắt dịu dàng: “Em cũng nổi nóng cơ . Đáng yêu lắm.”

Phù Tự sững sờ. Cậu mắt Thẩm Lâu Trần, trong đó một tia trách móc, chỉ sự dịu dàng và ý . Sự căng thẳng trong lòng lập tức tan biến, đó là một luồng ấm. Cậu c.ắ.n môi , nhỏ: “Tôi… hung dữ quá ?”

“Không hung dữ.” Thẩm Lâu Trần lắc đầu, cúi xuống hôn lên trán : “Đối phó với loại , như . Người của , thể để khác tùy tiện bắt nạt.”

Anh đầu Liên Vũ, giọng điệu lạnh như băng: “Liên Vũ, đây nơi nên đến. Cút ngoài cho . Còn nữa, phép gần Phù Tự, càng phép một câu nào khó . Nếu , sẽ nể mặt nhà họ Liên nữa .”

Liên Vũ tức điên, suýt chút nữa thì bật : “Thẩm ca ca, nên cưới là em mà! Anh thích em nữa ?”

“Hửm?” Thẩm Lâu Trần như thể chuyện gì đó nực : “Đùa cũng giới hạn chứ?”

Loading...