(⚡️ NP) Ở Ngôn Tình Văn Liêu Thẳng Nam Nam Chủ - Chương 86
Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:39:07
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong miệng Văn Ngọc Thư là mùi chanh, sắc mặt hết xanh đỏ tím, vô cùng đặc sắc. Hốc mắt đỏ ửng, Cố Tiêu đầy vẻ c.h.ế.t chóc, khàn giọng thốt từng chữ:
"Trà chanh là mới làm, là đồ dùng ?"
Cố Tiêu liếc nửa ly chanh bàn: "Ly ngươi gọi đấy."
Mặt Văn Ngọc Thư xanh mét, nghẹn nửa ngày mới mắng một câu: "Mẹ nó ngươi thói ở sạch ? Hả? Thói ở sạch của ngươi bay ?"
Cố Tiêu giọng điệu bình thản: "Văn bác sĩ diệu thủ hồi xuân, trị khỏi ."
Văn Ngọc Thư chặn họng, thở vẫn định mà thốt một tia trào phúng: "Vậy ngươi cảm ơn cho đấy, đồ phiền phức."
"Cảm ơn," Cố Tiêu cúi đầu, bàn tay lạnh nhẹ nhàng nhéo má , đôi mắt đen sâu thẳm rõ cảm xúc phản chiếu gương mặt : "Muốn cảm ơn ngươi thế nào đây, Văn bác sĩ."
Văn Ngọc Thư theo bản năng né tránh, Cố Tiêu mới sướng xong, tuy mặt vẫn lạnh lùng đáng ghét nhưng mùi vị hoan lạc thỏa mãn cực kỳ câu dẫn. Cậu thầm cảm thán nam chủ thật gợi cảm, nhưng giọng điệu gắt: "Được, cũng chẳng yêu cầu gì khác, tìm bệnh viện tâm thần mà trị cái đầu , Cố đại học bá."
Chính cũng Cố Tiêu làm cho sướng đến mức hồn xiêu phách lạc, cảm quan như ngâm trong nước ấm tình dục. Mắng xong câu đó mới trì độn nhận lạnh toát, trong đầu bỗng hiện lên điều gì đó, cơ thể chậm rãi cứng đờ. Cậu giường bất động hồi lâu mới nâng một bàn tay lên, kéo chăn lau vội một cái cơ bụng, cứng mặt nổi trận lôi đình mắng một câu " nó ngươi", nhưng lời còn thốt .
Nói cái gì đây? Bị làm đến mức sướng quá mất khống chế, tiểu cả giường, thật sự quá mất mặt.
Giáo bá như thể hổ cực độ, tai và cổ đỏ bừng, nhưng kinh ngạc hơn là cơ thể phản ứng lớn như với cái thứ đó của học sinh ngoan. Dòng nước chảy ngừng thì thôi , còn nó đối phương thao đến mức mất khống chế. Cậu cau mày cụp mắt bước xuống giường, khập khiễng về phía phòng tắm.
Trên đẫm mồ hôi, đường nét cơ bắp quá phô trương, vòng eo thon là bờ m.ô.n.g săn chắc đầy những vệt đỏ loang lổ, trông như học sinh ngoan lăng ngược một trận giường. Một vệt dịch trắng chậm rãi chảy qua đùi trong của tầm mắt của học sinh ngoan. Bóng lưng giáo bá cứng đờ, bước chân càng nhanh hơn, hùng hùng hổ hổ mắng học sinh ngoan là đồ súc sinh.
Ánh mắt Cố Tiêu tối , Văn Ngọc Thư phòng tắm, nén luồng nhiệt trong lòng, bắt đầu dọn dẹp giường chiếu, tiện tay ném luôn nửa ly chanh dùng gầm giường . Còn ly đầu giường là Cố Tiêu mới xuống lầu tự tay làm. Cô gái bên còn tò mò , vị học sinh ngoan đang đeo tạp dề làm chanh, cảm thấy tuy đối phương vẫn lạnh lùng nhưng khí tràng băng giá dịu nhiều, còn vị soái ca đến bới lông tìm vết đúng là fan cuồng chanh thật.
Lúc Văn Ngọc Thư quấn khăn tắm bước , Cố Tiêu bộ ga giường mới. Cậu nhặt quần áo của lên, Cố Tiêu đầu : "Muốn ?"
Văn Ngọc Thư chẳng thèm liếc một cái, mặc quần : "Không chẳng lẽ ở đây với ngươi đến Tết ?"
Cố Tiêu phớt lờ sự mỉa mai của Văn Ngọc Thư, thưởng thức cảnh mặc quần áo mặt , nhạt nhẽo hỏi: "Không c.ắ.n nữa ?"
Văn Ngọc Thư tự chủ nhớ tới câu " bảo vệ đồ ăn" của cư dân mạng, mặt nháy mắt đen xì, cơ hàm căng chặt, nhạo: "Thôi , ngại bẩn."
Cố Tiêu nhướng mày, giờ mới thấy bẩn thì muộn .
"Giường trải xong , nghỉ ngơi một chút hãy ."
Văn Ngọc Thư từ khi chuyển trường tới đ.á.n.h với Cố Tiêu bao nhiêu , giờ lười đ.á.n.h tiếp. Chuyện hôm nay cũng mất mặt, chỉ nhanh chóng rời , huống hồ thể vì buồn ngủ và mệt mà ở đây , thế thì thể thống gì. Cậu mặc quần áo xong, lấy bao t.h.u.ố.c và bật lửa từ túi quần , cúi đầu châm một điếu để tỉnh táo , chẳng lời nào, xuống lầu.
Cô gái bên đang lau bàn pha chế thì tiếng bước chân, ngẩng đầu thấy vị soái ca cửa hàng trưởng vác lên vai lúc nãy đang vịn tay vịn, khập khiễng xuống lầu, trông vẻ thoải mái.
Không lâu khi đó khỏi, Cố Tiêu cũng từ lầu xuống, mặc bộ đồng phục xanh trắng của Nhất Trung. Hắn cao ráo, chân dài, thẳng như cây trúc. Cô gái mở miệng : "Đi học tiết tối hả cửa hàng trưởng?"
Cố Tiêu "Ừ" một tiếng.
Hoàng hôn chỉ còn một vệt tàn dư nơi chân trời, nhuộm ngôi trường thành màu vàng nhạt. Hôm nay là chủ nhật, học sinh mặc đồng phục xanh trắng lục tục trường học tiết tối, ánh hoàng hôn. Cố Tiêu siêu thị mua ít đồ ăn vặt, theo đám đông về phía khu giảng đường mà ký túc xá.
—
Hắn mở cửa phòng ký túc xá, thấy tiếng hít thở đều đặn truyền . Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa kính, ấm áp chiếu lên sàn nhà. Văn Ngọc Thư đang nghiêng giường, ôm chăn ngủ say sưa. Có lẽ vì ánh nắng ngoài cửa sổ quá chói mắt nên vùi đầu cánh tay.
Cố Tiêu kéo một chiếc ghế bên giường, điều chỉnh tư thế, dùng hình che ánh nắng. Người giường dần giãn chân mày . Cố Tiêu vắt chéo chân, lấy sách vở học.
Đến khi hoàng hôn tắt hẳn, mới thu dọn sách vở, cởi áo khoác đồng phục, bò lên giường Văn Ngọc Thư.
Trời dần tối sầm.
Nửa đêm Văn Ngọc Thư đói làm cho tỉnh giấc. Xung quanh tối đen yên tĩnh, đang ôm từ phía , thở nhè nhẹ phả bên tai. Văn Ngọc Thư mò mẫm lấy điện thoại trong bóng tối, ánh sáng màn hình xua tan một góc tối giường. Cậu nheo mắt giờ.
Hai giờ rưỡi sáng.
Đến ch.ó cũng ngủ .
Cố Tiêu bên cạnh làm phiền liền nhíu mày, ôm chặt hơn.
Văn Ngọc Thư chẳng cần đoán cũng ôm là ai. Cậu Cố Tiêu làm cho hết sạch nóng nảy, khàn giọng :
"... Mẹ nó ngươi ở giường ?"
Cố Tiêu cũng quấy rầy mà tỉnh, rũ mắt một lát hỏi : "Đói ?"
Văn Ngọc Thư ngẩn .
Cậu gì, Cố Tiêu liền xốc chăn dậy, bước khỏi ổ chăn của , đến bàn lấy một túi lớn đồ ăn vặt đặt lên giường , rũ mắt, giọng mang theo vẻ ngái ngủ.
"Ăn tạm ."
Văn Ngọc Thư lúng túng, do dự một lát mới khô khốc : "Cảm ơn nhé..." Cậu lôi một cái bánh mì gặm.
Buổi chiều uống một bụng nước, sớm tiêu hóa hết, dày nóng như lửa đốt, đói đến khó chịu. Cậu gặm một cái bánh mì, hai hộp bánh quy, ba cây xúc xích, uống hai chai nước mới lấp đầy cái bụng.
Cố Tiêu ngay đầu giường , đáy mắt thoáng hiện tia : "Ăn khỏe thật đấy."
Ăn của thì miệng ngắn, Văn Ngọc Thư thèm chấp , ăn no xong định ngủ tiếp. Cố Tiêu cũng ổ chăn của . Văn Ngọc Thư mất tự nhiên nhích trong, nhịn :
"Ngươi giường ?"
Học bá ôm eo lời nào, bắt đầu im lặng ít lời.
Phía truyền đến tiếng hít thở đều đặn của .
Văn Ngọc Thư định bụng sẽ kết bạn WeChat với Cố Tiêu để trả tiền cho , nhưng ý nghĩ đó đành gác . Cậu định sang giường ngủ, nhưng cánh tay Cố Tiêu ôm quá chặt, cuối cùng chính cũng mơ màng chìm giấc ngủ.
Sáng hôm lúc ăn cơm Cố Tiêu cùng bọn họ. Văn Ngọc Thư chỉ lấy một ly sữa đậu nành, cả lười biếng dựa , thong thả uống. Trần Cao Dương thấy lạ: "Hôm nay ăn ít thế Văn ca."
Văn Ngọc Thư hôm qua ăn nhiều , sáng nay thấy đói lắm, "Ừ" một tiếng.
Trần Cao Dương với hai quầng thâm mắt to đùng, đầy oán khí thở ngắn than dài: "Mấy ngày nữa là thi , bố em bảo môn văn hóa mà đạt chuẩn thì tháng đừng hòng tiền sinh hoạt, bắt em công trường bốc gạch."
Nam sinh bên cạnh cũng khổ sở kém: "Hại, đừng nữa, bố tớ cũng thế."
Hai nam sinh cùng cảnh ngộ , thi trút bầu tâm sự.
Đang thì thấy Thành Tuyết Nhi vẻ mặt lạnh lùng bưng khay thức ăn từ quầy , một một bàn, lẳng lặng húp cháo trắng.
Trần Cao Dương hạ thấp giọng oán trách, im lặng vài giây mới : "Tớ cũng thật điều, tuy nhà đại phú đại quý nhưng bố khỏe mạnh, đều thương tớ. Bố của Thành Tuyết Nhi , thật là cũng như . Nghe cô xin ngoại trú là để làm thêm kiếm tiền đóng học phí. Họp phụ cấp ba, bố cô bao giờ đến."
Văn Ngọc Thư tại đột nhiên đá chân ghế của Trần Cao Dương gầm bàn, mở miệng: "Sắp đến sinh nhật , quà gì?"
Trần Cao Dương đá đến ngơ ngác, tuy hiểu tại Văn ca đột nhiên nhắc đến chuyện mà còn đá một cái, nhưng vẫn cảm động: "Thao, Văn ca, nhớ sinh nhật em ?"
Văn Ngọc Thư mí mắt cũng chẳng buồn nhấc, giọng điệu lười nhác: "Vô nghĩa, đếm ngược vòng bạn bè cả hai tuần còn gì."
Trần Cao Dương gãi đầu ngượng ngùng: "Hắc hắc, thành niên mà, trịnh trọng chút."
Cố Tiêu đối diện đặt thìa xuống, lấy khăn giấy lau miệng, biểu cảm lạnh lùng, ánh mắt đen sâu thẳm, chẳng lời nào.
Trần Cao Dương chẳng phát hiện điều gì: "Thật em chẳng gì cả, cần mua quà , tâm ý là . hôm đó đúng thứ bảy, em dẫn bar chơi một chuyến, chúc mừng thành niên mà."
Văn Ngọc Thư ngáp một cái, giọng điệu tản mạn: "Được, địa điểm để sắp xếp."
Trần Cao Dương cảm động thốt nên lời, húp cạn bát canh rong biển trứng: "Không nhiều nữa Văn ca, em kính ."
Cảnh tượng quá thiểu năng, giáo bá nhịn bật : "Đồ ngốc."
Ăn xong, Trần Cao Dương và nam sinh trả khay. Cố Tiêu nhúc nhích, mí mắt rũ xuống, đột nhiên mở miệng:
"Sinh nhật là ngày mấy tháng mấy?"
Văn Ngọc Thư liếc một cái, khó hiểu: "Hỏi làm gì? Căn cước công dân của ngươi ở chỗ chắc?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cố Tiêu ngước mắt một cái, về phía Trần Cao Dương đang trả khay, mặt cảm xúc im lặng, khí áp càng thấp hơn.
Văn Ngọc Thư: "..." Cậu hình như hiểu , chút cạn lời: "Hay là ngươi cũng đếm ngược vòng bạn bè hai tuần ?"
Cố Tiêu từ túi quần đồng phục lấy điện thoại , mở mã QR đưa cho Văn Ngọc Thư.
Văn Ngọc Thư: "... Làm gì?"
Cố Tiêu: "Làm cái đếm ngược."
Văn Ngọc Thư: "..."
Cậu vẻ mặt vặn vẹo móc điện thoại , áp điện thoại , "tít ——", lấy điện thoại kết bạn với Cố Tiêu, thâm trầm :
"Học bá, hỏi từ lâu , ngươi cái thứ gì ám ảnh hưởng đến chỉ thông minh ? Còn nhớ lúc đầu ngươi với ghét thế nào ? Ngươi thấy ấu trĩ hả."
Cố Tiêu bình tĩnh bấm đồng ý: "Đang tuổi nổi loạn, hiểu chuyện."
"... Vậy tuổi nổi loạn của ngươi đến nhanh thật đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/np-o-ngon-tinh-van-lieu-thang-nam-nam-chu/chuong-86.html.]
Bọn họ dọn dẹp khay thức ăn lớp học.
Ở Nhất Trung học sinh giỏi nhiều, cạnh tranh cũng lớn, sắp đến kỳ thi tháng nên khí trong lớp nồng đậm mùi học tập. Tuy nhiên, hai hàng cuối vẫn như thường lệ. Trần Cao Dương là học sinh năng khiếu thể dục, thường xuyên ngoài tập luyện. Văn Ngọc Thư thì cả tiết học đều gục xuống bàn ngủ.
"Văn ca, chơi bóng ?" Đám nam sinh chơi cùng ở cửa gọi Văn Ngọc Thư một tiếng.
Nam sinh ngủ suốt hai tiết bên cạnh Cố Tiêu cuối cùng cũng động đậy. Cậu ngẩng đầu lên khỏi cánh tay, dựa ghế cho tỉnh táo, mí mắt cụp xuống, mặt còn vương vết hằn của tay áo. Cậu móc t.h.u.ố.c lá và bật lửa từ hộc bàn , dậy đẩy ghế, cùng đám .
Cậu khỏi cửa gặp Đinh Xu Hảo. Vốn dĩ để ý đến nữ chủ, nhưng khi ngang qua đối phương gọi .
"Này, Văn đồng học."
Mấy nam sinh đều dừng , ngơ ngác hoa khôi tìm Văn ca làm gì. Văn Ngọc Thư khựng một chút, bảo mấy nam sinh , đầu cô: "Có việc gì?"
Đinh Xu Hảo mỉm . Cô xinh , dáng cao ráo. Trước đây cô ghét mặc đồng phục nhất, tai đeo khuyên kim cương, móng tay sơn màu, cao cao tại thượng như một công chúa. Sau khi trọng sinh cô còn thích những thứ đó nữa. Trải nghiệm đời giúp cô cách tận dụng ưu thế bản , ăn mặc thanh xuân động lòng , tính tình ôn nhu:
"Nghe và Cố Tiêu quan hệ khá , thể phiền giúp đưa chút đồ cho , hoặc khuyên cuối tuần về nhà với ."
Lần lúc Văn Ngọc Thư chơi bóng Đinh Xu Hảo cũng mặt, tận mắt thấy Cố Tiêu đưa nước cho . Cố Tiêu tính tình lạnh lùng độc lập, bao giờ thấy chịu để ý đến ai, chỉ học sinh chuyển trường mới tới là ngoại lệ. Mấy ngày còn đ.á.n.h túi bụi với Cố Tiêu, mà mấy ngày nay thiết thế . Lúc đó cảnh Cố Tiêu đưa nước, trong lòng cô thoáng qua một tia vi diệu, nhưng cũng để tâm lắm. Vì làm Cố Tiêu phiền lòng, cô ít khi xuất hiện bên cạnh , Văn Ngọc Thư mới tới ngược thể lợi dụng .
Còn chuyện Văn Ngọc Thư giúp Thành Tuyết Nhi cô cũng . Đinh Xu Hảo trong lòng khó chịu. Kẻ dụ dỗ Thành Tuyết Nhi là Giang Minh Húc chính là chồng kiếp của cô, bề ngoài văn nhã nhưng thực chất là một tên cặn bã, xứng đôi với con tiện nhân Thành Tuyết Nhi lợi làm bộ làm tịch . Đinh Xu Hảo tốn bao công sức mới khiến Giang Minh Húc nảy sinh hứng thú với Thành Tuyết Nhi, vốn định xem kịch thì Văn Ngọc Thư phá hỏng.
nể mặt Văn Ngọc Thư thể giúp cô đưa đồ cho Cố Tiêu, Đinh Xu Hảo thể tạm thời nhẫn nhịn .
Văn Ngọc Thư nhíu mày. Cậu Đinh Xu Hảo, giọng điệu tản mạn: "Tìm khác , làm mai mối."
Đinh Xu Hảo ngẩn , đó : "Tôi và Cố Tiêu... hôn ước, bảo làm mai, chỉ cần giúp khuyên là ."
Văn Ngọc Thư rũ mắt thầm nghĩ nữ chủ thật cách chuyện. Bọn họ đúng là từng hôn ước, nhưng đó nhà Cố Tiêu xảy chuyện, Đinh Xu Hảo lúc trọng sinh quậy phá đòi hủy bỏ. Cô nhắc tới, Văn Ngọc Thư tự nhiên , cho dù Cố Tiêu chuyện cũng thể cô sai, kiểu gì cô cũng trong sạch.
Cậu cố ý lộ vẻ kinh ngạc, đó đanh mặt , cứng giọng : "Ta và Cố Tiêu , quan hệ cũng chẳng gì, tìm khác mà khuyên."
Nói xong liền mang theo một hắc khí rời .
Hôm nay tiết thứ hai giáo viên họp, tập thể d.ụ.c giữa giờ, thời gian nghỉ dài. Sau khi Văn Ngọc Thư cùng những khác, Cố Tiêu cứ ngoài cửa sổ. Đám đ.á.n.h bóng nửa ngày mà Cố Tiêu vẫn thấy bóng dáng thấy.
Hắn im lặng một lát, thu hồi ánh mắt, dậy vệ sinh.
—
Lúc giờ cao điểm tan học nên nhà vệ sinh yên tĩnh. Hắn buồng thứ hai từ lên, nhạt giọng gọi: "Văn Ngọc Thư."
Cửa buồng đẩy , mùi t.h.u.ố.c lá theo đó lan tỏa. Cố Tiêu theo bản năng nhíu mày, thấy giáo bá đang nắp bồn cầu, bộ đồng phục xanh trắng phanh n.g.ự.c lộ chiếc áo ngắn tay bên trong. Hai chân tách tự nhiên, những ngón tay rõ khớp xương kẹp một điếu t.h.u.ố.c đang cháy, cổ tay tùy ý đặt đầu gối, ngước mắt liếc một cái.
"Có việc?"
Tầm mắt Cố Tiêu chậm rãi dời xuống, thấy vài mẩu t.h.u.ố.c lá dẫm tắt sàn, hút nhiều đấy.
"Dập t.h.u.ố.c ." Giọng lạnh lùng.
Văn Ngọc Thư trong lòng bỗng thấy bực bội vô cớ, ngậm điếu t.h.u.ố.c ngay mặt , nhạo: "Ngươi dựa cái gì mà quản ? Học sinh ngoan."
Cuộc đối thoại dường như lúc hai còn ghét cay ghét đắng .
Cố Tiêu im lặng chằm chằm lời nào, đôi mắt lạnh lẽo vô cùng.
Vài giây , bỏ .
Vẻ kiêu ngạo Văn Ngọc Thư nháy mắt xẹp xuống, tặc lưỡi một tiếng, định hút nốt điếu về. , chỉ điều tay cầm một chiếc bìa kẹp hồ sơ màu xanh.
Văn Ngọc Thư ngẩn : "Làm gì đấy?"
Cố Tiêu mở sổ , lên đó dòng chữ "Lớp 12-1..." còn xong Văn Ngọc Thư "bộp" một cái đè tay . Cậu ngước mắt gương mặt đang xanh mét của Văn Ngọc Thư, bình tĩnh mở miệng:
"Có tư cách quản ngươi ?"
Văn Ngọc Thư nhịn mắng một câu thô tục: "Dựa, ngươi quan báo tư thù, thấy ấu trĩ hả."
Cố Tiêu: "Dập t.h.u.ố.c ."
Văn Ngọc Thư trừng mắt .
Cố Tiêu nhận thái độ của đối với , nhíu mày: "Quậy cái gì?"
Vẻ lệ khí trong mắt Văn Ngọc Thư đậm, buông tay Cố Tiêu , sa sầm mặt hút hai thuốc, mạc danh thấy bực bội: "Quậy tổ tông ngươi , nó đừng trêu chọc nữa , mau cút ."
Đôi mắt đen của Cố Tiêu lạnh như băng, "cạch" một cái đóng sổ : "Văn Ngọc Thư, ngươi dám lời sạch sẽ thêm câu nữa xem?"
Văn Ngọc Thư thấy phiền vô cùng: "Thì ? Lại định miệng bẩn , mắng thì ? Liên quan gì đến ngươi."
Cố Tiêu đẩy trong buồng, "rầm" một tiếng đóng cửa . Lực quá mạnh khiến cánh cửa bật . Bàn tay to của nhéo má Văn Ngọc Thư, ánh mắt nặng nề : " là bẩn."
Văn Ngọc Thư chỉ cảm thấy một luồng lửa giận xông thẳng lên ngực, dùng trán húc mạnh trán Cố Tiêu. Cố Tiêu húc đến mức hoa mắt chóng mặt, trán nháy mắt đỏ một mảng. Hắn cũng hành động của Văn Ngọc Thư làm cho nổi giận, ghim chặt Văn Ngọc Thư lên vách buồng vệ sinh, một tay bóp má , cúi đầu c.ắ.n lên môi .
"Ta ngươi ngô ——"
Giáo bá mặc đồng phục, dáng cao lớn, vị học bá cũng mặc đồng phục nhưng cao hơn một chút ghim trong buồng vệ sinh. Đôi mắt bốc hỏa, tay chân ngừng vùng vẫy. Học bá co gối chặn đôi chân đang loạn xạ của , hai tay ghim chặt cổ tay . Mẩu t.h.u.ố.c lá cháy dở sớm rơi xuống đất, tỏa những đốm sáng nhỏ bên cạnh giày hai .
Cố Tiêu c.ắ.n Văn Ngọc Thư một cái, Văn Ngọc Thư cũng c.ắ.n một cái, m.á.u của cả hai hòa mang theo mùi rỉ sắt. Bọn họ như điên cuồng c.ắ.n mút đối phương, thở thô nặng, sức mạnh va chạm như hai con sư t.ử đang chinh phục đối thủ.
Nước miếng hòa lẫn với m.á.u tươi chảy . Miệng Văn Ngọc Thư tê dại, cuống lưỡi cũng tê rần, cuối cùng đành đe dọa c.ắ.n đầu lưỡi đang thò sang của Cố Tiêu, cái miệng ch.ó mới chịu rời khỏi miệng .
Văn Ngọc Thư thở dốc trừng mắt , thở định bắt đầu mắng: "Ngươi bệnh hả? Có hôn thê còn trêu chọc đàn ông? Có thấy ghê tởm ."
Cố Tiêu mà nhíu chặt mày, lý trí một chút: "Ai với ngươi hôn thê?"
Văn Ngọc Thư trưng bộ mặt thối, khóe môi vẫn còn vết thương, mất kiên nhẫn gắt gỏng: "Ngươi quản ai làm gì? Cút xa một chút, đừng làm phiền ."
Vẻ lạnh lẽo trong mắt Cố Tiêu dần tan biến, đôi mắt đen chằm chằm gương mặt đang mất kiên nhẫn của , khóe môi khẽ nhếch lên một chút:
"Ngươi ghen ?"
Gương mặt trai kiêu ngạo của giáo bá nháy mắt tối sầm, xu hướng sắp nổ tung: "Bớt dát vàng lên mặt , ai thèm ghen."
Đáy mắt Cố Tiêu thoáng hiện tia , nam sinh đang ghim vách buồng. Sắp đến giờ lớp, thấy tiếc vì thể nhốt Văn Ngọc Thư ở đây. Không lời nào, thò tay túi quần đồng phục của Văn Ngọc Thư, lấy bao t.h.u.ố.c và bật lửa: "Ta và Đinh Xu Hảo hủy hôn từ học kỳ . Thuốc và bật lửa, tịch thu."
Hắn cất đồ túi bước khỏi buồng.
Văn Ngọc Thư ngẩn . Chờ Cố Tiêu khỏi, mới thả lỏng tư thế l.i.ế.m liếm khóe môi, vết thương đau, hít một khí lạnh.
" là đồ chó, hung dữ thật."
—
Vài giây khi chuông lớp reo, Văn Ngọc Thư trưng bộ mặt thối . Chuông reo, giáo viên lớp, học sinh vẫn còn ồn ào. Thiệu Đức Vận họp xong ngang qua, ghé mắt qua cửa sổ. Ông bắt học sinh nhiều năm, mắt sắc như diều hâu, lập tức phát hiện điểm bất thường giữa Cố Tiêu và Văn Ngọc Thư.
Thiệu Đức Vận từ cửa , cạnh hai , Văn Ngọc Thư đang sa sầm mặt, Cố Tiêu đang im lặng.
"Hai đứa đ.á.n.h đấy ?"
Văn Ngọc Thư lười biếng ngả , vắt chéo chân, khoanh tay ngực, nhất quyết Cố Tiêu: "Không ."
Thiệu Đức Vận bán tín bán nghi: "Thế miệng em thương?"
Khóe môi Văn Ngọc Thư giật giật, nhẫn nhục phụ trọng: "Ăn cơm c.ắ.n trúng."
Thiệu Đức Vận sang Cố Tiêu.
Cố Tiêu bình tĩnh : "Bị va quẹt."
Thiệu chủ nhiệm bắt bao nhiêu đôi tình nhân, phá hỏng bao nhiêu mối uyên ương, mà tuyệt nhiên nghĩ sang hướng khác. Ông nửa tin nửa ngờ hai kẻ t.ử thù , chẳng hỏi thêm gì nên dặn dò bọn họ chung sống hòa bình đ.á.n.h rời khỏi lớp 1.
Giáo viên , Văn Ngọc Thư liền gục xuống bàn ngủ. Mãi đến khi chuông tan học reo mới ngẩng đầu, xoa xoa cái cổ mỏi nhừ vì lâu, sang Trần Cao Dương:
"Có t.h.u.ố.c ?"
Trần Cao Dương lập tức vẻ mặt ủy khuất, len lén Cố Tiêu đang cúi đầu làm bài bên cạnh Văn Ngọc Thư: "Không , Tiêu ca tịch thu hết ."
Mấy nam sinh hút t.h.u.ố.c khác cũng trưng bộ mặt .
Văn Ngọc Thư thấy liền im miệng, bước khỏi lớp hỏi ai cũng bảo tịch thu. Cố Tiêu ghi sổ, đến thứ sáu sẽ trả đồ cho bọn họ. Đám nam sinh than ngắn thở dài bảo Cố Tiêu ác quá, ai chọc giận mà trút giận lên đầu bọn họ.
Cậu đen mặt , gục xuống bàn hậm hực suốt nửa tiết học.
Vai bỗng ai đó chạm . Văn Ngọc Thư đanh mặt ngẩng đầu, thấy cuốn sách bày làm màu vài viên kẹo đóng gói , hai viên còn in hình mặt hướng về phía .
Cậu ngẩn . Giáo viên toán bục đang giảng một đề mà chẳng hiểu gì. Cơn gió mát rượi từ cửa sổ thổi làm tan biến cơn giận trong lòng . Cậu sang bên cạnh.
Vị nam sinh bên cạnh nghi ngờ gì chính là kiểu học thần lạnh lùng nhất thời học sinh, lạ chớ gần, bình tĩnh tự chế, khiến tự chủ mà chằm chằm. Bộ đồng phục lúc nào cũng sạch sẽ, sống lưng lớp đồng phục luôn thẳng tắp. Bàn tay thon dài cầm bút ghi chú vở, tay , chữ cũng . Túi áo đồng phục bên trái phồng lên, chứa đầy những viên kẹo mua để dỗ dành từ lúc nào . Văn Ngọc Thư đầu đống kẹo bàn, lẩm bẩm:
"Dỗ trẻ con chắc."