Nông Trường Rừng Rậm Của Sivey - Chương 3 Một buổi nấu ăn tuyệt vời
Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:21:27
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đó là một sinh vật phi nhân loại nhưng vô cùng tuấn.
Sivey thầm nghĩ như .
Thấy Sivey ý định đáp , Austin căng thẳng mặt và hỏi một nữa: “Cậu cần giúp đỡ ?”
Anh cảm thấy chút khẩn trương. Biểu cảm hiện tại luyện tập lâu bên bờ hồ. Anh rằng vẻ mặt nghiêm túc như thế sẽ khiến khác thấy đáng tin cậy hơn.
Sivey thực lòng hỗ trợ. Thế nhưng hy vọng giúp là "con " cơ.
“Chào , nghĩ là tạm thời cần giúp .” Cậu trả lời câu hỏi của Austin, đồng thời đẩy xe nhanh hơn.
Thật may, vì quá vội vàng nên đường. Một chiếc bánh xe bất ngờ vấp hòn đá nhô lên.
Chiếc xe đẩy lập tức mất thăng bằng lao thẳng xuống cái hố sâu phía . Những món đồ vốn xếp gọn gàng xe giờ ngổn ngang mỗi thứ một nơi.
“……”
“…… Hiện tại cần giúp đỡ ?”
“Bây giờ thì cần , cảm ơn .”
Austin vô cùng phấn khởi kéo chiếc xe đẩy từ hố lên. Anh nhặt hết những vật phẩm rơi vãi xếp lên xe, đó nhẹ nhàng đẩy nó .
Sivey thở phào một . Cậu Austin thôi gồng và đang lộ rõ vẻ mặt vui sướng. Cậu thầm nghĩ trông chút ngốc nghếch nhưng cũng thật đáng yêu.
“Tên của là gì?” Sivey hỏi.
“Ta tên là Austin.” Chú rồng khẽ khàng đáp .
Vỏ bọc của Austin sụp đổ chỉ vài câu đối thoại ngắn ngủi. Vẻ ngoài bình tĩnh ban đầu chính đập tan, lộ bản chất của một con rồng ngây thơ và phần khờ khạo.
“Tôi tên là Sivey. Nếu giúp đẩy đồ đạc về nông trường, nên trả công cho bao nhiêu đây, một bạc ?” Sivey hỏi.
“Ta cần đồng bạc.” Austin chút vui. Tuy rằng tiền tài sức hấp dẫn cực lớn đối với rồng, nhưng những thứ khác hơn.
“Vậy mời ăn cơm nhé?” Sivey cúi đầu đống nguyên liệu xe chần chừ hỏi.
Cá Mặn
“Thành giao!” Austin nhận câu trả lời ý liền lập tức phấn chấn hẳn lên. Bước chân nhanh nhẹn của khiến Sivey suýt chút nữa thì theo kịp.
“Anh đợi với!” Sivey buộc lên tiếng cắt ngang sự hăng hái của Austin vì thực sự đuổi kịp nữa .
Austin lời dừng bước. Anh dùng đôi mắt màu tím thủy tinh tuyệt của chằm chằm Sivey với vẻ mặt đầy vô tội.
“Anh nhanh quá, theo kịp.” Sivey nhẹ nhàng thở dài. Tiếng thở tựa như một chiếc lông vũ mềm mại lướt qua trái tim rồng.
“Cậu thể lên xe, sẽ đẩy ngươi .” Austin đôi chân của nghiêm túc đề nghị.
“Như thật sự chứ?” Sivey khỏi xác nhận nữa.
“Ta đẩy còn nhanh hơn tự bộ nhiều.” Austin khẳng định.
Vậy thì đành chịu thôi. Sivey thỏa hiệp vì cảm giác nếu lên, Austin chắc chắn sẽ nhấc bổng đặt xe đẩy mất.
Austin đẩy xe nhanh. Nhanh đến mức Sivey thể thấy tiếng gió gào thét bên tai. Cậu cảm thấy giống như một chú chim nhỏ sắp sửa đón gió mà bay vút lên cao.
“Muốn nhanh hơn chút nữa ?” Austin bắt đầu chơi đến vui vẻ. Anh thậm chí còn nảy ý định làm cho chiếc xe đẩy bay hẳn lên trung.
“Không cần , cảm ơn .” Sivey trực giác thấy rằng nếu đáp ứng Austin thì chuyện tiếp theo sẽ chẳng gì cả.
“Được .” Giọng điệu của Austin đầy vẻ tiếc nuối.
Thời gian trở về nông trường rút ngắn một nửa. Austin sai, đẩy xe nhanh hơn Sivey bộ nhiều.
Bên ngoài cửa bếp một cái lều nhỏ dùng để chất củi nhưng hiện tại bên trong đang trống . Sivey bảo Austin dựa xe đó lấy chìa khóa mở cửa.
“Anh chờ một chút, chúng cùng dọn bột mì ……” Sivey mở cửa , nhưng lời đến nửa chừng thì khựng .
Austin đang một trái một xách hai bao bột mì lớn. Biểu cảm của nhẹ nhàng như thể đang cầm hai sợi lông tơ .
Nhìn thấy vẻ kinh ngạc của đối phương, mặt Austin lộ chút nghi hoặc. Anh phát tiếng từ trong mũi: “Hửm?”
Sivey thấy vẫn còn quá xem thường những sinh vật phi nhân loại . Cậu ngờ sức lực của Austin lớn đến thế, dù trông thuộc kiểu cơ bắp cuồn cuộn cường tráng.
Cậu tự giác nhường đường: “Giúp đặt bột mì cái tủ cạnh lò sưởi là .”
Austin gật đầu nhẹ nhàng xách bột mì trong. Sivey theo , đem tất cả tạp vật mua đặt lên bàn bếp để lát nữa mới thu dọn.
Hiện tại việc quan trọng nhất là chiêu đãi khách. Cậu đầu thì thấy Austin đang bên cửa sổ, đôi mắt tinh khôi đang chằm chằm hoa viên bên ngoài.
Sivey theo tầm mắt của và thấy mảnh đất hoang dọn dẹp ban sáng. Cậu chút ngượng ngùng: “Tôi am hiểu việc nông lắm…… Hôm nay là ngày đầu tiên trở thành nông dân, chắc là cần thêm thời gian để thích nghi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/nong-truong-rung-ram-cua-sivey/chuong-3-mot-buoi-nau-an-tuyet-voi.html.]
Austin nghiêng đầu, hiểu tại Sivey giải thích với . Anh hỏi: “Cậu định sẽ ở đây mãi ?”
Sivey sững sờ câu hỏi bất ngờ mỉm : “ , định cư ở đây. Anh uống chút mật ong pha mứt việt quất ?”
Rồng thích mật ong nên đáp ngay: “Muốn!”
Thế là Sivey tìm một chiếc ly thủy tinh, múc một muỗng đầy mật ong và hai muỗng mứt việt quất pha cùng nước sôi để nguội, đó khuấy đều. Một ly mật ong mứt việt quất chua chua ngọt ngọt thành.
Austin cúi đầu . Những miếng thịt quả việt quất lớn nổi lềnh bềnh trong ly. Trà màu đỏ tím xinh như một loại độc d.ư.ợ.c huyền ảo của phù thủy, nhưng khứu giác mách bảo rằng bên trong chứa đầy mật ong ngọt ngào.
Sivey đối diện và chống cằm với vẻ mong chờ. Cậu hy vọng vị khách của sẽ yêu thích món .
Chàng rồng nhấc ly lên và uống cạn một hề nghỉ. Ngay cả một miếng thịt quả việt quất cũng còn sót trong ly.
Sivey khẽ thốt lên kinh ngạc bảo Austin: “Anh thể nhai phần thịt quả đó, hương vị thấy thế nào?”
Austin lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: “Hương vị cũng .”
Anh bao giờ nghĩ tới việc những loại quả thực vật nhỏ bé vốn đủ nhét kẽ răng thể dùng răng để nhấm nháp như !
Sivey mỉm khuấy thêm một bình mật ong lớn cho khách bắt đầu nấu cơm. Austin bắt đầu nhấp từng ngụm nhỏ và nhai thịt quả trong ly mới. Một bình đối với một con rồng mà là thứ cần hết sức trân quý.
Một con gà, một rổ trứng, hai dẻ sườn bò, vài miếng thịt xông khói, một lọ mật ong, nửa bánh bơ, hai hũ mứt việt quất, hai túi bột mì, hai củ khoai tây và một củ hành tây. Đó là bộ nguyên liệu mà nông trường hiện .
Sivey quyết định làm món gà và bánh pie việt quất.
Những củ khoai tây tròn trịa rửa sạch. Dưới lưỡi d.a.o nhỏ nhắn và những ngón tay thon dài, từng vòng vỏ khoai tây cứ thế rơi xuống. Sivey rủ mắt, trong tiếng sột soạt nhỏ vụn, hai củ khoai tây trút bỏ lớp vỏ nâu nhạt để lộ phần ruột màu vàng nhạt bên trong.
Rồng chăm chú quan sát thầm cảm thán trong lòng. Đối với một loài hình thể khổng lồ như rồng, sự kiên nhẫn và tinh tế như thật đáng kinh ngạc.
Sivey nhận ánh mắt chút che giấu của Austin. Cậu ngẩng lên nở một nụ lễ phép. Củ khoai tây lăn tròn mặt bàn rơi chậu nước, b.ắ.n lên những tia nước nhỏ.
Trái tim Austin cũng như lăn theo củ khoai tây rơi bõm chậu nước, trở nên ướt át y hệt ánh mắt lúc . Sivey thật sự quá mức ôn nhu.
Khoai tây vớt lên. Sivey cúi đầu cắt chúng thành từng khối để lát nữa nhồi bụng gà.
Ánh mặt trời ấm áp len lỏi qua khung cửa sổ đang mở, nhảy nhót những món đồ dùng bếp sạch sẽ. Ngay cả mái tóc bạc của Austin cũng phủ một lớp hào quang nhẹ.
Trong gian ấm áp , Sivey khẽ ngân nga một giai điệu rõ lời. Tiếng hát linh hoạt kỳ ảo như sinh từ những cánh hoa theo sương sớm lan tỏa khắp rừng xanh. Đó là bài hát mà dạy cho .
Cậu vui vẻ hát, rắc muối thô bụng gà, đó xoa đều hỗn hợp gia vị gồm hồi hương, mật ong, tiêu xay và rượu Rum lên khắp gà. Cuối cùng, nhồi đầy bụng gà bằng những khối khoai tây. Sau khi ướp một lát là thể đưa lò nướng.
Thính giác của Austin nhạy bén nên rõ từng lời hát nhỏ của Sivey. Anh từng qua loại âm thanh , đó là tiếng hát của tinh linh.
Những sinh vật đôi tai nhọn sinh từ cây tinh linh thường dùng thứ ngôn ngữ cổ xưa để hát những bài tán ca. Tại một nhân loại hát khúc nhạc của tinh linh cơ chứ? Ánh mắt rồng tràn đầy sự nghi hoặc.
Sivey hề gây sự hoang mang lớn thế nào cho một con rồng. Cậu chỉ lò nướng đủ nhiệt và giờ là lúc đưa gà . Con gà nhồi khoai tây đặt khay nướng, bên lót thêm những vòng hành tây cắt lát để chuẩn than hồng.
Sivey gạt bớt phần than thừa từ lò nướng một chiếc ấm sành. Chúng vẫn cháy hết, khi nguội hẳn vẫn thể tái sử dụng.
Cả hai đều gì nhiều vì họ đều kiểu quá nhiệt tình. Họ cũng hẳn ý định đặc biệt để trở thành bằng hữu. Có lẽ dùng từ "bèo nước gặp " là thích hợp nhất để hình dung trạng thái hiện tại, bởi ăn xong bữa cơm lẽ họ sẽ mỗi một ngả.
Austin uống hết . Anh nấu ăn và thấy đợi trong bếp cũng thật nhàm chán nên ngoài cửa bếp. Anh nhổ cỏ.
Trong lúc Sivey múc hai muỗng bột mì khỏi túi, ngẩng đầu lên thấy Austin biến mất. Nhìn qua cửa sổ, thấy Austin đang khom lưng nhổ tận gốc những đám cỏ dại. Dưới chân chất thành một đống cỏ nhỏ.
Thật là lợi hại. Sivey nghĩ nên để khách của làm những việc lặt vặt như .
“Austin, cảm ơn giúp nhổ đống cỏ dại cứng đầu đó, nhưng là khách mà mời tới, là khách thì nên làm những việc .” Hắn .
“Ta thấy ở trong bếp nhàm chán. Không , là tự nguyện mà.” Austin vẻ quan trọng.
Sivey định gì đó thôi, thật sự làm để thuyết phục Austin. Cậu lẳng lặng múc thêm một muỗng bột mì để làm thêm một ít bột bánh, định bụng sẽ làm bánh sừng trâu nhân thịt xông khói.
Khuôn bánh pie của cuối cùng cũng dịp dùng đến. Sivey chọn một chiếc khay sứ hình hoa hướng dương với hy vọng sẽ nướng lớp vỏ bánh xốp giòn.
Một lòng đỏ trứng, nửa bánh bơ tan chảy, bột mì và đường trắng Sivey nhào trộn cho đến khi chúng kết cấu rời rạc như cát sỏi. Thêm một chút trứng, khối "cát" nhào thành một khối bột màu vàng mịn màng.
Khối bột chia làm ba phần. Sivey dùng cán gỗ cán phẳng chúng thành những miếng bánh tròn. Một miếng đặt khuôn, đó lấp đầy phần nhân mứt việt quất chua ngọt bên trong.
Để chiếc bánh hảo hơn, Sivey cắt bột thành những dải dài đan thành hình lưới phía lớp mứt.
“Đây là cái gì thế?”
Một bóng râm bất chợt phủ xuống mặt Sivey. Austin đang cúi bên cửa sổ, che khuất phần lớn ánh nắng.
“Đây là bánh pie việt quất.” Sivey nâng chiếc bánh lên, đưa gần mũi Austin để ngửi thấy mùi thơm của quả mọng.
“Bánh pie việt quất , đói bụng .” Austin .
Sivey khẽ nở một nụ rạng rỡ.