Nông Trường Huyễn Tưởng - Chương 21: Thần tiên (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-21 15:55:37
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới sự khuyên nhủ cho của Lục Thanh Tửu, lâu tâm trí của Doãn Tầm bỏ qua chuyện chiếc xe vận tải nhỏ tắm rửa trong mưa, chuyển lực chú ý sang chuyện cơm nước đang nấu của Lục Thanh Tửu.
“Tối nay ăn gì ?” Doãn Tầm dí đầu trong nồi.
“Hình như hôm nay vẻ nóng.” Lục Thanh Tửu , “Làm mì lạnh với hấp một ít bánh bao, nấu thêm nồi cháo đậu xanh nữa.” Bánh bao làm sẵn từ ngày hôm qua, chỉ cần hấp là ăn ngay.
Doãn Tầm : “Ăn một cái ?”
“Ăn .” Lục Thanh Tửu dùng đôi đũa gắp cái bánh bao từ lồng hấp , , “Sẵn tiện đưa cho bọn họ mấy cái nha, lót bụng , nhanh thôi sắp nấu xong , cẩn thận nóng đấy.”
Doãn Tầm vô cùng hào hứng ừ một tiếng, bưng bánh bao ngoài. Bánh bao do chính Lục Thanh Tửu tự làm, bởi vì mới làm đầu tiên, cho nên vỏ ngoài bánh bao mắt lắm, cái to cái nhỏ, tuy bên ngoài , nhưng mùi vị tệ xíu nào, cho miệng ăn thì mềm vô cùng, càng nhai vị ngọt trong miệng càng đậm, còn thơm.
Mì lạnh cũng ngon, hơn nữa bên trong còn thả thêm giá đỗ với dưa leo bào vỏ giòn tan do nhà trồng , gia vị là Lục Thanh Tửu tự nêm, khi quấy đều, mì lạnh vị chua cay nhẹ nhàng vô cùng kích thích vị giác. Còn nồi cháo đậu xanh, nấu xong để một bên cho nguội bớt, Lục Thanh Tửu múc cháo trong chén, gọi bọn họ tới ăn cơm.
Chu Miểu Miểu và Doãn Tầm tới giúp, nhanh chóng bưng đồ ăn lên bàn, năm xuống bắt đầu ăn luôn.
Có vẻ Trương Sở Dương hứng thú gì mấy với bữa cơm chiều , nhưng khi nếm thử một miếng, sự kinh ngạc liền hiện lên trong ánh mắt, : “Thanh Tửu, cơm nấu ngon ghê chứ? ”
Lục Thanh Tửu : “Trương tổng khách sáo , nấu như bình thường thôi mà.”
Vì Bạch Nguyệt Hồ thích ăn thịt, nên Lục Thanh Tửu còn cố ý giã tỏi luộc thịt cho Bạch Nguyệt Hồ, thịt là do Bạch Nguyệt Hồ tự cắt sẵn, kỹ thuật cắt xẻ của giỏi cực kì, từng lát thịt cắt xuống mỏng như cánh ve, phủ gia vị lên mặt , gắp lát thịt lên trông như trong suốt , bỏ miệng ăn ngán chút nào, mùi thịt thơm ngon ngập khoang miệng.
Doãn Tầm ăn một phát tận năm cái bánh bao, tuy rằng bánh bao lớn, nhưng cũng làm no ễnh bụng, từ đến nay Lục Thanh Tửu luôn một hai , khi ăn no cỡ 80% là ngừng đũa.
Trương Sở Dương và Chu Miểu Miểu cũng ăn gần xong, vì thế liền về phía Bạch Nguyệt Hồ c.ắ.n một miếng hết nửa cái bánh bao, tí dấu hiệu nào gọi là ăn no. Nhìn mãi cuối cùng tròng mắt Chu Miểu Miểu trợn tròn cả lên, nhỏ giọng : “Nếu giống như Bạch thì thật.” Có thể ăn hết mà sợ béo.
Bạch Nguyệt Hồ còn chẳng thèm quan tâm cô, ăn hết đồ ăn bàn, ngước mắt Lục Thanh Tửu.
Lục Thanh Tửu : “Ăn no ? Trong nồi vẫn còn khá nhiều bánh bao đó, nếu no thì mang cho .”
Bạch Nguyệt Hồ : “Cũng tầm tầm đó.”
Doãn Tầm : “Vậy bánh bao thừa để trong tủ lạnh nha?”
Lục Thanh Tửu : “Ừ, bỏ trong đó , sáng mai thể làm bánh bao chiên, ăn kèm với sốt đào.”
“Được .” Doãn Tầm theo Bạch Nguyệt Hồ, cùng dọn dẹp phòng bếp. Như những ngày bình thường đều là Lục Thanh Tửu nấu cơm, Doãn Tầm phụ việc vặt, Bạch Nguyệt Hồ rửa chén, ba phân việc vô cùng hợp lý.
Ăn no xong là tới phần việc chính, trong lòng Lục Thanh Tửu tính toán sẵn từ lâu, phòng bếp tìm gói mua trấn từ , đó dùng nước ấm pha cho Trương Sở Dương một ly .
“Trương tổng.” Lục Thanh Tửu đưa tới mặt Trương Sở Dương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/nong-truong-huyen-tuong/chuong-21-than-tien-1.html.]
Trương Sở Dương thấy bầu khí nghiêm túc hẳn lên, ý mặt còn nữa, nghiêm chỉnh ở cái bàn mặt.
“Ngài tới tận đây nhờ vả, hiểu rõ tình hình của ngài, tuy nhiên việc yêu cầu một nghi thức, phiền ngài phối hợp một chút.” Giọng điệu Lục Thanh Tửu nghiêm túc lạ thường, “Khi tiến hành nghi thức ngài nhất định phối hợp với , nếu xảy việc gì ngoài ý , khả năng sẽ chịu một ảnh hưởng .”
Trương Sở Dương : “Tôi , chỉ hỏi là, việc thật sự sẽ để di chứng gì đúng ?”
“Không .” Bởi vì lúc xác nhận với Bạch Nguyệt Hồ, cho nên Lục Thanh Tửu mới thể thản nhiên đáp án như thế.
“Vậy làm .” Trương Sở Dương sờ sờ cái đầu của , thở dài, “Phải làm nghi thức gì, , làm theo hết.”
Lục Thanh Tửu gật đầu, quá trình nghi thức cho Trương Sở Dương. Kỳ thật đống nghi thức chính là những việc mà bà cốt làm, Lục Thanh Tửu thẳng hết bộ quá trình. Vốn vẽ một đống việc cho phiền phức như , nhưng cẩn thận ngẫm thì mười vạn cũng tiền nhỏ, chỉ cần một lạy đơn giản ngay mái tóc mới thì khỏi khiến cảm giác quá mức dễ dàng. Cho nên vì để tiền mười vạn của Trương Sở Dương giá trị hơn, Lục Thanh Tửu vẫn quyết định làm đống phiền phức .
Trương Sở Dương vốn tin mấy lời gì đó về quỷ thần, nhưng thấy hành động của Lục Thanh Tửu nghiêm túc như thế, nên cũng vài phần căng thẳng khó giải thích .
“Được , chung là quá trình nghi thức chỉ như , hôm nay cứ nghỉ ngơi thoải mái, tắm gội quần áo ngủ cho kĩ, sáng sớm ngày mai, chúng sẽ bắt đầu nghi thức.” Lục Thanh Tửu , “Buổi tối nên khỏi cửa, an ninh chỗ lắm .”
Trương Sở Dương gật đầu, về phòng nghỉ ngơi.
Chờ đến khi , Chu Miểu Miểu mới một cách thâm thúy vỗ vỗ bả vai Lục Thanh Tửu, : “Thanh Tửu, thật là ngờ nha, hóa còn lắm kế như thế.”
Lục Thanh Tửu vô tội nhún vai: “Em chỉ vẽ thêm tí việc cho đỡ cảm thấy tiền bỏ lãng phí như ném đá xuống sông thôi.”
Chu Miểu Miểu : “Ừm…… Như cũng .” Dù gì thì đằng nào chẳng bộ tóc mới.
Sau khi Doãn Tầm rửa chén xong, định tự về nhà, Lục Thanh Tửu suy nghĩ, quyết định tiễn một đoạn đường. Vốn Doãn Tầm từ chối, nhưng thấy thái độ của Lục Thanh Tửu khá kiên quyết nên đành đồng ý.
Vì thế hai căng dù màn mưa, trời vẫn thả xuống những giọt mưa nặng hạt, Lục Thanh Tửu đưa Doãn Tầm tận nhà.
Thật nhà Doãn Tầm cách nhà xa lắm, năm sáu phút là đến. Có thể khi còn nhỏ Doãn Tầm là một đứa trẻ bỏ rơi, cha ngoài làm công, chỉ để một ở thôn Thủy Phủ, cùng ông bà sống nương tựa lẫn . Sau khi Lục Thanh Tửu rời khỏi thôn vẫn luôn giữ liên lạc với Doãn Tầm, lúc khi nhà cũ xảy chuyện, cũng là Doãn Tầm báo cho .
“Doãn Tầm, bao giờ nghĩ sẽ ngoài ?” Khi về đến nhà, Lục Thanh Tửu hỏi Doãn Tầm một câu.
Doãn Tầm : “Đi ngoài? Đi cơ?” Tiếng mưa rơi ào ào khiến giọng của Doãn Tầm trở nên khó , nhưng Lục Thanh Tửu vẫn rõ ràng câu trả lời của .
“Ba ?” Lục Thanh Tửu , “Bọn họ……”
“Không tìm bọn họ.” Doãn Tầm , “Bọn họ ly hôn hết , giờ nào cũng gia đình riêng, tìm làm gì chứ, còn chẳng bằng ở đây canh giữ sân nhà nơi mà bà nội thích nhất.” Cậu trong phòng, xua xua tay với Lục Thanh Tửu, ý bảo trở về .
Lục Thanh Tửu gì nữa, xoay mất.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])