Lục Thanh Tửu chú ý tới thứ khác, hình như chỗ tựa lưng màu đen của Trương Sở Dương hai vệt nước, như kiểu thứ gì bò qua nơi đó , lập tức Lục Thanh Tửu nhớ đến lời Bạch Nguyệt Hồ từng với , liên hệ với vệt nước đôi chút quen mắt , vẻ phận thật sự của chiếc xe …… Aiz, ngẫm nguyên hình của nó, quả nhiên thực sự dễ ghét bỏ.
Lục Thanh Tửu nghĩ về chuyện , nở nụ .
Chu Miểu Miểu Lục Thanh Tửu, : “Thanh Tửu, tự dưng gì thế?”
“Không gì.” Lục Thanh Tửu , “Em chỉ thôi.”
Chu Miểu Miểu ngáo ngơ-ing.
Hầu như suốt phần đường còn Trương Sở Dương chẳng chuyện gì với Lục Thanh Tửu nữa, bộ hành trình đều vật lộn với chỗ ghế dựa của , cứ một lát cái gì chui ống quần , lát cái gì đang sờ , lát nữa bảo chỗ nước. Ban đầu Chu Miểu Miểu còn thử giúp , đó cô lơ ông bạn từng hợp tác , chỉ coi như vì ưa nông thôn nên kiếm chuyện.
Vất vả mãi mới tới nơi, Trương Sở Dương lảo đảo bước xuống xe vận tải, trong ánh mắt còn chứa nỗi hoảng sợ vô hình, chẳng rốt cuộc trải qua chuyện gì.
Lục Thanh Tửu bảo Chu Miểu Miểu dẫn sân , còn đỗ xe. Sau khi đỗ xe xong, vỗ vỗ đầu xe vận tải, : “Sau làm như , là khách đấy.”
Xe vận tải nhỏ nhúc nhích, cảm giác như chỉ một Lục Thanh Tửu đang lầm bà lẩm bẩm.
Lục Thanh Tửu với nó thêm một câu: “Không phản ứng gì thì tao với Bạch Nguyệt Hồ đấy.”
Chỉ trong nháy mắt xe vận tải nhỏ run lên bần bật, đèn xe màu đen ngước từ đất lên, dáng vẻ vô cùng tủi , ủ rũ kêu vài tiếng còi.
Như kỳ tích, Lục Thanh Tửu hiểu suy nghĩ nó biểu đạt, dở dở , : “Được , chúng rẻ, chúng đắt sang, nãy chỉ lừa thôi…… Sẽ đổi mày , đừng dỗi nữa.”
Xe vận tải nhỏ kêu bíp bíp, bấy giờ mới vui vẻ .
Giải quyết xong chuyện , Lục Thanh Tửu ngẩng đầu trời, cảm thấy khi hôm nay trời sẽ mưa, vì thế : “Trời sắp mưa , nhân lúc mưa mày tự tắm xíu ha, chúng sẽ là xe vận tải nhỏ xinh nhất.”
Đèn xe vận tải nhỏ thích thú nháy nháy.
Khi Lục Thanh Tửu trở về nhà liền thấy bản như đang dỗ trẻ con , khỏi lắc lắc đầu.
Chu Miểu Miểu và Trương Sở Dương ghế trong phòng khách để nghỉ ngơi, khi Lục Thanh Tửu thì sắp xếp phòng cho hai , đó định làm cơm chiều.
Đối mặt với hai vị khách xa lạ, Bạch Nguyệt Hồ vẫn lẳng lặng ghế bập bênh như , thèm họ cái nào. Lục Thanh Tửu sớm hiểu rằng, ngoại trừ việc ăn uống , bình thường Bạch Nguyệt Hồ chẳng mấy khi hứng thú với cái gì, theo cách của chính là quá phiền phức.
Ánh mắt Trương Sở Dương liên tục về hướng của Bạch Nguyệt Hồ, hiển nhiên là thấy chút hứng thú đối với xa lạ ngoại hình tuấn mĩ, khí chất cao ngạo lạnh nhạt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/nong-truong-huyen-tuong/chuong-20-5.html.]
Duy chỉ Chu Miểu Miểu phận của Bạch Nguyệt Hồ bình thường, nhẹ nhàng kéo góc áo Trương Sở Dương, nhỏ giọng : “Anh Trương, đừng chằm chằm như , chính là ông bụt trị tóc cho đấy, đừng như thế nữa.”
Trương Sở Dương : “Cậu á?”
Chu Miểu Miểu gật gật đầu.
Trương Sở Dương : “Được .” Hiển nhiên, vẫn tin tưởng lắm, nếu mái tóc đen nhánh của Chu Miểu Miểu là chứng cứ nhất, cũng sẽ theo cô đến nơi vùng sâu vùng xa . Khoa học cứu tóc của , vì thế chỉ thể hi vọng cứu ngựa c.h.ế.t thành ngựa sống, thử với phương t.h.u.ố.c cổ truyền, suy cho cùng mới hơn ba mươi tuổi, đầu mà trọc thì gặp mặt ai nữa.
Trương Sở Dương đang chuyện với Chu Miểu Miểu thì thấy Bạch Nguyệt Hồ vẫn đang đột nhiên lên, về phòng. Chu Miểu Miểu còn đang suy nghĩ tại đột nhiên lên thì thấy ngay khi Bạch Nguyệt Hồ mới bước chân cửa một giọt mưa rơi má cô.
Trời mưa !
Trương Sở Dương và Chu Miểu Miểu cũng phòng, chỉ chốc lát màn mưa bao phủ bộ thôn Thủy Phủ, cùng với tiếng sấm ầm ầm, mùa hè chính thức bắt đầu.
Lục Thanh Tửu trong nhà bếp cúi đầu xào rau thấy tiếng kêu thê t.h.ả.m của Doãn Tầm truyền tới từ ngoài cửa, âm thanh quen thuộc, lúc từng sáng sớm.
“Lục Thanh Tửu, Lục Thanh Tửu!!” Doãn Tầm dầm mưa từ ngoài cửa vọt nhà bếp tóm lấy bả vai Lục Thanh Tửu bắt đầu lắc lắc như điên, “Ăn cít đm gặp quỷ!!!”
Lục Thanh Tửu lắc pay não, : “Cậu ?!”
Doãn Tầm : “Mẹ nó chứ thấy xe vận tải nhà vặn m.ô.n.g trong mưa!!!”
Lục Thanh Tửu: “……”
Doãn Tầm : “Đcm hết nhá, hai cái bánh xe còn chống ở mặt đất cơ!!!”
Lục Thanh Tửu đập một phát đầu Doãn Tầm, : “Bình tĩnh cha nội, do trưa ăn no, bây giờ đói nên gặp ảo giác !”
Doãn Tầm: “Là ảo giác thật ?”
Lục Thanh Tửu gật đầu.
Doãn Tầm: “Ò.” Cậu cứ như tiếp nhận sự thật.
Tạm thời lúc tâm tình Lục Thanh Tửu phức tạp vô cùng, cái cớ để biện bạch trong đầu còn kịp , nghĩ xe vận tải cũng lời ghê, thật sự ngoan ngoãn mà tắm rửa…
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])