Nông Trường Huyễn Tưởng - Chương 12: Chu Miểu Miểu (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-26 12:21:29
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Thanh Tửu cảm thấy tình huống đúng, dùng sức phá cửa, cũng may khóa cửa vốn cũ, Lục Thanh Tửu phí quá nhiều công sức mở cửa, nhưng khi phá cửa choáng váng, Chu Miểu Miểu vốn tắm ở trong WC nay thấy bóng dáng, mắt chỉ còn phòng tắm trống rỗng và vệt nước đầy đất.

“Miểu Miểu!!” Lục Thanh Tửu lập tức luống cuống, vọt tới phòng khách, hô lớn, “Nguyệt Hồ, ! Không thấy Miểu Miểu cả!”

Bạch Nguyệt Hồ nâng mắt lên, giọng điệu khác mấy với lúc bình thường: “Không thấy hả?”

, thấy hết.” Lục Thanh Tửu gấp gáp đến nỗi đổ một lớp mồ hôi lạnh trán, , “Vừa nãy còn tắm trong WC mà, bây giờ trong WC ai hết!!

Bạch Nguyệt Hồ , bấy giờ mới lên, về phía WC. Hắn tới cửa WC thì chợt dừng bước chân , vẻ mặt nghi hoặc về phía cửa WC.

“Làm ?” Lục Thanh Tửu run giọng hỏi.

“Nước.” Bạch Nguyệt Hồ chỉ mặt đất, “Lúc chỗ nước.”

Lục Thanh Tửu cúi đầu , hô hấp gần như ngưng , chỉ thấy từ khi nào, mặt đất thêm hai vệt nước, hình dạng vệt nước trông kỳ quái, quả thực như dấu vết của một ép buộc kéo , hai tay túm lấy mặt đất, nhưng cuối cùng vẫn kéo thật mạnh bạo.

“Miểu Miểu!!” Lục Thanh Tửu chút luống cuống, “Nguyệt Hồ, Miểu Miểu thứ gì bắt thế?”

Bạch Nguyệt Hồ vẫn sốt ruột tí nào, : “Cậu bát tự ngày sinh của cô ?”

Lục Thanh Tửu : “Tôi chỉ dương lịch, lịch âm.”

Bạch Nguyệt Hồ : “Vậy chữ Miểu tên cô là chữ Miểu nào?”

“Chữ miểu mà ba chữ thủy (淼).” Lục Thanh Tửu , “Cái liên quan gì ……”

Bạch Nguyệt Hồ: “À, thì chẳng trách.” Hắn , ngoài sân. Lúc trời còn đang mưa, đám gà con trốn hết chuồng, vì thế cái sân trở nên yên tĩnh, , “Tên là thứ quan trọng, thế tên nhiều thủy như , khó trách hấp dẫn thứ đến.”

Lục Thanh Tửu : “Vậy nên làm bây giờ?”

Bạch Nguyệt Hồ cúi đầu nước mưa trong sân, khi im lặng một lúc thì chợt mở miệng: “Ngày mai ăn thịt bò hầm.”

Thiếu chút nữa thì Lục Thanh Tửu sặc nước miếng của , còn tưởng rằng Bạch Nguyệt Hồ sẽ cái gì, phun một câu như , vì thế chỉ thể như dỗ trẻ con mà : “Ăn ăn ăn, ngày mai sẽ mua thịt bò cho , mua mười cân luôn!”

Lúc Bạch Nguyệt Hồ mới gật đầu, đó liền cong lưng, đưa tay vói vũng nước nhỏ trong sân, đáng lẽ vũng nước vốn cạn, nhưng tay Bạch Nguyệt Hồ như là với bên trong một cái hồ sâu , cho đến khi nước tới tận khuỷu tay, mới ngừng động tác .

Lục Thanh Tửu bên cạnh trong căng thẳng, thấy mày Bạch Nguyệt Hồ nhăn , đó dùng lực nơi cánh tay, vẻ là bắt thứ gì đó.

Tiếp theo, Lục Thanh Tửu liền thấy một tiếng nỉ non của trẻ con, chỉ thấy cánh tay Bạch Nguyệt Hồ nâng lên, bắt trong vũng nước một thứ thể miêu tả nổi, thứ thì giống con khỉ, nhưng mặt , lông tóc dính bết , giống như một bức tranh màu nước lem nhem, mơ hồ rõ, khiến xem thoải mái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/nong-truong-huyen-tuong/chuong-12-chu-mieu-mieu-2.html.]

“Người ?” Bạch Nguyệt Hồ bắt lấy thứ hỏi.

Thứ gào mồm lên, chịu trả lời, cho đến khi Bạch Nguyệt Hồ mở miệng nó, thứ mới dừng giãy giụa, cơ thể nó bắt đầu tan chảy như băng gặp nắng, những giọt nước chảy xuống ngừng từ , mà khi những giọt nước rơi xuống đất dần dần biến thành hình dạng của một , Lục Thanh Tửu thấy đó chính là Chu Miểu Miểu!

Thân hình Chu Miểu Miểu chuyển từ nhạt sang đậm, cuối cùng những giọt nước ngưng kết thành hình dáng một con , đôi mắt cô nhắm thật chặt, đang ở trong trạng thái hôn mê, xảy chuyện gì.

Thấy thứ giao Chu Miểu Miểu , Bạch Nguyệt Hồ vung tay ném thứ đồ chơi xuống mặt sân, thứ đụng mặt đất liền hòa tan trong nháy mắt, biến thành một vũng nước sâu thấy đáy.

Lục Thanh Tửu thấy thế vội vàng cám ơn với Bạch Nguyệt Hồ, đó ôm Chu Miểu Miểu đang mặt đất lên đưa trong phòng.

Bạch Nguyệt Hồ mãi ở trong sân nhà, chờ đến khi Lục Thanh Tửu thu xếp xong cho Chu Miểu Miểu, thấy vẫn còn đó thì nghi hoặc : “Nguyệt Hồ, ?”

Bạch Nguyệt Hồ : “Tôi đang suy nghĩ.”

Lục Thanh Tửu : “Anh nghĩ cái gì?”

Bạch Nguyệt Hồ liếc ánh mắt sâu xa Lục Thanh Tửu một cái: “Tôi còn ăn cơm chiều.”

Lục Thanh Tửu: “……” Hình như hiểu cái gì đó.

Quả nhiên, câu tiếp theo của Bạch Nguyệt Hồ là: “Hay nên ăn nó cho đỡ đói nhỉ.”

Cũng ảo giác của Lục Thanh Tửu , khi Bạch Nguyệt Hồ mấy câu , hình như Lục Thanh Tửu thấy vũng nước trong sân run rẩy một chút.

Lục Thanh Tửu : “Đừng, đừng ăn cái , chẳng thể ăn ? Anh đợi chút, nấu cho bát mì.”

Bạch Nguyệt Hồ , lúc mới lòng gật đầu, nhà.

Lục Thanh Tửu thấy thế trong lòng nhẹ nhàng thở một , chắc hồ ly tinh nhà còn ăn thứ kỳ quái đó nữa.

Tác giả lời :

Lục Thanh Tửu: Anh đừng ăn mấy thứ kỳ quái nữa, sẽ làm gì đó cho ăn.

Bạch Nguyệt Hồ: Thật á?

Lục Thanh Tửu: Thật…… Này?? Từ từ, cởi quần của làm gì ——

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

Loading...