Không thể thừa nhận, Lục Tú mang đến cho một chút cảm giác nguy cơ.
Bánh Ngọt Nhỏ nhà đáng yêu như , làm thể thích cơ chứ?
Thích Nguyên mang máng nhớ tình cảnh lúc Nguyễn Đường mới chuyển đến lớp bọn họ. Lúc đang ở hàng ghế cuối, chẳng qua chỉ hờ hững liếc mắt thoáng qua, liền thấy nhiều bạn học vây quanh Nguyễn Đường ở chính giữa, mồm năm miệng mười hỏi han bắt chuyện.
Cậu hoan nghênh đến như .
Thích Nguyên rũ mắt, hàng mày nhíu , các khớp ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch. Thần sắc nhàn nhạt, nhưng vẫn thể vài phần tự chán ghét chính .
Hắn rõ tính cách của hề , u ám thô bạo, nhiều đều đến gần . Ban đầu Thích Nguyên cũng chẳng bận tâm đến những điều , rốt cuộc thì đây cũng là một phần tính cách của .
Những bài học và kinh nghiệm rút đều bắt nguồn từ trong đau đớn và bạo lực, những thứ sớm ăn sâu m.á.u thịt , cách nào nhổ bỏ nữa.
Thế nhưng ngay trong giờ phút , mà cảm thấy lo sợ bất an. Hắn lo lắng một kẻ như sẽ Nguyễn Đường thích, càng sợ bản sẽ Nguyễn Đường chán ghét.
Hắn tựa hồ trở nên chút lo lo mất .
Thích Nguyên nâng mí mắt về phía Nguyễn Đường. Thanh âm nhẹ, nhưng bên trong mang theo một loại sức nặng khiến thể nào bỏ qua, gọi tên : "Đường Đường?"
Nguyễn Đường trầm tư một lát, đôi mắt tròn xoe dịu ngoan Thích Nguyên, mặt là vẻ ngoan ngoãn hiếm thấy. Cậu cực kỳ nghiêm túc trả lời Thích Nguyên: "Vậy đem giấu ."
Cậu ngoắc lấy ngón tay Thích Nguyên, khẽ đung đưa. Trong miệng như đang ngậm một viên đường, ngọt ngào mềm mại, Nguyễn Đường dùng chất giọng mềm nhũn : "Như , chính là của một ."
"Không ai thể trộm nữa."
Nguyễn Đường để tâm đến quy tắc hắc bạch của thế giới . Cậu chỉ nhớ rõ ràng, tới thế giới , chính là vì Thích Nguyên.
Sự tồn tại của là vì Thích Nguyên. Bằng , hết thảy thứ đều sẽ trở nên vô nghĩa.
Nếu như Thích Nguyên vì mà chế tạo một chiếc lồng giam khổng lồ, cho dù vây khốn cả đời, khiến mất tự do, cũng tình nguyện tự chui đó, đó ngoan ngoãn giao chìa khóa cho Thích Nguyên.
Thích Nguyên chớp mắt, tựa hồ chút kinh ngạc. Biểu cảm lãnh đạm mặt vỡ vụn trong nháy mắt. Hắn chăm chú sâu đôi mắt Nguyễn Đường. Nơi đó vô cùng sạch sẽ, đong đầy sự ỷ và niềm yêu thích thuần túy nhất dành cho .
Những cảm xúc tiêu cực đáy lòng , tựa hồ thanh tẩy sạch sẽ chỉ trong chớp mắt.
Thích Nguyên véo nhẹ chóp mũi Nguyễn Đường. Thanh âm tuy rằng thanh đạm, nhưng động tác ẩn giấu sự mật khó giấu: "Cậu lúc nào cũng cách dỗ dành ."
Nguyễn Đường chút vui nhíu nhíu mày, làm vẻ hung dữ : "Mới là dỗ dành ."
Cậu đá đá mũi chân, hờn dỗi: "Đều là thật lòng mà."
Thích Nguyên bóc một viên kẹo nhét khóe miệng Nguyễn Đường: "Là sai . Tới đây, ăn viên kẹo ."
Nguyễn Đường há miệng ngậm lấy viên kẹo. Đầu lưỡi màu hồng nhạt lơ đãng l.i.ế.m lướt qua ngón tay Thích Nguyên. Thích Nguyên lập tức căng cứng cơ thể, nắm c.h.ặ.t t.a.y , cả nóng ran.
Hắn liếc Nguyễn Đường đang phồng má ngoan ngoãn mút kẹo, khỏi khổ một tiếng.
Nguyễn Đường căn bản vẫn còn hiểu cái gì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/nhan-vat-phan-dien-luc-nao-cung-them-khat-toi/chuong-46-trum-truong-moi-anh-an-keo-phan-14.html.]
Thích Nguyên dời mắt về phía sách giáo khoa của , quyết định làm thêm vài bài toán để lấy sự tỉnh táo.
Những chuyện nên nghĩ tới, nhất vẫn là khoan hãy nghĩ đến.
Một ngày học nhanh trôi qua. Cả Nguyễn Đường đều chút uể oải. Cậu ngáp một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhét sách bài tập trong cặp, định bụng về nhà sẽ làm nốt.
Rốt cuộc thì hiện tại là năm cuối cấp, giáo viên bộ môn nào cũng siết cực kỳ chặt. Chẳng bao lâu nữa kỳ thi. Đối với một theo kịp tư duy của giáo viên như Nguyễn Đường mà , những ngày tháng quả thực vô cùng thống khổ.
"Đừng nôn nóng, cứ từ từ thôi. Câu nào làm thì nhắn tin cho , sẽ giải đáp giúp ," Thích Nguyên lau giọt nước mắt sinh lý đọng nơi khóe mắt Nguyễn Đường, vô cùng nghiêm túc dặn dò: "Không thức khuya, nhớ ngủ sớm một chút đấy."
Hắn ngày thường vốn là một kẻ kiệm lời. Thế nhưng khi đối mặt với Nguyễn Đường, luôn cảm thấy yên tâm, hận thể giấu Nguyễn Đường trong n.g.ự.c ôm thẳng về nhà.
Nguyễn Đường gật đầu liên lịa hệt như gà con mổ thóc: "Tôi ."
Lúc hai khỏi lớp học thì quá muộn, cổng trường còn lấy nửa bóng . Mấy ngày nay vì bộ cùng Thích Nguyên, bảo tài xế cần đến đón nữa.
Trời tối muộn an cho lắm, Thích Nguyên luôn kiên trì hộ tống Nguyễn Đường một đoạn đường, tận mắt thấy Nguyễn Đường an về đến nhà mới yên tâm.
Hai bộ một lúc, từ xa thể thấy cổng tiểu khu nhà Nguyễn Đường. Thích Nguyên dừng bước, nhéo nhéo gò má : "Lên nhà , nhớ ngủ sớm một chút."
Nguyễn Đường chôn chân tại chỗ, hề nhúc nhích. Cậu ngước Thích Nguyên. Lòng bàn tay đổ chút mồ hôi, dính dớp. Cậu lấy hết can đảm, hiệu bảo Thích Nguyên cúi đầu xuống, thanh âm mềm mại ngọt ngào: "Tôi cho một bí mật."
"Cậu thể gần đây một chút ?"
Thích Nguyên nhướng mày, ngoan ngoãn cúi đầu ghé sát Nguyễn Đường, xem rốt cuộc định cái gì.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Nguyễn Đường đột nhiên vươn tay túm lấy áo n.g.ự.c Thích Nguyên. Cậu vô cùng vụng về và ngây ngô, hôn chụt một cái lên môi .
Nụ hôn diễn vô cùng chóng vánh. Thích Nguyên còn kịp phản ứng thì nó kết thúc mất .
Nguyễn Đường tì trán lên trán Thích Nguyên. Khóe mắt phiếm hồng, nhịp thở dồn dập, đáy mắt còn giấu giếm một chút khẩn trương. Cậu lắp ba lắp bắp : "Tôi... đóng dấu nhé."
"Tôi là của , cũng là của ."
Tim Nguyễn Đường đập nhanh như bay. Đây là đầu tiên chủ động làm loại chuyện nên vẫn chút thuần thục. Thế nhưng khi hôn Thích Nguyên , trong lòng cảm thấy mãn nguyện vô cùng.
Cậu buông Thích Nguyên , lùi phía mấy bước. Trên mặt nở một nụ rạng rỡ: "Thích Nguyên, vui nữa đấy."
"Ngày mai gặp nhé."
Nói xong, vẫy vẫy tay với Thích Nguyên, cả hệt như một chú thỏ con, chớp mắt phóng thật xa.
Thích Nguyên ngây ngốc vươn tay lên, sờ sờ môi .
Một lúc lâu , mới bật một tiếng trầm thấp từ trong lồng ngực.
Hắn đăm đăm về phía ánh đèn hắt từ tiểu khu đằng xa. Thanh âm tuy vẫn lãnh đạm, nhưng ánh mắt nhu hòa nhiều: "Đồ ngốc."
"Tốt gì... cũng để chủ động hôn một cái chứ."