Nhân vật phản diện lúc nào cũng thèm khát tôi - Chương 45: Trùm trường, mời anh ăn kẹo (Phần 13)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-10 12:30:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Tú lập tức rút tay về, vô cùng thức thời lên tiếng: "Của , của , tớ chạm chứ gì."

Cái biểu cảm của Thích Nguyên, sống động hệt như cô nàng mới cướp mất cô vợ nhỏ của .

Chậc chậc, đàn ông con trai.

Nguyễn Đường thấy giọng quen thuộc của Thích Nguyên, vội vàng đầu . Lúm đồng tiền bên má lún sâu ngọt ngào như rót mật, khẽ kéo kéo góc áo Thích Nguyên. Đôi mắt sáng rực lên, cả hệt như một chiếc Bánh Ngọt Nhỏ ngọt dính .

Căn bản là rời xa Thích Nguyên nửa bước.

Nhìn thấy dáng vẻ của Nguyễn Đường, chút chua xót và bực dọc đáy lòng Thích Nguyên cũng theo đó mà tan biến ít. Hắn cúi đầu, vươn tay xoa xoa mái tóc mềm mại của . Ánh mắt vẫn giữ vẻ lạnh nhạt thường ngày, nhưng thanh âm thốt cố tình nhu hòa vài phần: "Tôi về đây."

Hắn lấy từ trong túi quần một gói kẹo sữa, thả gọn lòng bàn tay Nguyễn Đường. Ánh mắt lảng nơi khác, những ngón tay khẽ cuộn , cố làm vẻ thần sắc tự nhiên nhất thể: "Vừa ngang qua căn tin nên tiện tay mua cho một gói."

Nguyễn Đường siết chặt gói kẹo sữa trong tay, lập tức mỉm xán lạn. Giọng nhẹ nhàng, mềm mại của giấu sự vui sướng: "Lát nữa chúng cùng ăn nhé."

Cậu chuyển đến trường cũng một thời gian , tự nhiên dư sức rõ căn tin của trường ở một tòa nhà dạy học khác tít phía nam. Đi kiểu gì cũng thể nào "tiện đường ngang qua" .

Rõ ràng là Thích Nguyên cất công cố tình mua riêng cho .

Nghĩ đến đây, Nguyễn Đường nhịn mà đỏ mặt, trong lòng vui sướng vô cùng. Cậu cúi gằm mặt xuống, lén lút vươn tay , bắt lấy ngón tay Thích Nguyên nhè nhẹ đung đưa.

Hệt như đang làm nũng, như đang bày tỏ sự mật, gần gũi giữa và Thích Nguyên.

Thích Nguyên khẽ ho một tiếng. Hắn bất động thanh sắc nắm trọn lấy bàn tay Nguyễn Đường, ngón cái cào cào nhè nhẹ lòng bàn tay . Hắn ghé sát tai Nguyễn Đường thì thầm, chất giọng thanh lãnh nay nhuốm thêm vài phần ôn nhu sủng nịnh: "Ngoan."

Nguyễn Đường còn đang định thêm gì đó, liền phát hiện mặt bàn gõ gõ mấy cái. Lục Tú vẫn lù lù ở chỗ cũ, chống cằm hai , đáy mắt mang theo một tia ý trêu ghẹo: "Hai các , quên mất tớ vẫn còn đang sờ sờ ở đây hả?"

Nguyễn Đường vội vàng rụt tay về, c.ắ.n chặt môi, hai má ửng đỏ bừng bừng. Cậu ngoắt đầu chỗ khác, dám thẳng mắt Thích Nguyên nữa.

Cậu bối rối đung đưa mũi chân, trong lòng chút ảo não. Biểu hiện giữa và Thích Nguyên... thật sự rõ ràng đến thế ?

Khụ khụ, ký chủ, chuyện thì ngài . Có từng , đời hai thứ thể nào che giấu , một là tiếng ho, hai chính là tình yêu.

Hệ thống bày cái dáng vẻ vô cùng thấu tình đạt lý, hiểu thấu hồng trần. Rốt cuộc thì mấy ngày nay nó tự nhốt trong phòng tối để bế quan cày tiểu thuyết ngôn tình uổng phí.

Nó chính là lập chí trở thành một hệ thống chuyên gia tình yêu cơ mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/nhan-vat-phan-dien-luc-nao-cung-them-khat-toi/chuong-45-trum-truong-moi-anh-an-keo-phan-13.html.]

Ký chủ , sự thích thú đong đầy trong ánh mắt của ngài, sắp tràn trề giấu nổi nữa kìa.

Nghe hệ thống nhận xét như , Nguyễn Đường ngượng ngùng sờ sờ lên mí mắt mỏng tang của , nhịp tim đập liên hồi nhanh hơn. Cậu mím môi, hàng mi khẽ run rẩy. Đột nhiên cảm thấy thẹn thùng đến mức hận thể cuộn tròn thành một cục, tìm cái lỗ nẻo nào đó chui xuống giấu cho xong.

Cậu nghiêng đầu lén Thích Nguyên một cái, vặn bắt gặp ánh mắt của đối phương cũng đang .

Ánh mắt Thích Nguyên vài phần nhạt nhòa, thoạt bạc bẽo đạm mạc. Mỗi khi những khác, lúc nào cũng phơi bày sự xa cách, lạnh nhạt. Thế nhưng khi hai chạm mắt , Nguyễn Đường thể cảm nhận vô cùng rõ ràng, ẩn giấu sâu lớp băng mỏng manh là một tình yêu nồng liệt và nóng bỏng đến nhường nào.

Nó mang theo d.ụ.c vọng chiếm hữu nồng đậm, tựa hồ như bao bọc, c.ắ.n nuốt bộ con trong bụng.

Chút tình cảm thầm kín lan tràn khắp nơi đáy mắt Thích Nguyên, đong đầy đến mức như sắp tràn cả ngoài.

Nhịp thở của Nguyễn Đường bất giác trở nên dồn dập hơn vài phần. Cậu chằm chằm đôi môi mỏng của Thích Nguyên, thần sắc chút hoảng hốt, thất thần.

Cậu... hôn Thích Nguyên một cái quá .

mà hiện tại trong phòng học đang đông thế , đành thôi .

Thích Nguyên bóp bóp tay Nguyễn Đường, đó siết chặt trong lòng bàn tay tựa như đang trấn an . Hắn ngước lên Lục Tú, đôi con ngươi nhạt màu che giấu sự ghét bỏ: "Sao còn chịu ?"

Phá hoại nhân duyên của khác là sẽ lừa đá c.h.ế.t đấy nhé.

Lục Tú thực cũng sợ Thích Nguyên. Dù cho cô nàng chai mặt ở để tiếp tục "hít đường" – rốt cuộc thì tổ hợp tính cách của cặp đôi quá hợp gu cô nàng – thế nhưng khi đối mặt với khuôn mặt lạnh tanh đằng đằng sát khí của Thích Nguyên, d.ụ.c vọng cầu sinh mãnh liệt vẫn thôi thúc cô nàng dậy, chuẩn chuồn lẹ.

"Đường Đường , mở to mắt xem, tính tình ở chỗ nào hả?"

Nguyễn Đường nghiêm túc liếc Thích Nguyên một cái. Nhìn thấy sự ôn nhu ẩn giấu nơi đáy mắt , nơi đầu quả tim lập tức mềm nhũn . Cậu vô cùng chân thành và nghiêm túc khẳng định với Lục Tú: "Thực sự mà."

Hỡi thiếu niên, rốt cuộc là thứ gì che mờ đôi mắt của ?

Lục Tú vẫy vẫy tay, chuồn lẹ như một cơn gió: "Đường Đường, chúng chuyện tiếp nhé."

Nghe thấy Lục Tú gọi tên Nguyễn Đường một cách mật, thiết như , cảm xúc nơi đáy mắt Thích Nguyên bắt đầu cuộn trào. Tựa như một mũi d.a.o sắc lẹm lóe lên tia sáng lạnh lẽo, sầm mặt xuống, thần sắc lộ rõ sự vui.

Lúc nào cũng kẻ rình rập dòm ngó của .

Thích Nguyên nắm chặt lấy tay Nguyễn Đường, nâng lên môi hôn nhẹ một cái lên các đốt ngón tay trắng trẻo của . Khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt sâu thẳm, thần sắc mang theo sự chiếm hữu khó đoán.

"Tôi đóng cho một con dấu , như sẽ còn kẻ nào dám trộm nữa ?"

Loading...