Nhân vật phản diện lúc nào cũng thèm khát tôi - Chương 36: Trùm trường, mời anh ăn kẹo (Phần 4)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-07 06:16:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơ thể Thích Nguyên lập tức căng cứng, khóe môi giật giật, chợt sinh vài phần hoảng loạn, luống cuống.

Chưa từng ai hỏi như .

Đa thời điểm, thứ khác mang đến cho chỉ là những cảm xúc tiêu cực như chán ghét, lạnh nhạt, coi khinh trốn tránh, cho dù là Hứa Diệu cũng ngoại lệ.

Thế nhưng, Nguyễn Đường thể dễ dàng mỉm xán lạn với .

Thích Nguyên vô thức nắm chặt tay. Thần sắc vài phần ngơ ngẩn, tựa hồ như đang thất thần. Thế nhưng chính bản thể cảm nhận rõ ràng, trái tim vốn luôn lạnh lẽo và cứng rắn của , mềm vài phần.

Chưa đợi Thích Nguyên nghĩ thông suốt, cổ tay áo của nhẹ nhàng túm lấy. Đôi mắt Nguyễn Đường sáng lấp lánh , thần sắc mang theo chút mong chờ xen lẫn khẩn trương, tựa hồ đang đợi đưa câu trả lời.

Ánh mắt Thích Nguyên thâm thúy. Một lúc lâu , mới gật đầu: "Được."

Nguyễn Đường lập tức vui vẻ hẳn lên. Cậu nhịn vươn ngón út , ngoắc lấy ngón út của Thích Nguyên, mang theo chút vui sướng và phấn khích thể giấu giếm. Giọng điệu của mềm mại ngọt ngào, lúm đồng tiền bên má thoắt ẩn thoắt hiện: "Vậy chúng ngoắc tay hứa nhé."

Hệ thống , 'nhất cự ly, nhì tốc độ'.

Cậu nhất định sẽ với vầng trăng sáng mang tên Thích Nguyên .

Thích Nguyên chằm chằm ngón út của một lúc lâu. Thừa dịp Nguyễn Đường chú ý, nhịn lén lút vươn tay chạm nhẹ nó.

Hơi ấm... còn nữa.

Hắn làm như chuyện gì xảy mà thu tay về, tiếp tục lật xem trang sách. Thần sắc lạnh lùng và u ám, thế nhưng sâu trong đáy lòng loáng thoáng một cảm giác mất mát. Hắn giống như một cái cây mọc đầy gai góc sắc nhọn, chẳng ai nguyện ý đến gần, cũng chẳng ai tình nguyện dẫu đ.â.m đến rách da chảy m.á.u cũng dấn tới ôm lấy .

Dù cho trở thành bạn bè, mối quan hệ giữa Nguyễn Đường và Thích Nguyên cũng bước tiến triển nào quá lớn. Thích Nguyên vẫn giữ cái dáng vẻ u ám lạnh như băng , bất quá mỗi khi Nguyễn Đường lải nhải bên tai, cũng sẽ ừ hử đáp một hai câu.

vẫn nhất quyết chịu nhận bữa sáng của Nguyễn Đường, tiến độ nhiệm vụ của cũng vì thế mà đình trệ lâu.

Nếu đổi khác, lẽ sớm mất kiên nhẫn . Ác nỗi Nguyễn Đường là một vô tâm vô phế, để bụng những chuyện . Mỗi ngày vẫn đều đặn chào hỏi Thích Nguyên, giúp lấy nước, mời ăn kẹo, hoặc là tìm chủ đề bắt chuyện với vài ba câu.

"Nguyễn Đường, cô giáo bảo xuống Phòng Giáo vụ lấy sách giáo khoa mới với đồng phục kìa." Lớp trưởng từ trong văn phòng bước liền gọi với về phía Nguyễn Đường một câu, đó vội vã vùi đầu biển sách vở, chìm đắm trong việc học tập, những chuyện khác tuyệt nhiên chẳng thèm màng tới nữa.

Nguyễn Đường mờ mịt ngẩng đầu. Lọn tóc ngốc đỉnh đầu vểnh lên, trong miệng vẫn còn ngậm nửa viên kẹo dâu tây đang ăn dở, trông ngốc nghếch vô cùng.

Mất nửa ngày mới nhớ , nguyên chủ là học sinh mới chuyển đến. Vì sách giáo khoa ở trường cũ khác biệt so với giáo trình của trường , cầm đến cũng chẳng dùng , nên bắt buộc mua một bộ mới. Giáo viên chủ nhiệm bảo đợi một thời gian, chờ khi nào Phòng Giáo vụ nhập hàng về sẽ thông báo cho xuống lấy.

Thế nhưng Nguyễn Đường vẫn Phòng Giáo vụ . Cậu tìm một cùng , nhưng ngại ngùng dám mở miệng nhờ vả.

lúc đang làm , mái tóc bỗng ai đó nhẹ nhàng xoa xoa. Thích Nguyên làm như chuyện gì xảy mà thu tay về, đầu ngón tay khẽ miết miết. Hắn dậy, dáng thon dài, vòng eo săn chắc, quả thực cao hơn Nguyễn Đường đến nửa cái đầu.

Ngữ điệu Thích Nguyên thanh lãnh, lộ vài phần xa cách: "Đi thôi."

Nguyễn Đường sửng sốt một chút, muộn màng mới phản ứng .

Cậu vội vàng rảo bước lẽo đẽo theo lưng Thích Nguyên, trong n.g.ự.c như một chú chim sẻ nhỏ đang vỗ cánh phành phạch. Lúm đồng tiền bên má lún sâu: "Cậu giúp bê sách ?"

Thích Nguyên lướt mắt Nguyễn Đường, nhàn nhạt đáp: "Ừ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/nhan-vat-phan-dien-luc-nao-cung-them-khat-toi/chuong-36-trum-truong-moi-anh-an-keo-phan-4.html.]

Tim Nguyễn Đường đập nhanh hơn vài nhịp, vành tai ửng hồng. Cậu lập tức trở nên vô cùng vui vẻ. Cậu vươn tay bắt lấy tay Thích Nguyên, áp lên đỉnh đầu , ngoan ngoãn mềm mại : "Cho sờ đầu nè." Tóc của mềm mượt, sờ thích tay đó.

Thích Nguyên cúi đầu, liền thấy Nguyễn Đường đang dùng đỉnh đầu cọ cọ lòng bàn tay . Ánh mắt long lanh ướt át, hệt như một chú thỏ con đang nũng nịu.

Thật ngoan.

Lớp mặt nạ lạnh nhạt mặt Thích Nguyên vỡ vụn trong nháy mắt. Hắn hề cự tuyệt, chỉ chầm chậm vuốt ve mái tóc Nguyễn Đường. Hồi lâu , mới đầy khắc chế mà thu tay về. Khi cúi đầu, sâu trong đáy mắt lóe lên vài phần thỏa mãn.

"Đi thôi, lát nữa học ." Hắn nhàn nhạt dặn dò Nguyễn Đường một câu. Trong thanh âm vốn dĩ luôn xa cách, thanh lãnh nay nhuốm thêm vài phần ôn hòa.

Nguyễn Đường theo phía Thích Nguyên, như hình với bóng bước theo từng bước, hệt như một cái đuôi nhỏ tài nào vứt bỏ .

Hai ngang qua sân thể dục. Lúc vặn kết thúc một tiết học, đang trong mười lăm phút giải lao giữa giờ. Có một vài học sinh kiềm sự cuồng nhiệt ôm bóng rổ chạy túa sân đ.á.n.h ầm ầm. Trên khán đài hai bên còn các nữ sinh nán xem, hò hét cổ vũ cho đám nam sinh đó, khí trông cực kỳ náo nhiệt.

Nguyễn Đường nay từng chơi qua trò , lúc khỏi chút tò mò.

Cậu dừng bước, liếc mắt sang một cái. Thế nhưng, còn đợi kịp kỹ, một vật thể lạ bay thẳng tắp về phía .

Là một quả bóng rổ từ ném tới.

Nguyễn Đường sợ hãi nhắm tịt hai mắt. Cậu cũng hiểu tại xui xẻo đến mức đụng chuyện tai bay vạ gió . Tránh thì tránh kịp, đành nhắm mắt đưa đầu chịu trận.

Một luồng gió xẹt qua, thế nhưng cơn đau nhức như trong tưởng tượng hề ập tới. Cả Thích Nguyên kéo mạnh ôm trọn trong lồng ngực.

Gò má Nguyễn Đường dán sát vòm n.g.ự.c Thích Nguyên. Cậu thậm chí thể ngửi thấy mùi bột giặt sạch sẽ và tươi mát thoang thoảng áo . Nhiệt độ cơ thể của hai nương theo những chỗ da thịt kề sát mà truyền sang . Hô hấp Nguyễn Đường trở nên dồn dập, cả đều nóng ran lên.

Thích Nguyên khẽ hừ một tiếng nhưng gì. Hắn chỉ vỗ nhẹ lên lưng , đó mới buông Nguyễn Đường , dời mắt về phía quả bóng rổ đang lăn lóc mặt đất.

Hắn lạnh một tiếng. Trên khuôn mặt vẫn là sự băng giá và u ám thường ngày, đuôi lông mày rủ xuống, đôi môi mỏng mím chặt. Lúc Thích Nguyên tức giận, khí thế của càng thêm phần sắc bén, khiến khiếp sợ dám gần.

"Ai ném bóng?" Hắn gằn giọng hỏi.

Khoảng sân thể d.ụ.c nãy còn ồn ào náo nhiệt, lúc thoắt cái im phăng phắc. Danh tiếng ác ma của Thích Nguyên sớm lan truyền khắp trường, chẳng kẻ nào dại dột dám chọc vị sát thần . Bọn họ e dè sợ hãi Thích Nguyên, chán ghét bài xích .

Một lúc lâu mới một nam sinh rụt rè bước , giọng điệu run rẩy: "Xin... xin , là do tớ cẩn thận. Tớ... tớ cố ý..."

Thích Nguyên dùng sức ném mạnh quả bóng rổ xa, đó nắm lấy tay Nguyễn Đường, sải bước rời .

Dù rằng trong lòng đang bực bội, nhưng cũng đến mức mất kiểm soát mà xông đ.á.n.h với giữa chốn đông . Bản thì thế nào cũng chẳng , chỉ sợ làm liên lụy đến Nguyễn Đường.

Nguyễn Đường cẩn thận từng li từng tí sờ sờ lên phía lưng Thích Nguyên. Sợ làm đau, lí nhí hỏi: "Có đau ?"

Thích Nguyên lắc đầu, càng siết chặt lấy bàn tay . Lúc Nguyễn Đường mới muộn màng ý thức sự thật rằng: Thích Nguyên đang nắm tay .

Cậu khẽ giãy giụa một chút, mặt lập tức đỏ bừng, lắp bắp hỏi: "Sao... nắm tay ?"

Khuôn mặt Thích Nguyên vẫn lạnh nhạt vô cảm, nhưng ngữ điệu cực kỳ nghiêm túc: "Sợ làm rơi mất ." Vừa chỉ mới đầu một chút, liền phát hiện Nguyễn Đường tụt phía một khá xa, còn suýt chút nữa bóng rổ đập trúng .

"Tôi nắm lấy , sẽ lạc đường nữa."

Loading...