Cừu Nhượng nghiêng đầu : "Có vấn đề gì ? Em chắc chắn là kết hôn với . Nói sớm cưới sớm, chứ để em cứ hở là đòi bỏ trốn với khác, yên tâm."
là tự tin thái quá, "Dựa mà khẳng định sẽ cưới ? Chỉ vì m.a.n.g t.h.a.i ?"
"Giang Cận Nguyệt, thẳng thế : dù em m.a.n.g t.h.a.i , em cũng chỉ thể kết hôn với mà thôi."
"Đã đến đây thì cho hết luôn một thể, đỡ để em đoán mò." Cừu Nhượng nới lỏng cà vạt, bình thản trần thuật những sự thật đầy vẻ vô liêm sỉ: "Chuyện Kỳ Yến và Giang Thiên Thứ là do cố tình vun đấy."
?
"Em định hạ t.h.u.ố.c Giang Thiên Thứ, sớm từ . Ngày hôm đó cố ý đợi sẵn ở căn hộ của để 'ôm cây đợi thỏ', chỉ chờ em tự dâng tới cửa thôi."
??
"À, còn nữa. Lúc Giang Thiên Thứ định ném em xuống biển, thực dù em cầu xin thì cũng sẽ cứu em. Tôi đến đó cốt chỉ để 'nhặt' em về nhà thôi. Em thực sự tưởng rảnh rỗi đến mức chạy xem náo nhiệt ?"
???
"Hiểu , Giang Cận Nguyệt, thầm yêu em." Vẻ mặt Cừu Nhượng vô cùng thản nhiên, thậm chí còn chút lưu manh, "Để em, thủ đoạn nào mà dám dùng."
Ai? Thầm yêu? Ai cơ?! Tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi, cái con cáo già thâm hiểm !
"Sao nào? Anh còn coi đó là thành tích để khoe khoang chắc? Anh thấy vẻ vang lắm ?"
"Tôi chỉ là vì cái tính lầm lì mà gánh mấy cái nồi oan ức đáng thôi."
"Tôi giải thích xong ." Cừu Nhượng gõ gõ xuống mặt bàn, "Giờ đến lượt em."
Anh nheo mắt : "Giang Cận Nguyệt, đứa trẻ năm đó... em thực sự phá bỏ ?"
Tôi lập tức cảnh giác: "Phá !"
Cừu Nhượng: "Hừ."
Xong đời, tin chút nào!
14.
Cừu Nhượng nhắc chuyện Tâm Bảo nữa.
Dự án vẫn tiếp tục, phương án là do Cừu Nhượng cầm tay chỉ việc dạy sửa. Tôi dần dần nhận , tư duy của nhạy bén đến mức đáng sợ. Bản thảo cuối cùng so với bản đầu tiên chẳng khác nào kim cương đặt cạnh đống rác.
Cừu Nhượng ngay lưng , cúi màn hình máy tính, thở của ở ngay sát bên. Anh thỉnh thoảng gõ phím sửa chữa, cùng tinh chỉnh từng chi tiết nhỏ nhất.
Tôi gần như bao trùm trong ấm của , ánh mắt thẫn thờ đôi bàn tay đang đặt bàn phím. Đôi tay của Cừu Nhượng , xương khớp rõ ràng, thon dài và đầy sức mạnh. Có thể... thể...
"Giang Cận Nguyệt." Cừu Nhượng dùng đôi tay đẽ đó bóp nhẹ lấy mặt , "Lúc làm việc đừng mà mơ màng về ông chủ."
Tôi ngượng quá hóa thẹn, vội vã tháo chạy: "Tôi vệ sinh."
Cừu Nhượng một cách vô cùng nghiêm chỉnh: "Đừng xa, làm lỡ tiến độ công việc, phòng nghỉ của mà dùng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ngoan-nao-de-toi-yeu-em/chuong-13.html.]
Và tin thật.
Vừa bước chân phòng nghỉ, Cừu Nhượng theo sát ngay đó. Anh chẳng một lời, bóp chặt lấy cằm , cúi xuống hôn lấy hôn để.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Nụ hôn nồng cháy như sấm sét giữa trời quang.
Tiếng thở dốc đầy kịch liệt.
Áo sơ mi kéo , thắt lưng nới lỏng, bàn tay Cừu Nhượng men theo xương chậu trượt xuống , khẽ hỏi: "Vừa nãy em đang nghĩ như thế ?"
"Còn quá đáng hơn thế nhiều."
"Còn nghĩ gì nữa?"
Tôi lúc còn thốt nên lời. Cừu Nhượng khẽ : "Bé cưng, em sắp nhấn chìm ."
Tôi thở dốc một hồi, liếc : "Thế còn đợi cái gì nữa?"
Cừu Nhượng bế thốc lên, đè lên cánh cửa, xốc mạnh một cái thở dài: " là lấy mạng mà."
15.
Sau khi sinh Tâm Bảo, nhu cầu của về phương diện đó bỗng trở nên lớn. Cừu Nhượng thì vẫn dũng mãnh như xưa, vô cùng hài lòng.
Sau vài "cọ s.ú.n.g cướp cò", Cừu Nhượng tức quá hóa : "Dùng xong là mặc quần bỏ ngay. Giang Cận Nguyệt, em coi là đồ chơi để sai bảo đấy ?"
Cũng ý đó đấy, "Nếu tự nguyện, em tìm khác."
Cừu Nhượng đáp ngay tắp lự: "Anh tự nguyện."
Tôi thầm nhếch môi .
Một ngày nọ, công tác ngoại tỉnh về sớm hơn dự kiến. Đến nhà bà Tề để đón Giang Tâm Bảo, bước cửa thấy một giọng quen thuộc vang lên: "Tâm Bảo, cha giỏi nào?"
Giang Tâm Bảo vỗ tay khanh khách: "Cha giỏi quá!"
"Tâm Bảo thơm cha một cái nào."
"Chụt~!"
Tôi đen mặt đẩy cánh cửa phòng ngủ . Bốn mắt với Cừu Nhượng đang bệt sàn chơi trò gia đình với con gái.
"Em bảo , ai dạy thì Tâm Bảo thể tự nhiên gọi ngoài là cha chứ." Tôi tiện tay vớ lấy cái chổi cánh cửa lao tới: "Cừu Nhượng, em đ.á.n.h c.h.ế.t !"
Cừu Nhượng nhảy dựng lên bỏ chạy: "Em đừng kích động..."
"Em cho danh phận, chẳng lẽ cũng cho tự tìm cách ?"
Giang Tâm Bảo thấy thì tưởng đang chơi trò đuổi bắt, cũng lạch bạch chạy theo lưng Cừu Nhượng mà hò hét. Chân vấp thứ gì đó, nhắm mắt , chuẩn sẵn tâm thế đón nhận cái đau khi ngã xuống.
Thế nhưng, rơi một vòng tay ấm áp. Bên tai vang lên một tiếng rên nhẹ, Cừu Nhượng mặt đất, vòng tay ôm chặt lấy : "Bé cưng ngoan, đừng giận nữa mà."