Mỹ Nhân Ốm Yếu Mang Thai Bị Bắt Về Rồi - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:48:39
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Nại thèm chấp , khi đẩy xuống giường thì ườn thêm vài phút mới dậy. Cậu ngủ no nê, vô cùng thoải mái. Ngay cả giây phút , dù nửa đang lộ trong khí lạnh giá, nhưng vẫn ấm sực. Thương Minh Kính đúng là một cái lò sưởi tự nhiên mà.
Trì Nại khi ngủ đủ giấc thì còn thói quen "gắt ngủ", lòng bao dung đối với Thương Minh Kính tự nhiên cũng tăng lên đôi chút.
"Dậy , rửa mặt đ.á.n.h răng xong tới trường học."
Tuy rằng danh nghĩa tới đây là vì Trì Nại, nhưng lịch trình thực tế đều do Thương Minh Kính sắp xếp, và Trì Nại thì sẵn lòng theo . Thế nhưng, khi con đang vui vẻ, thường sẽ gặp những vị khách mời mà đến.
Trì Nại xuống giường, xỏ dép lê chuẩn về phòng thì tiếng đập cửa vang lên. Cách âm ở đây đương nhiên bằng Thủy Thành, tiếng của Lâm Nam truyền rõ mồn một:
"Anh Minh Kính, tỉnh ?"
Trì Nại dừng bước, Thương Minh Kính. Anh vẫn im mép giường như thấy, ngẩng đầu .
"Gọi kìa, mở cửa ?" Trì Nại bụng hỏi, nhưng chân bước tới, tay đặt lên tay nắm cửa.
Thương Minh Kính: "..." Anh mở thì ích gì ? Hiển nhiên là .
Cửa mở , Trì Nại đối mặt trực diện với Lâm Nam. Sắc mặt Lâm Nam biến đổi tức thì: "Đây là phòng của Minh Kính mà?"
" ." Trì Nại dụi dụi mắt, mở rộng cửa.
Thương Minh Kính bước tới lưng , nhíu mày đôi mắt dụi đỏ: "Đừng dụi mắt mạnh thế."
"Ừm." Trì Nại ngáp một cái, mắt mọng nước.
Thương Minh Kính Lâm Nam: "Có chuyện gì?"
Lâm Nam thôi, cứ liếc Trì Nại. Trì Nại ngốc, Lâm Nam chuyện riêng nhưng ! Cậu thấy khó chịu vô cùng khi nghĩ đến cảnh hai họ đơn độc với .
"Thương Minh—"
"Cậu về phòng rửa mặt , lát nữa đưa ăn sáng." Thương Minh Kính thẳng thừng đuổi khách. Trì Nại hậm hực lườm một cái mới chịu về phòng.
Khi cửa phòng Trì Nại đóng , Thương Minh Kính mới thu hồi tầm mắt, Lâm Nam: "Chuyện gì?"
Lâm Nam đưa điện thoại , vẻ mặt nghiêm trọng: "Bà cụ ở giường bên cạnh lúc 5 giờ sáng nay ."
---
Trì Nại ở trong phòng chuẩn nhanh, nhưng khi định ngoài tìm Thương Minh Kính, khựng xuống giường chờ đợi.
Chẳng bao lâu , Thương Minh Kính đẩy cửa bước , phía vẫn là Lâm Nam, nhưng chặn Lâm Nam ở ngoài cửa.
"Xong ? Đi thôi."
Trì Nại chẳng buồn đáp lời , cứ nghịch điện thoại, dù màn hình tối đen chẳng gì chơi nhưng thà thế còn hơn là để ý tới .
"Trì Nại?"
"Hửm?" Trì Nại ngửa đầu : "Anh đang chuyện với ?"
"..." Thương Minh Kính lường , kiên nhẫn lặp : "Cậu thu dọn xong ?"
Trì Nại liếc xéo một cái: "Tôi là ốc sên mà chậm thế?"
"Vậy thôi?"
"..."
"Trì Nại."
"Không !" Trì Nại bật dậy, chạy nhanh khỏi phòng, bỏ mặc Thương Minh Kính ở còn ngoài cửa hét vọng : "Tôi mới thèm cùng !"
Vừa dứt lời, xoay thấy Lâm Nam. lúc đến Thương Minh Kính còn chẳng tiếp, huống chi là cái Lâm Nam luôn đầy ác ý với ? Cậu định phớt lờ thẳng, nhưng Lâm Nam gọi bằng giọng nhỏ nhẹ.
"Thiếu gia, và Minh Kính chút việc riêng cần xử lý, đôi khi thể chú ý đến nhiều, hy vọng đừng để bụng."
"Cậu với ai cơ?" Trì Nại cau mày, chiếc khăn len che khuất nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt xinh đang ngập tràn vẻ bực bội: " Cậu với ai liên quan gì đến , chẳng là gì của cả, nhưng Thương Minh Kính thì liên quan đấy."
"Tôi , chỉ là ——"
"Chỉ là gì thì mà với Thương Minh Kính . Chúng chẳng quan hệ gì, cần giải thích với ."
Trì Nại bước khỏi nhà, tiến vùng trời đất trắng xóa tuyết phủ. Cậu bước những bước kiêu ngạo, giẫm mạnh chân xuống nền tuyết như để trút giận.
Cậu chút hiểu nổi chính . Cậu đối với Thương Minh Kính chỉ là đang diễn kịch thôi mà, mục đích là để thích thôi. tại khi ở một , sự tức giận và tủi chân thật đến thế?
Trì Nại tự nhủ chắc thiên phú làm diễn viên, từ cốt truyện đến biểu cảm đều nhập tâm quá mức. Cậu chẳng , đường xá thì lạ lẫm, trời còn sáng hẳn, chỉ ánh sáng phản chiếu từ tuyết giúp thấy rõ lối . Cậu cứ thế bước mục đích.
Thương Minh Kính đuổi theo nhanh, thể yên tâm để một nơi đất khách quê .
"Cậu đường ?" Thương Minh Kính song song bên cạnh, thỉnh thoảng cúi . Anh cảm thấy đang quan sát sắc mặt , nếu thì tại chỉ một đoạn đường ngắn mà tới mấy chục .
Trì Nại vẫn với lời nào.
"Trì Nại."
Trì Nại thấy phiền đến c.h.ế.t mất. Rõ ràng tối qua còn rúc n.g.ự.c ngủ cả đêm, mà sáng mối quan hệ kéo gần nhanh chóng tụt xuống điểm đóng băng. Chính cũng chẳng đang để tâm điều gì. Là vì nỗ lực bỏ mà nhận kết quả xứng đáng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/my-nhan-om-yeu-mang-thai-bi-bat-ve-roi/chuong-24.html.]
Cậu vẫn dừng bước, nhưng rốt cuộc cũng chịu lên tiếng. Thương Minh Kính đại khái đang giận dỗi vì chuyện gì, nhưng vẫn cố tình hỏi một câu: "Cậu giở trò trẻ con gì đây?"
"Tôi cáu kỉnh."
"Vậy giờ đang làm cái gì đây?"
"Tôi làm gì quản chắc?"
Trì Nại bướng bỉnh như một chú trâu nhỏ, chẳng ai kéo , cứ thế phăm phăm lao về phía dù chẳng điểm đến ở .
Thương Minh Kính rốt cuộc nhịn nổi nữa, bước tới ngăn : "Trì Nại!"
"Trì Nại, Trì Nại, Trì Nại!" Trì Nại gào lên với , "Ngoài mắng còn làm gì nữa ?!"
"Chẳng cậy thích , đang theo đuổi nên mới bắt nạt ?!"
Trì Nại đỏ mắt, nhưng gương mặt tràn đầy phẫn nộ.
Thương Minh Kính tái mặt, yếu ớt thanh minh cho : "Tôi bắt nạt ."
"Còn bảo ! Anh thừa thích mà? Thế nên mới thể chuyện riêng với , mặc kệ !"
"Cậu " là chỉ ai, Thương Minh Kính rõ.
Chỉ là đ.á.n.h thẳng chỗ hiểm: "Cậu thích , thì làm chuyện theo ý ?"
" thế!" Trì Nại lý lẽ, giống như một con thú nhỏ cơn giận làm mờ mắt, đang điên cuồng bảo vệ lãnh địa của , "Nếu thích , yêu đương với , nhất định cũng sẽ theo ý mà!"
Thương Minh Kính im lặng, một lát mới : "Vậy chúng yêu đương ."
"..."
Trì Nại giật , ngẩn ngơ. Phải mất đến năm phút để phản ứng, mới giữa làn gió lạnh thấu xương, thảng thốt hỏi: "Anh cái gì cơ?"
"Tôi chúng yêu đương ." Thương Minh Kính lặp .
Trì Nại ngơ ngác , nhất thời rõ cảm xúc trong lòng là gì. Có chút kinh ngạc, chút lo sợ, chút niềm vui thầm kín ai đang nhen nhóm.
"Anh thật ?"
Thương Minh Kính im lặng, trong đầu suy nghĩ nhiều, trịnh trọng gật đầu: "Phải, thật đấy, yêu đương ?"
"Có!"
Trì Nại quyết đoán đồng ý.
Cậu chẳng buồn suy xét xem tâm trạng lúc gồm những gì, chỉ mục tiêu gọn trong tầm tay. Nếu bỏ lỡ cơ hội , chừng sẽ chẳng .
Lần , chính là thời cơ nhất để kiểm soát Thương Minh Kính.
Nhờ , sẽ tự do !
Nghĩ đến đây, Trì Nại càng tươi hơn. Thương Minh Kính lặng lẽ , sâu đôi mắt chân thành , hồi lâu nên lời.
Danh chính ngôn thuận yêu đương , Trì Nại lý do chính đáng để Lâm Nam và Thương Minh Kính trò chuyện.
Hai thuận lợi tới trường tiểu học của thôn, Lâm Nam cũng còn chuyện riêng với Thương Minh Kính nữa. Thân phận "bạn trai" của Trì Nại dường như đất dụng võ.
Buổi sáng tuyết ngừng rơi, gió thổi đau cả mặt. Lúc cửa sổ căn tin của học sinh đóng chặt, bọn trẻ đang dùng bữa, chờ xe đưa đón đến chở tới khu học tập bên ngoài. Trường học ở thôn chỉ dạy đến lớp hai, nên hầu hết học sinh đều dùng xe đưa đón.
Hiện tại đang là giờ cơm, Thương Minh Kính vốn định cùng Trì Nại ăn ở căn tin, nhưng vì ở đó đốt chậu than nên đổi ý, vẫn đưa bếp.
Động tác lưu loát nhóm lửa cho chậu than cháy vượng, sắp xếp cho Trì Nại một bên, còn thì bận rộn dọn dẹp chỗ chỗ .
Thương Minh Kính : "Ngồi đây một chút."
Trì Nại liền dọn ghế gỗ nhỏ qua đó, đưa bàn tay thon dài định chạm ngọn lửa. Không đến nỗi bỏng nhưng nhiệt độ khá cao.
Thương Minh Kính "chậc" một tiếng, gạt tay : "Đừng nghịch lửa."
shgt
Trì Nại bảo cũng chẳng bảo , chỉ im lặng rụt tay về, trong lòng vẫn còn canh cánh chuyện chuyện riêng với Lâm Nam.
"Lâm Nam tìm làm gì?"
"Có chút việc thôi."
"Việc gì?"
"Chuyện công việc."
" bảo là việc riêng mà." Trì Nại nghi ngờ, tràn đầy vẻ tin.
Thương Minh Kính dùng củi khều chậu than, làm tàn lửa b.ắ.n lên lách tách. Anh Trì Nại: "Cậu quan tâm đến công việc, nên đối với , đó là việc riêng cũng đúng thôi."
Trì Nại "ừm" một tiếng, bỏ qua đề tài .
Bây giờ khi gian tĩnh lặng, cảm xúc cũng bình , đột nhiên một đáp án.
"Anh vì thích nên mới yêu đương với ?"