Mỹ Nhân Ốm Yếu Mang Thai Bị Bắt Về Rồi - Chương 1.1

Cập nhật lúc: 2026-04-17 14:38:15
Lượt xem: 28

Trì Nại Thương Minh Kính cưỡng chế đưa từ quán bar về nhà.

Có lẽ là thật sự uống nhiều, lúc về đến nhà Trì Nại vẫn tỉnh táo, cả nồng nặc mùi rượu, gió thổi qua là tản mác gian.

Trời tháng mười một, bên ngoài lạnh thấu xương, cây bạch quả trong sân biệt thự nhà họ Trì gió cuốn lá bay tán loạn, rụng đầy một vàng rực. Sau kỳ nghỉ Quốc khánh, nhiệt độ giảm mạnh, sang tháng mười một mà cảm giác như chớm đông, gió lạnh chỉ thổi ngoài da thịt mà như thấm tận xương tủy.

Trì Nại nửa tỉnh nửa mê, chắc chắn là thể tự vững, nên từ lúc xuống xe Thương Minh Kính vác lên vai. Trong cơn mê man, vì lạnh mà tự chủ co rúm . Chỉ là sắc mặt Thương Minh Kính đang căng thẳng vô cùng, trông dễ cho lắm.

Dẫu cũng là con trai của ông chủ, dù Thương Minh Kính mấy thiện cảm với , nhưng ít nhất sẽ bỏ mặc, cũng cố gắng hết sức để thương.

Tầm quản gia Cao nghỉ, Thương Minh Kính công tác về là trực tiếp bắt ngay, làm phiền chú Cao nên biệt thự giờ tối đen như mực, trừ ánh đèn ngoài sân.

Thương Minh Kính mò mẫm đặt Trì Nại vững ghế sofa phòng khách, đó rảnh tay mà bật hai chiếc đèn sàn tỏa ánh sáng ấm áp, quá chói mắt. Anh lưng sofa, dáng vẻ say khướt của tiểu thiếu gia nhà họ Trì, lồng n.g.ự.c chậm rãi phập phồng, thở hắt một dài lấy điện thoại xem giờ, đó mới về phía nhà bếp.

Bây giờ là 3 giờ 20 phút sáng.

Trong bếp vang lên tiếng bát đĩa va chạm cùng tiếng nước sôi sùng sục, lâu , Thương Minh Kính bưng giải rượu từ bếp bước . Lúc Trì Nại tỉnh.

Cậu thiếu gia với gương mặt tái nhợt đang lảo đảo sofa, chốc chốc bịt miệng, đổ về phía , bờ vai run rẩy. Thương Minh Kính thấy liền xách cái thùng rác qua, đặt bát canh táo chua nấu xong xuống, ngắn gọn: "Nôn ." Sau đó xổm xuống hộp thuốc, lấy hai viên t.h.u.ố.c dày.

Trì Nại phản ứng chậm chạp, may mà vẫn hiểu Thương Minh Kính gì, nhưng lắc đầu, bịt miệng chịu nôn.

"Vậy thì cứ nhịn ." Giọng Thương Minh Kính lắm, tùy tiện ném vỉ t.h.u.ố.c dày lên bàn, cơn giận đè nén dường như chỉ chờ chực bùng lên trong chốc lát. Anh chăm sóc chu đáo, vị tiểu thiếu gia còn đang giở trò gì nữa.

Trì Nại đang trong trạng thái nửa say nửa tỉnh, phân biệt ngữ khí và cảm xúc của Thương Minh Kính, chỉ thấy khó chịu, nôn thùng rác mà vệ sinh. cơ thể mềm nhũn, chẳng dùng nổi chút sức lực nào, chỉ thể chịu đựng cơn buồn nôn.

Ánh sáng từ hai chiếc đèn sàn bên cạnh sofa tỏa , vặn bao phủ lấy hai giữa phòng khách, làm gương mặt Trì Nại trông càng thêm trắng bệch.

Thương Minh Kính vốn phía đối tác làm cho cuồng đầu óc, mà Trì Nại còn gây thêm phiền phức lúc . Nếu là bình thường, với tư cách là một gia sư, sẽ thiếu kiên nhẫn đến thế.

Thương Minh Kính cầm điện thoại trả lời tin nhắn, đó chằm chằm gương mặt tái nhợt khổ sở của Trì Nại một hồi lâu, lạnh lùng : "Tiểu thiếu gia, định quậy đến bao giờ nữa?"

"..."

Một kẻ say xỉn làm đang gì?

Trì Nại chóng mặt vững, ngã sofa, tay ôm chặt lấy dày, bả vai run rẩy nhè nhẹ, mồ hôi lạnh trán chảy ròng ròng làm ướt cả tóc mai.

shgt

Thương Minh Kính: "..."

là đồ cứng đầu.

Thương Minh Kính cất điện thoại túi, cuối cùng cũng chịu thua, một tay xốc Trì Nại lên đưa nhà vệ sinh. Lúc Trì Nại mới bám bồn cầu, nôn khan vài tiếng nôn thốc nôn tháo đến tối tăm mặt mũi.

Ngay cả dịch vị cũng như nôn sạch, đó dày bắt đầu quặn thắt . Cậu vịn bồn cầu dậy nổi, thỉnh thoảng phát tiếng rên rỉ nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/my-nhan-om-yeu-mang-thai-bi-bat-ve-roi/chuong-1-1.html.]

"Tự làm tự chịu." Thương Minh Kính mắng thấp một câu đỡ , kiên nhẫn đút giải rượu và làm tròn trách nhiệm ép uống t.h.u.ố.c dày.

Động tác chăm sóc lặp lặp nhiều trong suốt một tháng qua.

Lúc khi ông Trì tìm đến , đúng là yêu cầu làm một gia sư, nhưng cụ thể dạy cái gì thì , ngược chỉ yêu cầu chuyên môn giám sát sinh hoạt và giờ giấc nghỉ ngơi của tiểu thiếu gia. Điều quả thực chút bất thường, nhưng Thương Minh Kính đang cần tiền gấp nên cũng suy nghĩ nhiều mà đồng ý ngay.

Chỉ là Thương Minh Kính ngờ tới, vị tiểu thiếu gia 23 tuổi thế mà giống hệt một đứa trẻ 13 tuổi đang tuổi nổi loạn.

---

Trì Nại sofa nhúc nhích, Thương Minh Kính dọn dẹp xong xuôi phòng bếp và bàn ăn mới rảnh tay sang .

Người ngủ vẻ thoải mái, tay vẫn ôm lấy dày, đôi chân co quắp vì lạnh. Tầm mắt dừng cánh tay trần trụi của Trì Nại, Thương Minh Kính thấy bực . Có thể lạnh ? Đã là tháng mười một trời thu, mà còn mặc cái áo thun ngắn tay lắc lư bên ngoài, kiều khí làm càn.

Lúc tin nhắn điện thoại vang lên liên hồi, Thương Minh Kính nheo nheo giữa mày, kéo tấm chăn nhỏ sofa tiện tay đắp lên Trì Nại. Anh tranh thủ xuống bên cạnh để xử lý các tin nhắn công việc điện thoại.

Trì Nại ngủ một hồi thì chân bắt đầu gác lên Thương Minh Kính, đôi chân tháo giày cứ thế từng bước từng bước đạp lên .

"..."

Thương Minh Kính , đôi mày khóa chặt, dứt khoát tháo giày cho . Đôi tất cũng theo giày rơi , giờ đây trong lòng bàn tay chỉ còn đôi bàn chân trắng nõn nhẵn mịn. Có chút lạnh, trắng muốt như ngọc. Trời lạnh thế mà để chân lạnh như cũng sợ sinh bệnh.

Lòng bàn chân Trì Nại ửng hồng, chạm lòng bàn tay thấy trơn láng, Thương Minh Kính dời mắt, giữ tâm tạp niệm mà đặt chân xuống.

---

Vì đêm lăn lộn quá muộn, buổi sáng lúc Trì Nại tỉnh dậy dày vẫn còn khó chịu, đầu óc choáng váng thôi. Trong cơn mơ màng, xoay , cuộn tròn ấn nhẹ dày, kiều khí rên rỉ hai tiếng.

Ngay lúc định co chân chìm giấc ngủ nữa thì cửa phòng vang lên tiếng gõ.

Trì Nại đau đầu, một phen kéo chăn trùm kín đầu, giả vờ thấy.

"Tiểu thiếu gia, tỉnh ? Nên dậy ăn bữa sáng ." Giọng của chú Cao cách cánh cửa như ma âm rót tai.

Đống chăn giường im lìm một hồi lâu, nhưng Trì Nại tránh , đành dậy. Sau khi định thần một lúc, xuống giường kéo rèm cửa , bỗng ngẩn ngơ cửa sổ ——

Bên ngoài trời vẫn còn tối, chỉ phía chân trời xa xăm lộ một chút ánh sáng bạc mờ ảo nhưng vẫn còn vương chút sắc xanh thẫm, khí bao phủ bởi những lớp sương lạnh mỏng manh.

Cậu chớp mắt, lẩm bẩm: "Chẳng lẽ ngủ đến tận tối...?"

"Tiểu thiếu gia?"

Bên tai vang lên ma âm, Trì Nại áp mặt tường, cưỡng ép bản "khởi động máy" vài giây, sắc mặt trắng bệch. Không qua bao lâu, cuối cùng mới chịu mở cửa phòng, giọng như đang làm nũng: "Chú Cao, chẳng cháu là cháu ăn bữa sáng ?"

 

(shgt's note: vì 1 chương của truyện siêu dài nên sốp xin phép tách làm 2 ạ, tại edit 1 nổi mà mắc quá T.T)

Loading...