MÙA HẠ NĂM ẤY - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-05-03 03:25:26
Lượt xem: 372
1.
"Hạ Mộc, lát nữa Cố Minh tới đón dâu, mặc bộ Tú Hòa lừa một chút."
Tôi lập tức từ chối: "Không , là đàn ông, thể mặc đồ chứ?"
"Ôi dào, thì cái gì, bây giờ đang thịnh hành kiểu chơi đấy!"
Mọi mồm năm miệng mười, còn bàn tán: "Lát nữa cứ giấu đôi giày trong vạt váy, thách đố tìm thấy ."
"Hay là cứ bắt cõng Hạ Mộc chạy vài vòng !"
Tôi những ý tưởng của làm cho rối bời: "Đừng làm loạn nữa, vóc dáng lù lù đây, hơn nữa chỉ cần cõng một cái là ngay cân nặng của còn gì?"
"Lo cái gì, lát nữa để vén khăn trùm đầu hôn một cái!"
Ngay cả cô dâu cũng gật đầu tán thành: "Chẳng là em nhất của ? Cậu giúp tớ chỉnh một trận ."
Tôi cảm thấy vô cùng khổ sở. Chỉ vì... là " em " của . Tôi và ở bên năm năm, chính là khiến nhận thích đàn ông.
Anh bảo vệ khi cha phát hiện sự thật. Và cũng chính , lúc yêu nhất, với rằng chuẩn kết hôn.
"Hay là thế , vén khăn lên một cái là ôm lấy mà gặm?"
Tôi giả vờ ghét bỏ lắc đầu. Tôi hôn vô , chỉ là thể.
Đến khi Cố Minh thực sự thành đủ trò chơi ở phòng ngoài, cùng đám phù rể vượt qua các thử thách để tiến . Thế giới tấm khăn đỏ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Trong đầu hiện lên nhiều chuyện, những chuyện mà từng tự nhủ với lòng rằng nhất định quên .
Chẳng qua bao lâu, khăn trùm đầu của vén lên, "Vợ ơi, tới rước em về đây."
Dưới tấm khăn đỏ là gương mặt của , và sắc mặt của Cố Minh trông cực kỳ khó coi. Mọi đều tưởng dọa sợ, thi trêu chọc: "Hahaha, tìm nhầm vợ nhé!"
Tôi cũng lập tức theo ha hả: "Hết hồn ? Tôi bảo bộ đồ kỳ cục c.h.ế.t mà. Trong vòng hai phút, tìm thấy vợ đấy nhé." Nói , lấy chiếc đồng hồ bấm giờ bắt đầu đếm ngược. Hơn một ngàn tám trăm ngày , giờ chỉ còn hai phút .
1 phút 59 giây.
1 phút 58 giây.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
...
Kết thúc . Tôi nghĩ, thế cũng coi như là từng gả cho nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/mua-ha-nam-ay/chuong-1.html.]
2.
Tôi những tiết mục biểu diễn sân khấu, đám cưới thì cũng chỉ bấy nhiêu quy trình. Tôi chỉ uống thật nhiều một chút, say sẽ nghĩ ngợi lung tung.
"Hạ Mộc, uống nhiều thế?" Cậu bạn cạnh thấy vội ngăn cản, "Cậu yêu thích rượu chè từ bao giờ đấy?"
Tôi : "Ngày vui của em , uống cho ." Uống hết , chỉ là em. Vĩnh viễn gặp .
"Này, cũng , với Cố Minh như thế, làm phù rể?"
"Công việc bận quá, suýt chút nữa còn tới chứ." Thật vốn tới.
Là cứ nhất quyết gọi điện bảo : "Hạ Mộc, đám cưới của , hy vọng em thể đến."
Có lẽ hết hy vọng, đương nhiên tới để thỏa ý nguyện của .
Rượu lúc nào mà chẳng làm say? Lúc vui cũng say, mà lúc buồn càng say hơn.
Hình như say thật . Tôi thấy Cố Minh bước tới mặt , bạn bên cạnh kéo kéo áo : "Kìa, mời rượu kìa."
Tôi bật dậy, nâng ly rượu lên: "Trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử."
Cố Minh hình như nổi giận, với : "Không uống rượu thì uống nhiều thế làm gì?"
Tôi sững một chút, cố gắng giữ cho tỉnh táo: "Vui mà, là bạn nhất của . Từ nay về vai trò mới trong đời ."
Trước khi kịp phản ứng, cụng ly , tiếng va chạm thanh thúy vang lên. Kể từ đó, và chẳng còn vướng bận gì nữa. Chỉ là bạn bè mà thôi.
Anh đám đông vây quanh chuyển sang bàn khác, hoảng loạn trốn khỏi khách sạn. Bên ngoài tuyết rơi dày, lúc bước xuống bậc thang vì quá trơn, ngã sõng soài ngay nền tuyết.
Trong khoảnh khắc đó, chút thẫn thờ, dường như trở mùa Đông năm . Tuyết cũng rơi lớn như thế . Ba thích đàn ông, một đ.á.n.h , một quỳ xuống cầu xin . Tôi đuổi khỏi nhà, ngay cả giày cũng kịp xỏ.
Lúc , vội vàng chạy từ nhà tới. Anh mang theo một đôi giày, quỳ xuống mặt , tận tay xỏ từng chiếc chân . Anh và : "Hạ Mộc, sẽ mãi mãi yêu em, đừng sợ."
Tôi khó khăn lắm mới bò dậy từ đống tuyết, mặt đất vương vãi những viên kẹo hỷ. Em sợ. tại yêu nữa ?
3.
Tôi ở khách sạn mà cô dâu chú rể sắp xếp chung cho . Về đến nơi, ngủ một mạch quên trời đất. Lúc tỉnh dậy, cổ họng khô khốc và đau nhức, đầu cũng đau như búa bổ.
Đã là buổi chiều. Trong điện thoại nhiều cuộc gọi nhỡ, đều là của Cố Minh gọi tới. Tôi cảm thấy phiền lòng, giữa và , còn gì để nữa ?