Mai táng tuổi 18 - Phiên ngoại 3: Sở Chi An (3) Hoàn

Cập nhật lúc: 2026-05-09 09:32:09
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm 31 tuổi, nuôi một chú ch.ó Golden Retriever, là chú ch.ó hoang nhặt đường. Tuổi của nó còn nhỏ, mang vài căn bệnh vặt. Anh mang về nhà tắm rửa sạch sẽ, chữa bệnh cho nó, đặt tên là A Vượng.

Anh lắc đầu, nếu Tô An mà , chắc chắn sẽ mỉa mai tài đặt tên tệ hại của , chọn cái tên quê mùa thô thiển thế .

Năm 35 tuổi, Sở Chi An đến viện phúc lợi nhận nuôi một đứa bé 4 tuổi, là một bé trai. Sự lanh lợi của thằng bé quả thực giống Tô An như đúc từ một khuôn .

Anh hôn lên má đứa trẻ, với nó rằng từ hôm nay trở nó sẽ tên là Tô Niệm An, nó sẽ hai bố, một là bố Tô, một là bố Sở.

Đứa trẻ ngoan, cất giọng non nớt gọi là bố Sở.

Bố Sở ngay từ cái đầu tiên thấy đứa bé lý do tại Sở Chi An nhận nuôi nó.

Sở Chi An : "Từ nay về , thằng bé chính là con ruột của con."

Anh sẽ ai khác nữa, con cái cũng sẽ chỉ một đứa .

Sau đó, đưa đứa bé đến nhà họ Tô. Bố thấy thằng bé liền ngẩn , nước mắt trực tiếp dâng đầy hốc mắt.

Thằng bé sợ lạ, kéo góc áo Sở Chi An nép . Anh xoa đầu đứa bé: "Đây là ông nội Tô và bà nội Tô của con."

Tô Niệm An rụt rè họ một cái, ngoan ngoãn gọi: "Ông nội Tô, bà nội Tô." Cái dáng vẻ sợ lạ mà vẫn ngoan ngoãn cực kỳ giống Tô An hồi còn bé xíu.

"Ừ." Mẹ Tô rơi nước mắt đáp lời.

"Sau cứ để bố chăm sóc thằng bé," Sở Chi An với hai ông bà, "Thằng bé cũng là cháu nội của hai , nếu nhớ nó thì cứ đón nó sang ở vài ngày."

Bố Tô lau nước mắt gật đầu, xổm xuống ôm lấy Tô Niệm An, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm.

Sau khi nhận nuôi Tô Niệm An, mỗi tuần Sở Chi An đều bớt chút thời gian về thăm nhà. Mối quan hệ giữa hai gia đình cũng nhờ Tô Niệm An mà dần dần chuyển biến , thậm chí lờ mờ sự gắn bó của lâu về .

Tô Niệm An lớn lên từng ngày. Thằng bé cũng giống hệt Tô An ở khoản thích học hành cho lắm, nhưng thành tích thì khá hơn Tô An một chút. Lúc quen thì nhút nhát sợ sệt, quen thì hoạt bát chạy nhảy tung tăng. Thằng bé hai bố, hai ông nội và hai bà nội. Ngoại trừ việc từng gặp bố Tô , thì tất cả đều vô cùng yêu thương nó.

Nó thường xuyên xem những bức ảnh của Tô An từ chỗ Sở Chi An, rằng thiếu niên da trắng trẻo, ánh mắt luôn mang theo ý chính là bố Tô. Mỗi khi nó hỏi bố Tô đang ở , Sở Chi An luôn xoa đầu nó, dùng giọng điệu vô cùng dịu dàng rằng: Cậu đến một nơi xa, đang ở đó đợi bố.

Sở Chi An thằng bé lớn lên, giống như là dáng vẻ của Tô An từ lúc nhỏ cho đến khi trưởng thành một nữa .

Đêm giao thừa năm đó, Sở Chi An hứa với Tô Niệm An là sẽ về ăn cơm cùng thằng bé. khi ngoài cửa, xuyên qua khe hở thấy tiếng vui vẻ của bốn già và một đứa trẻ bên trong, khẽ mỉm , đột nhiên bước nữa. Anh nhắn tin bảo công ty việc đột xuất tăng ca, xoay rời .

Trời lất phất mưa bụi, đường phố vắng vẻ đìu hiu. Anh che ô tựa bên thành cầu ngắm cảnh, miệng ngậm một điếu thuốc. Những năm gần đây, càng lúc càng thích hút t.h.u.ố.c mỗi khi rảnh rỗi.

Làn khói trắng mờ ảo dần tan biến giữa những hạt mưa, để chút dấu vết. Anh dụi tắt điếu thuốc, hít một thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt giá đang từng chút một ngấm cơ thể.

Hết năm nay, 38 tuổi.

Thời gian trôi qua thực sự quá nhanh, thiếu niên thanh xuân năm nào thoắt cái biến thành một đàn ông cao lớn đĩnh đạc.

Lúc trở về biệt thự, A Vượng hiếm khi chạy đón . Sở Chi An cầm ô, tìm thấy xác của A Vượng ở trong vườn hoa.

Anh trầm mặc bế A Vượng lên, hề để tâm đến bùn đất và nước mưa nó. , A Vượng già , dạo gần đây tinh thần của nó cũng .

Anh chú ch.ó Golden trong lòng, mỉm : "Ngày mai là giao thừa , mày đợi để ăn bữa cơm tất niên ..." Anh ôm A Vượng nhà, nhẹ nhàng đặt nó ổ chó, "Có mày... tìm em ..."

Nửa đêm, Sở Chi An tỉnh giấc. Anh một giấc mơ. Trong mơ, Tô An với khóe mắt cong cong với : "Anh , A Vượng ngoan lắm, em thích A Vượng."

Anh dậy tựa đầu giường, bật đèn, trầm mặc châm một điếu t.h.u.ố.c ngậm trong miệng. Xuyên qua ánh sáng lờ mờ, chằm chằm bức ảnh treo bức tường đối diện đến xuất thần. Mãi cho đến khi điếu t.h.u.ố.c cháy tới tận ngón tay, mới giật tỉnh .

"An An..." Giọng Sở Chi An khàn đặc, "Đã lâu lắm mơ thấy em..."

Anh nhắm mắt , tưởng tượng cảnh An An đang bên cạnh, hoặc là đang rúc trong vòng tay . Dù chẳng cảm nhận một tia ấm áp nào, vẫn cố chấp cho rằng Tô An luôn ở bên cạnh , đang lắng .

"Em vĩnh viễn sẽ luôn trẻ trung như , còn thì già . Đã 20 năm ... An An , những lúc căn bản dám tính xem sống một bao nhiêu năm. Anh chỉ thấy sợ hãi, lâu như , rốt cuộc vượt qua bằng cách nào chứ, ngần năm..." Anh thấp giọng thì thầm, "Thực sợ. Anh sợ em đợi lâu quá nên bỏ mất , cho nên em mới thèm giấc mơ của nữa..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/mai-tang-tuoi-18/phien-ngoai-3-so-chi-an-3-hoan.html.]

"Anh làm hết những điều hứa với em lúc , nhà to, ch.ó con, thật nhiều thật nhiều tiền... Còn về con cái, nhận nuôi một đứa giống em. Em đây, mà nuôi một đứa giống thì chắc chắn sẽ ghét cay ghét đắng mất, đúng ..."

"Tính cách của thằng bé giống em, nhưng thành tích học tập thì hơn em. Bố em đều thích nó, bây giờ đều sống ... Nếu như hiện tại em vẫn còn ở đây, chừng bố hai bên sớm đồng ý cho chúng ở bên ..."

Anh xuống, nghiêng ôm chặt lấy tấm chăn, tưởng tượng đó là ấm của Tô An trong lòng . Đã qua lâu như , nhiều chuyện đều còn nhớ rõ nữa, nhưng duy nhất chỉ nhiệt độ cơ thể và xúc cảm thuộc về Tô An là vẫn khắc ghi rành rành: "Mỗi một ngày, mỗi một phút, mỗi một giây đều nhớ đến em. Giống như việc nhớ em khắc sâu xương tủy, trở thành một loại bản năng của mất ."

"An An, đợi với, đừng nhanh quá. Anh lời em, sống thật đến tận bây giờ ..."

...

Đêm khuya mùng một Tết, một trận hỏa hoạn lớn thiêu rụi căn biệt thự. Lửa đỏ rực cả một góc trời, đến khi phát hiện thì nơi gần như biến thành một đống tro tàn.

Sở Chi An mang theo căn nhà to và chú ch.ó mà hứa, tìm thiếu niên mà tâm tâm niệm niệm suốt 20 năm qua.

Sự việc nhất thời chấn động thành phố.

Theo điều tra, hệ thống báo cháy của biệt thự tắt, xung quanh ngôi nhà cũng chuẩn sẵn các biện pháp phòng ngừa để tránh ngọn lửa lan rộng ảnh hưởng đến các hộ dân khác. Người c.h.ế.t thanh thản, hề bất kỳ dấu hiệu vùng vẫy nào. Trong vòng tay ôm khư khư một chiếc hộp sắt, bên trong là một chiếc nhẫn và một sợi dây tơ hồng.

Đây quả thực giống như một vụ tự sát tính toán tỉ mỉ từ .

Vụ án do Trần Dương tiếp nhận. Anh hút t.h.u.ố.c tựa cửa xe, lắng cảnh sát trẻ mới làm cách đó lâu cạnh nghi hoặc lẩm bẩm: "Vụ án kỳ lạ quá. Nạn nhân còn trẻ, tuổi trẻ tài cao, nấy, động cơ tự sát. nếu là án mạng thì quá nhiều điểm đáng ngờ..." Cậu cảnh sát sang Trần Dương, "Tiền bối, thấy ?"

Trần Dương đáp, rít thêm một thuốc. Trước mắt phảng phất hiện lên hình bóng thiếu niên phấn đấu quên lao xuống sân thượng năm nào.

Cậu dường như c.h.ế.t sân thượng từ năm . Ngần năm nay, sống là nhờ bám víu duy nhất một câu .

Cậu cảnh sát trẻ kinh ngạc nhận , giữa làn khói mờ ảo, vị tiền bối luôn mặt đổi sắc đao to búa lớn , hình như đang đỏ hoe hốc mắt.

Khi tin tức báo đến nhà họ Sở, Sở đang một tay cầm muôi xào rau cho Tô Niệm An, một tay điện thoại. Nghe xong, chiếc muôi "keng" một tiếng rơi xuống đất.

Bà sững sờ tại chỗ, trong phút chốc dường như điếc đột ngột, chẳng còn thấy đầu dây bên đang thêm điều gì nữa. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi khi bà kịp phản ứng .

Tô Niệm An đang ở ngoài phòng khách thấy tiếng động vội vàng chạy : "Bà nội Sở thế ạ? Có bố Sở gọi điện về ? Tối nay bố về ăn cơm ạ?"

Mẹ Sở ngây ngẩn thằng bé, xổm xuống ôm chầm lấy Tô Niệm An, nước mắt giàn giụa: "... Không về nữa... Bố Sở của con tìm bố Tô của con ..."

Tô Niệm An 7 tuổi chiều hiểu mà như , khẽ gật đầu. Thằng bé nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng bà nội, : "Thế thì chắc bố Sở vui lắm ạ."

" ..." kiềm chế cảm xúc mặt đứa trẻ, nhưng vẫn nhịn mà gào nức nở, "Nó vui lắm, chắc chắn nó sẽ vui..."

...

9 giờ sáng hôm , luật sư riêng của Sở Chi An chính thức công bố Sở Chi An tự sát, đồng thời công bố di chúc của .

"Toàn bộ tài sản tên Sở chia làm bốn phần. Một phần thuộc về vợ chồng ông bà Tô Hàng, một phần thuộc về bố ruột của Sở , một phần thuộc về con nuôi Tô Niệm An, và phần còn quyên góp cho bệnh viện."

Trần Dương nhận một lá thư ủy quyền di dời tài sản ký sẵn từ và một bản di chúc riêng tư. Trong di chúc, Sở Chi An thỉnh cầu đem tro cốt của chế tác thành nhẫn kim cương, đó dùng sợi tơ hồng buộc hai chiếc nhẫn với , cuối cùng thả chìm xuống đáy sông Hoa.

Sông Hoa, truyền thuyết kể rằng đó là bể tình, là nơi chứng kiến những câu chuyện tình yêu chân thành và nhất.

Trần Dương vốn còn lo lắng bố Sở sẽ đồng ý, rốt cuộc tro cốt đối với luôn là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt. Thế nhưng hai vị già khi xong di chúc, đỏ hoe mắt giao tro cốt cho .

Khi hai chiếc nhẫn buộc chặt bởi sợi tơ hồng chìm dần xuống đáy hồ, Trần Dương kìm mà rơi nước mắt. Anh nghĩ đến thiếu niên Tô An lúc gieo xuống vẫn còn mong cầu một kiếp , nghĩ đến Sở Chi An gồng chịu đựng suốt 20 năm, cuối cùng cũng thể vướng bận gì mà tìm yêu.

"Chúc hai hạnh phúc, đời đời kiếp kiếp." Anh cảnh sắc mắt, khẽ lẩm bẩm.

Tô An tháng sáu đầy tuyệt vọng, Sở Chi An liền chọn ngày năm mới ngập tràn hỷ nhạc để tìm .

Đây là nỗi nhớ đơn phương từ một phía. Cả hai họ, từ đầu đến cuối đều cố chấp với tình yêu .

Đây là tình yêu của riêng hai họ.

Vĩnh vĩnh viễn viễn, đời đời kiếp kiếp.

Loading...