“Cuối cùng... cũng... uống nước . Ực... ực... ực...”
— Vương Giác
Chao đảo. Khứu giác tràn ngập mùi hương gỗ trầm mặc. Lại chao đảo. Làn da cảm nhận luồng khí ẩm ướt và lạnh lẽo thấu xương.
Rầm một tiếng, cảm giác trọng lượng ngắn ngủi ập đến, nhận dừng . Vương Giác mở mắt, mặt là một màn đen kịt. Không gian nhỏ hẹp đến mức chỉ cần một cử động nhỏ cũng va chạm khắp nơi. Anh nhận đang trong một... cỗ quan tài.
Bên ngoài quan tài là đủ loại âm thanh hỗn loạn: cuồng loạn, rống, tiếng s.ú.n.g nổ, tiếng kêu t.h.ả.m thiết, tiếng phanh xe gắt cháy đường, và cả tiếng thịch thịch thịch của ai đó đang dập đầu hành lễ. Chỉ là vẫn bất động.
Anh quan sát xung quanh, nhưng mắt chỉ là bóng tối; Anh vươn tay, nhưng phát hiện hai tay khóa chặt đỉnh đầu; Anh gào thét, nhưng nhận trong miệng trống rỗng, đầu lưỡi.
AN
Vương Giác hoảng loạn, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh chân một cái —— Cú đạp lôi khỏi cơn ác mộng.
Vương Giác trở với thực tại, mí mắt như dịch tiết dính chặt, nặng trĩu mở nổi. Anh thở dốc một cách mơ màng, cơ thể như một quả cam ép khô sạch nước, cổ họng khát đến bốc hỏa. Anh nhấp môi, cố l.i.ế.m láp những vệt m.á.u rỉ từ vết nứt nẻ để làm ẩm chiếc đầu lưỡi khô khốc. Ngay khi định c.ắ.n thêm một nữa vết thương nhỏ , một giọng m.ô.n.g lung vang lên bên tai:
“Há miệng .”
Theo bản năng sinh tồn, làm theo. Một dòng nước mát lạnh chảy khoang miệng, tham lam nuốt từng ngụm lớn, cho đến khi cơn khát dịu mới chậm chạp mở mắt ——
Lý Vi đang cầm một chiếc bình cổ ngỗng, điềm nhiên đút nước cho .
“Khụ, khụ khụ! Khụ... khụ khụ khụ...”
Vương Giác tức khắc sặc, ho rũ rượi như nôn cả tim gan phổi ngoài. Thế nhưng ngay khi cơn ho dữ dội nhất qua , lập tức ho nhanh chóng quan sát xung quanh để đ.á.n.h giá tình cảnh của :
Anh đang giường, nhưng đây phòng bệnh. Căn phòng trang trí theo phong cách tối giản với những đường nét thẳng tắp, nội thất đơn giản nhưng đầy đủ. Hai tay còng chặt đầu giường, cổ chân đang truyền dịch qua một ống nhỏ, vết thương từ cú đạp lúc nãy vẫn còn đau âm ỉ.
Sự đối đãi giữa đôi tay và đôi chân thật sự đầy mâu thuẫn: một bên là xiềng xích, một bên là cứu chữa. Và kẻ chủ mưu của tất cả những chuyện đang ngay mép giường, lặng lẽ quan sát .
Hai hồi lâu, trong lòng mỗi đều là những đợt sóng ngầm phức tạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/linh-hon-hoan-thi-hanh-an-ban-khao-sat-cua-sat-thu/chuong-8-ky-tich-va-xieng-xich.html.]
Lý Vi nhướng mày. Hắn thờ ơ dòng nước từ khóe miệng Vương Giác tràn , chảy dài xuống cái cổ gầy guộc chỉ còn da bọc xương. Gương mặt Vương Giác hốc hác đến mức lõm sâu, chẳng còn hình thù gì, cũng chẳng hề phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của đại đa . Thế nhưng, đối với một kẻ chán ghét sự đầy đặn mượt mà như Lý Vi, hình ảnh trông khá thuận mắt.
Chỉ là, đôi mắt mở và đang chuyển động gương mặt quen thuộc khiến chút lạ lẫm. Đằng hàng mi dày là một đôi mắt đào hoa vốn chẳng hề ăn nhập với thần sắc quật cường ; đôi mắt khẽ nheo theo từng cơn ho khắc chế nhưng liên miên, bỗng chốc khiến cả gương mặt trở nên sống động vô cùng.
Giống như nét vẽ rồng điểm mắt, sự xuất hiện của đôi mắt khiến ngũ quan khác đều trở nên mờ nhạt. Mảnh ghép cuối cùng gương mặt trong trí nhớ của Lý Vi thiện.
Anh thực sự sống .
Lý Vi đến mức chút tự nhiên, là lên tiếng : “Ngủ ba ngày , cuối cùng cũng chịu tỉnh?”
Vương Giác nhíu mày. Đây là đầu tiên mặt chuyện. Trong phút chốc, chút hoảng hốt, nhưng nhanh về với thực tại của một kẻ đang khống chế. Anh liếc đôi bàn tay còng chặt đến mức tê dại từ lâu, nở nụ tự giễu: “Đến mức ?”
Đây cũng là đầu tiên Lý Vi mở miệng. Giọng trải qua trận sặc nước nên vẫn còn khản đặc, nhưng vẫn ba phần trầm ấm, bốn phần mát lạnh. Quả nhiên ngoài dự tính của , giọng cũng giống như diện mạo của Vương Giác — hề chút lực tấn công nào.
Tính đến thời điểm , hai kẻ "quen " suốt bao nhiêu năm theo những cách thức khác , cuối cùng cũng chính thức đạt sự đồng bộ về cả âm thanh lẫn hình ảnh.
“Sao đến mức chứ?” Hai giây , Lý Vi đáp, “Tôi thích sự vạn vô nhất thất — tuyệt đối sai sót.”
“Tuyệt đối sai sót...” Vương Giác trấn định tự nhiên thẳng kẻ đang tỏa tín hiệu nguy hiểm khắp . Anh trưng một gương mặt bình thản như thể xem nhẹ cái c.h.ế.t: “Lẽ nên g.i.ế.c .”
Thực tế, trong lòng cũng chẳng hề nắm chắc phần thắng.
“Sao nỡ g.i.ế.c ?” Lý Vi áp sát mặt mặt , từng chữ thốt đều mang theo ý vị châm chọc: “Cậu quả thực là một... kỳ... tích... y... học... mà.”
“Đây là ?” Vương Giác tiếp lời , chỉ hỏi.
“Nhà của .”
Hắn hề khái niệm về "gia đình", Vương Giác thầm nghĩ.