Tôi tên là Vương Giác.
Cho đến tận bây giờ, trong cuộc đời hoang phế và đầy rẫy những biến cố thái quá của , trái tim đáng thương thường xuyên giày vò của từng trải qua ba kinh hoàng đến mức tự hủy diệt.
Lần thứ nhất là khi trốn trong tủ quần áo, lắng tiếng kêu t.h.ả.m thiết của cha khi sát hại. Lần thứ hai là khi Hôi Kình mỉm dịu dàng, tự tay tiêm t.h.u.ố.c tĩnh mạch của .
Và thứ ba chính là lúc đây, khi vị bác sĩ chủ trị của đang dốc hết sức bình sinh để hôn .
Vấn đề là mới mắng nhiếc một trận tơi bời.
Vì , nụ hôn dường như chẳng lấy một chút ôn nhu. Hắn kiềm chặt hai cổ tay , dùng đầu gối khống chế đùi, đẩy mạnh bức tường phía đem bộ cơ thể đè ép lên.
Giây tiếp theo, đôi môi một vùng ấm áp bao phủ lấy. Tôi còn sức kháng cự, chỉ thể phát những tiếng nức nở vô nghĩa.
Hắn thô lỗ và bạo lực cạy mở răng môi , đưa đầu lưỡi sâu bên trong, hôn một cách hung bạo. Đầu lưỡi mềm mại và hàm răng kiên cố phối hợp nhịp nhàng, quét sạch, hút lấy c.ắ.n xé. Hắn chút lưu tình nghiến chặt lấy môi của . Cơn đau khiến chấn động, trong nhất thời thể phát bất cứ âm thanh nào.
Vị m.á.u tanh lan tỏa khắp khoang miệng hai , nhưng sự tấn công của ngày càng trở nên dữ dội hơn. Hắn thậm chí còn vươn một bàn tay lên, nâng lấy chiếc cằm đang sức né tránh của , cưỡng ép mở miệng để đón nhận tất cả sự đoạt lấy và hái lượm của . Cạnh mảnh kính vỡ vốn quá sắc lẹm, vết thương cổ dường như còn chẳng đau đớn bằng sự giày vò môi lưỡi lúc — một loại bi ai của kẻ dùng đao cùn tự sát.
Tôi dùng bàn tay dính đầy m.á.u từ vết thương cổ, quật cường nhưng suy yếu để đẩy . Thật nực là ngay lúc , vẫn còn đang nghĩ rằng áo đen của sẽ dễ vấy bẩn. chút sức tàn đó đổi một kết quả chẳng đáng là bao, ngược trông như thể đang ôm lấy vai , hưởng ứng nụ hôn cưỡng chế .
Tôi dường như nếm trải nỗi bi ai lớn lao nhất của kiếp , đau đớn mà chậm rãi mở to đôi mắt .
Vật trong lòng bàn tay, nhất thời hứng khởi ép tường để mặc làm càn, hóa là một thú vui hợp tình hợp lý đến thế.
Hãy để chiêm ngưỡng tường tận thế nào là ánh mắt mang vẻ hài hước lạnh băng . Đó là sự khinh miệt khi một con mồi đang cố sức tranh công, là khoái cảm nhục nhã để thỏa nỗi hận thù một cách dễ dàng?
khi chạm đôi mắt , một thanh âm trong lòng ngừng gào thét: .
Dùng từ "thâm tình" thì quá đỗi tục tằn, mà "lặng nước mặt hồ" chẳng đủ kinh diễm. Đó là một vực sâu — một vực sâu đang lặng lẽ chằm chằm , hút trọn linh hồn trong đó.
Tôi thừa nhận, bại . Dù là những phỏng đoán ấu trĩ cái tự tôn vô phương cứu chữa, thảy đều vực sâu x.é to.ạc thành từng mảnh vụn, thua đến t.h.ả.m hại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/linh-hon-hoan-thi-hanh-an-ban-khao-sat-cua-sat-thu/chuong-31-ba-lan-huy-diet-cua-vuong-giac.html.]
Tôi bật .
Hắn khựng một giây. Đoạn, dùng nước mắt của làm gia vị, nhấm nháp từng chút một miệng vết thương đang rỉ m.á.u mà chính tay tạo .
AN
Tôi khiến khung cảnh trở nên quá tồi tệ, nhưng lý trí mất kiểm soát. Không chỉ là tuyến lệ phản chủ, mà ngay cả cái cũng dần tan biến giữa những nụ hôn nóng bỏng và sự va chạm xác thịt đầy gắt gao.
Đại não trống rỗng.
Lòng bàn tay vẫn một mảnh ẩm ướt. Hắn rốt cuộc còn ngó lơ sự phản kháng yếu ớt của nữa, trái , nhẹ nhàng vòng lấy cổ tay . Không nhấn trụ lên vai, mà là nắm chặt lấy, đặt ngay lồng n.g.ự.c .
Tôi sớm nụ hôn của rút cạn dưỡng khí, đầu óc choáng váng. Chẳng rõ trêu đùa, càn quét từng ngóc ngách trong khoang miệng — chỉ đến khi cả nhũn , đôi chân còn vững mà bắt đầu trượt xuống, mới chịu buông tha.
Cơn sốt cao khiến đầu óc choáng váng, dư chấn từ cú va đập mạnh cùng sự mất m.á.u nơi cổ họng, cộng thêm lượng hormone tên đang điên cuồng tàn phá cơ thể... Trong vòng vây giáp công của bấy nhiêu đau đớn, chẳng còn nơi nào để bám víu, mất tri giác.
ngay một giây khi ngã xuống, chợt nhận vết m.á.u tay —lẽ khô cạn từ lâu—vẫn còn ẩm ướt và tươi rực, phản chiếu ánh đèn một sắc quang lấp lánh đến rợn .
— Vương Giác (Trước khi hôn mê)
Trong căn phòng kín mít lọt lấy một tia sáng, cũng chẳng lấy một ngọn gió.
Vậy mà mơ thấy một cánh đồng hoang bát ngát. Lý Vi bên cạnh một cây thập tự giá mục nát giữa nghĩa địa hoang tàn. Hắn mặc chiếc áo gió đen tuyền, đôi tay đeo găng trắng muốt, đôi chân đạp lên vũ điệu của bóng đêm. Hắn kéo vĩ cầm, tấu lên một khúc nhạc chiêu hồn dành cho kẻ c.h.ế.t.
Trên n.g.ự.c , cài một đóa hồng đỏ thắm như m.á.u tim.
— Vương Giác (Trong khi hôn mê)
Vừa mở mắt, Vương Giác lập tức bật dậy. Anh cố lôi kéo xác rệu rã, vụn vỡ của , lảo đảo bước khỏi phòng.
Bốn bề tĩnh lặng như tờ, chỉ tiếng nước chảy róc rách vọng từ phòng tắm.
Vương Giác sực nhớ đến vết m.á.u tay , hít một thật sâu để trấn tĩnh. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, đập mắt là mặt sàn phòng khách trắng bệch, giờ đây phủ kín bởi những vũng m.á.u loãng—tươi mới, kiều mị và đầy vẻ tang thương.
Sắc đỏ tươi chói mắt tựa như một loài sinh vật sống, lớp lớp tràn lên, loang lổ về phía góc phòng như x.é to.ạc cả gian, hung tợn nhai nát thô bạo nuốt chửng tất cả bụng. Vương Giác chân trần dẫm lên vũng máu, thanh âm lạch cạch vang lên lạnh lẽo. Cuối cùng, chậm rãi đẩy cánh cửa phòng tắm ——