Lý Vi lặng lẽ hiệu cho tiếp.
“Tôi thật hết với . Anh xem... xem chỗ tâm sự nhiều như , liệu thể để tự chọn lấy một cách c.h.ế.t cho ? Tôi... giống như bọn họ.”
Lý Vi nheo mắt: “Vậy c.h.ế.t thế nào?”
“Tôi các am hiểu điều gì. Tôi giống như bọn họ, c.h.ế.t một cách lặng lẽ tiếng động. Tôi một cách rầm rộ nhất, nhất là kiểu t.h.i t.h.ể mà pháp y chỉ cần qua một cái là ngay nguyên nhân cái c.h.ế.t .”
Vương Giác cúi đầu, dùng một chất giọng gần như là ôn nhu để khẩn cầu:
“Hay là... là bóp c.h.ế.t .”
“Hãy để c.h.ế.t chậm một chút, như ít nhất còn là từng sống.”
Nghe thấy câu , Lý Vi khẽ nhướng mày.
“Tôi giả vờ ngủ, giả làm thực vật, ẩn nhẫn lâu như , thực sự cố hết sức . Hôm nay thua trong tay cũng là chuyện chẳng đặng đừng.” Anh khẽ nhún vai, cố gắng tỏ bất cần nhưng trong lòng ngăn sự căng thẳng, lời cứ thế vô thức tuôn nhiều hơn. Anh nở một nụ : “Dù thế cũng , giờ chuyện còn sợ đến phát khiếp mà dám cử động nữa.”
“Vậy mà ngày hôm đó còn dám mở mắt ?” Giọng của Lý Vi bắt đầu lộ vẻ uy nghiêm đầy áp lực.
“Tôi khi chạy trốn xem trông như thế nào. Còn bảng tên n.g.ự.c để tên nữa... Tiếc là chẳng rõ cái nào cả.”
Lý Vi hỏi: “Nhìn những thứ đó để làm gì?”
Vương Giác đáp: “Để còn tố cáo chứ.”
Ánh mắt d.a.o động, âm thầm nuốt một ngụm nước bọt.
“Ồ. Thế thì đúng là nên g.i.ế.c thật.” Lý Vi chút lưu tình hất cằm, xoay hẳn về phía : “Vậy thì cứ theo ý mà làm .”
“Tôi , siết cổ c.h.ế.t trông sẽ ,” Vương Giác vẫn cố gắng giả vờ trấn định, “Phiền ... lúc đó giúp ấn tròng mắt trở nhé.” Anh thở dài một tiếng, nhắm mắt trong sự vạn niệm câu hôi ( hy vọng đều tan biến).
“Tôi thích hình tròn,” Dù cái c.h.ế.t cận kề, vẫn quên bổ sung thêm một câu, lo nghĩ cho thói quen của kẻ sắp g.i.ế.c : “ mà... Ưm...”
Lý Vi chẳng đợi hết câu, dứt khoát và tàn nhẫn tay.
Cơ mặt Vương Giác vặn vẹo thành một đoàn khi Lý Vi một tay bóp chặt yết hầu. Ngay từ đầu lực đạo còn thể chịu đựng , nhưng dần dần, bàn tay với những vết chai mỏng bắt đầu tăng thêm lực.
“Ngô... khụ...”
Sự ngạt thở khiến gương mặt đỏ bừng lên, cả cơ thể ngừng run rẩy trong vô thức. Nước mắt sinh lý từ đôi mắt nhắm nghiền liên tục tuôn rơi, lăn dài dọc theo hai gò má thấm đẫm vành tai. Chiếc còng tay ở đầu giường giằng xé vang lên những tiếng rầm rầm chói tai, giá truyền dịch chân cũng đạp đổ, kéo theo một loạt đồ vật rơi xuống tạo thành một mớ hỗn độn.
Thế nhưng Vương Giác sớm chẳng còn thấy gì nữa. Những tiếng nổ vang bên tai và sự tê liệt của dây thần kinh mặt bao trùm lấy tất cả. Anh chỉ còn thể phát những âm thanh vô nghĩa, dùng chút khí lực cuối cùng để rên rỉ yếu ớt qua cổ họng đang bóp nghẹt.
AN
Cho đến khi âm thanh từ thế giới bên ngoài bắt đầu nhòa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/linh-hon-hoan-thi-hanh-an-ban-khao-sat-cua-sat-thu/chuong-10-su-ha-gian-tan-khoc.html.]
“Mở mắt !” Lý Vi nghĩ đến việc đầu tiên trong đời như chong chóng mà tức giận đến phát điên, ánh mắt rực lửa: “Chẳng kỹ khi ?”
Vương Giác run rẩy, chậm chạp dùng hết sức bình sinh để mở to mắt. Giữa màn sương đen kịt đang phủ lấy võng mạc, gắt gao chằm chằm gương mặt của kẻ thủ ác ngay sát cạnh.
“Lần rõ ? Hửm?” Đôi tay Lý Vi càng thêm tàn độc, áp sát mặt mặt , gầm nhẹ.
“Ha... Ưm...” Anh thể thốt lời.
“Tôi tên là Lý Vi. Cậu nhớ cho kỹ .”
“Lý……” “…… Vi……” “…… Ngô……”
Vương Giác còn phát tiếng, chỉ lặng lẽ mấp máy môi theo hai chữ trong vô thức.
Nhờ "ân huệ" của Lý Vi, c.h.ế.t chậm. Sự chậm rãi ép nhớ nhiều điều cam lòng, nhiều nỗi tiếc nuối. Anh nhớ khi còn nhỏ trốn trong tủ quần áo, tự bịt chặt miệng vì sợ hãi những con quỷ bên ngoài; nhớ sự mừng rỡ điên cuồng xen lẫn vô vọng khi nhận tỉnh nhiều năm; nhớ cảnh giả vờ làm thực vật để xin bà bảo mẫu một ngụm nước nhưng chỉ nhận sự ghẻ lạnh; nhớ lúc cắm đầy ống truyền để học bộ, đau đớn, chẳng còn chút tôn nghiêm nào.
Anh nhớ đêm đó, vì lo chuyện bao đồng mà một gương mặt quen thuộc lái xe đ.â.m trực diện thành thực vật. Đêm đó cũng giống như lúc , lặng lẽ cảm nhận sự sống đang trôi tuột khỏi tầm tay.
Anh khó khăn lắm mới bò khỏi luyện ngục, cuối cùng rơi một vực sâu khác. Sự nỗ lực ẩn của một thực lực chênh lệch quá lớn trông thật nhỏ bé đến nực .
Anh nhớ ngày mở mắt, giữa khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc là một cái thoáng qua đầy kinh hãi, để kẻ thủ ác trong mộng mỗi đêm cuối cùng cũng một gương mặt rõ ràng.
Thế ... cũng coi như là như ý nguyện? Dù cũng quá nhiều về , cả gương mặt thật lớp mặt nạ , thực cũng đáng sợ như cách thể hiện. C.h.ế.t trong tay , dù cũng hơn c.h.ế.t tay những kẻ đó.
Anh buông xuôi tất cả mà nghĩ .
Ý thức của Vương Giác bắt đầu tan rã. Thế nhưng ngay khi Lý Vi kết thúc vài giây đếm ngược trong lòng —— đột ngột buông tay.
"Con cá" gần c.h.ế.t thớt thể hồi tỉnh ngay lập tức, nó co giật thêm hai nhịp. Sau đó, lồng n.g.ự.c đột ngột phập phồng, mãnh liệt hít một , cứ thế thở dốc từng chút một một cách yếu ớt.
Cho đến khi tiếng va chạm của còng tay theo nhịp run rẩy của cơ thể dần lặng xuống, mới thở thoi thóp mà ngẩng đầu . Lý Vi đó, mỉm xuống. Hắn ngắm gương mặt đỏ gay vì ngạt thở, cả run rẩy, nước mắt đầm đìa, khóe miệng còn vương chút nước bọt chật vật bất kham ——
Hả giận . Hắn thầm nghĩ.
“Anh……” Nụ của Lý Vi rõ ràng mang theo kịch độc, nhưng Vương Giác thấy rõ, mắt chỉ là một màn đen kịt.
“Anh ... g.i.ế.c... ...?” Anh gian nan thốt từng chữ, âm cuối run rẩy thành tiếng.
Trong cơn hoảng loạn, thấy Lý Vi gì, cứ thế chìm biển sâu của sự hôn mê.
Kẻ "đại phát từ bi" - Lý Vi lúc mặt cảm xúc, bên tai bỗng vang vọng câu hỏi mà chính từng dành cho 275:
“Kẻ đáng g.i.ế.c giế, tại ?”
Tại ư? Bởi vì .
Lý Vi thẫn thờ nghĩ.