Editor: Trang Thảo.
Suy nghĩ của tiếng chuông báo thức cắt ngang. Tôi xuống giường xỏ giày, đuổi theo bước chân của hai cha con họ.
Ba năm, dài dài, bảo ngắn ngắn, nhưng cũng đủ để khiến một da đổi thịt. Tần Diệp từ thiếu niên nghèo ngốc nghếch nơi thôn quê năm nào, giờ trưởng thành thành một vị tổng tài tập đoàn thể một gánh vác cả giang sơn.
Vừa khi mặt , trong bộ vest phẳng phiu, mày mắt trầm tĩnh, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ tự phụ kín đáo cùng uy áp nội liễm của một Alpha khiến khác thể xem nhẹ. Tôi suýt nữa nhận .
cũng thật may, vẫn còn giữ một phần ký ức của kẻ công lược và “bàn tay vàng” là những dòng bình luận trực tiếp . Theo mô tả trong bình luận, Tần Diệp và Tiểu Bảo sống cùng . Điều cũng dễ hiểu thôi, ai mà chẳng thích một dịu dàng săn sóc chứ?
Tôi mới giành quyền kiểm soát thể. Với tư cách là một Omega chiếm xác suốt ba năm, ngay cả tin tức tố của bản còn điều chỉnh về trạng thái quen thuộc, càng rõ tình hình hiện tại . Tốt nhất vẫn nên giả làm kẻ công lược để sống cùng hai cha con vài ngày, tránh để Tần Diệp bóp c.h.ế.t như lời bình luận .
Trang Thảo
Ừm, đúng là thông minh tuyệt đỉnh.
Tôi , phát hiện đây là một chiếc giường đơn, giường chỉ một chiếc gối và một chiếc chăn. Chuyện gì thế ? Kẻ công lược và Tần Diệp ngủ chung phòng ?
Đang lúc nghi hoặc, các dòng bình luận cho đáp án:
[Tần Diệp vì trân trọng nam chính nên nỡ chạm . Vì nam chính mà cam tâm kiềm chế bản năng của nên mới ngủ riêng phòng đấy.]
[ đúng , chắc chắn đang đợi nam chính chủ động mở lời, nhưng giờ nam phụ trở , Tần Diệp mãi mãi đợi nữa.]
[Đáng ghét thật, cặp đôi mèo rừng mà yêu thích nhất tâm đầu ý hợp như mà đến phòng cũng chung, hu hu...]
Hóa là . Tôi thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Đây chính là sức mạnh của chân ái ? Nó thể khiến Tần Diệp yêu theo kiểu Plato thuần khiết như .
Trước đây, chẳng phân biệt ngày đêm mà đè lên giường. Tin tức tố mùi gỗ tuyết tùng nồng đậm bao bọc lấy , khiến ít nghi ngờ tin tức tố của quyến rũ đến mất hết lý trí . Giờ xem mất lý trí, mà là yêu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/khi-nam-phu-kieu-cang-tro-lai-sau-ba-nam-bi-chiem-xac/chuong-3.html.]
Khi xuống lầu, hai cha con ăn cơm. Tôi dựa theo ký ức của kẻ công lược, học dáng vẻ của từng bước tới cạnh bàn xuống, học cách chào hỏi hai cha con, học cách múc canh rót nước, thậm chí còn cố ý đè nén tin tức tố Omega của chính .
Không sai sót chút nào. Ngay cả các dòng bình luận cũng thừa nhận học giống quá, thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ là nam chính là Lê Tự nữa. chẳng thấy vui chút nào.
Bởi vì bầu khí bàn ăn lúc chỉ vẻ hài hòa ở bề ngoài, còn bên trong toát cảm giác quái dị khó tả. Chẳng giống một gia đình đang ăn cơm chút nào.
Hai họ cứ như thấy . Hoặc là thấy nhưng căn bản chẳng buồn để ý, chỉ lặng lẽ cúi đầu ăn cơm, một lời. Trên bàn chỉ còn tiếng bát đũa va . Tôi đó mà như đống lửa.
Thấy Tần Diệp dậy múc canh, vội vàng đưa tay đón lấy, giọng nhẹ nhàng:
“A Diệp, để em múc cho .”
Đầu ngón tay chạm , Tần Diệp nhanh chóng rụt tay , đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên: “Cảm ơn.”
Tiểu Bảo cũng học theo cha, nhận lấy bát canh múc lạnh nhạt : “Cảm ơn ba.”
Tôi bất an trở chỗ cũ, ăn cơm một cách khô khan. Cuối cùng, thực sự chịu nổi bầu khí quái lạ nữa, đành : “Hai cứ ăn , em lên lầu nghỉ ngơi .”
Tần Diệp nhàn nhạt “ừ” một tiếng, chẳng buồn hỏi thêm gì. Tiểu Bảo thì dứt khoát thèm ngẩng đầu lên.
Tôi xoay rời , thấy cảnh tượng phía : ngay khi dậy, hai cha con cực kỳ ăn ý đổ sạch bát canh thùng rác, gương mặt từ đầu đến cuối vẫn vô cảm như cũ.
Tôi ủ rũ lên lầu. Dưới lầu, hai cha con cũng ăn xong. Tần Diệp dắt tay Tiểu Bảo, một lớn một nhỏ đồng thời dậy. Nhìn dáng vẻ thì lẽ họ định ngoài. Giờ chắc là dạo công viên .
Trước , Tần Diệp thường xuyên kéo dạo giờ . Anh luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y giữa chốn đông chịu buông, bao bọc kín tin tức tố Omega của trong lòng . Hỏi thì bảo là vì sự an của .
Tôi nghĩ thầm, tuy trong ký ức của kẻ công lược đoạn nào liên quan đến việc dạo, nhưng chắc hẳn cũng thiếu những cùng hai cha con ngoài. Đây vốn là cách nhất để bồi dưỡng tình cảm mà.