Kẻ Biến Thái Giả Vờ Hết - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-28 15:05:52
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thầm than khổ trong lòng, ai mà hôm nay ngài bỗng dưng đổi phong cách ăn mặc cơ chứ, nhận nhầm cũng thể trách .

Sắc mặt sắt , mang theo vẻ đầy khó chịu trở về văn phòng.

Này nhé, cho dù nhận nhầm thì cũng cần tức giận đến mức đó.

Chị Linda với vẻ mặt quan tâm tới chỗ của : "Vừa ở phòng giải lao với sếp Tần xảy chuyện gì ? Sao trông vẻ giận dữ thế?"

Tôi kể ngọn ngành sự việc nhận nhầm cho chị .

Chị Linda , cánh cửa văn phòng đang đóng chặt của Tần Cận, suy đoán: "Chắc là sếp Tần đang cảm thấy tự ti, chạm đúng nỗi đau của ."

Hả? Cái gì mà kỳ ? Tôi ngơ ngác hiểu gì.

Chị Linda ghé gần, nhỏ giọng : "Lúc chẳng chị đoán sếp Tần đang yêu ? Bây giờ chị cơ bản thể khẳng định . Hơn nữa còn một tình địch trẻ tuổi, cho nên mới đột ngột đổi phong cách ăn mặc.”

“Kết quả là mới lên tiếng nhận nhầm thành thực tập sinh mới đến, chẳng xát muối lòng ."

Nghe xong suy đoán của chị Linda, trong lòng bỗng thấy bất bình .

Trên đời sở hữu Tần Cận mà vẫn còn thấy thỏa mãn.

Nếu là ...

Mà thôi, nghĩ gì chứ? Tần Cận cũng chẳng đời nào thích .

Càng nghĩ như , tâm trạng của bỗng chốc càng tụt dốc thê thảm.

16

Sau khi thành công giành dự án khu nghỉ dưỡng Đảo Tình Nhân, trong nhóm dự án quyết định tối nay sẽ liên hoan.

Không hiểu vì lý do gì mà Tần Cận cũng tham gia.

Cậu Kim cạnh , hai chúng chuyện vài câu.

Khi bữa tiệc kết thúc, Tần Cận say .

"Tiểu Thụ, và Tần tổng đều ở gần công ty, vất vả nhờ đưa về nhé."

"Vâng, ạ."

Tôi Tần Cận mặt đỏ bừng, ánh mắt mất tiêu cự gật đầu đồng ý.

"Chậm một chút, Tần tổng."

Tôi chật vật dìu , mãi mới tìm công tắc đèn, định bật lên thì Tần Cận đè ngửa sàn nhà.

Sao nặng thế chứ?

Tôi sức đỡ dậy, nhưng đè chặt xuống sàn.

Tần Cận dùng hai tay chống lên, ngơ ngẩn suốt hai giây.

Sau đó, bực bội mắng một câu: "Đồ tra nam! Thay lòng đổi !"

???

Anh nhận nhầm thành ai ?

Đến một mảnh tình vắt vai còn đây .

Thôi bỏ , chấp với kẻ say.

Khi đang dỗ dành định đỡ dậy, Tần Cận đột nhiên c.ắ.n mạnh lên vai một cái.

Tôi nhịn mà kêu lên một tiếng: "Suỵt..."

Mẹ kiếp! Tên vì thất tình, tâm trạng nên mới uống nhiều đấy chứ.

là kiếp làm thuê đen đủi, chịu cái tai bay vạ gió .

Khoan ~

Lúc nãy Tần Cận mắng là... tra nam?

Anh thích... đàn ông !

Vì quá kinh ngạc, quên mất cả việc đẩy .

"Nói chứ. Chẳng thích lắm ? Còn lén gọi là chồng, cái gì mà hôn cho choáng váng, còn thế thế nọ với nữa, kết quả mới mấy ngày thích cái thằng Tiểu Kim nào đó ."

Tôi trợn tròn mắt đầy ngốc nghếch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ke-bien-thai-gia-vo-het/chuong-6.html.]

Những lời giống hệt mấy thứ tưởng tượng trong đầu .

"Anh ... nghĩ gì trong lòng?"

"Hừ!" Tần Cận từ cao, chọc chọc n.g.ự.c : "Trong đầu nghĩ cái gì, đều thấy hết!"

là sét đ.á.n.h ngang tai!

Cứu mạng! Còn chuyện gì đáng hổ hơn việc đối tượng ảo tưởng thấy hết những suy nghĩ đen tối đó ?

"Sao gì? Cậu chột ?"

"Không , sếp ơi hiểu lầm , đó đều là để..." Để dỗ bản làm thôi mà.

Lời hết, Tần Cận hôn xuống.

Vừa hôn tủi : "Cậu thích mà, cái tên Tiểu Kim rõ ràng là tiểu tam!"

"Tôi cũng dễ dỗ dành lắm mà..."

Tôi thầm gào thét trong lòng: Cứu với! Tần Cận thật sự thấy hết .

nhanh đó, chẳng còn tâm trí mà nghĩ ngợi nữa, vì nụ hôn của Tần Cận bắt đầu trượt dần xuống .

17

Sáng hôm , thức dậy giường của Tần Cận trong tình trạng một mảnh vải che .

là rượu chè hư , thế mà hồ đồ ngủ với sếp luôn .

Tôi lén Tần Cận vẫn đang nhắm mắt ngủ bên cạnh, với tay lấy quần áo định nhân lúc tỉnh mà chuồn lẹ.

lúc đang rón rén nhấc chăn xuống giường thì Tần Cận đột ngột nắm chặt lấy tay .

"Đi ? Chẳng lẽ ngủ với xong định chịu trách nhiệm?"

Nhìn vẻ mặt tức giận của , đúng là khổ mà nên lời.

"Không , Tần tổng, chuyện thực sự là một sự hiểu lầm."

"Hiểu lầm? Chẳng mỗi ngày đều nghĩ đến việc làm thế thế nọ với trong đầu ?"

Nói đoạn, kéo tuột trở giường.

Lại thêm hơn một tiếng đồng hồ nữa trôi qua, thực sự chịu nổi, định bò xa để trốn nhưng túm lấy cổ chân lôi ngược về giường.

"Sao thế, thích nhất là đối xử với như thế ?"

"Anh giải thích , thật sự như nghĩ ."

Tôi mếu máo giải thích, nhưng lọt tai chữ nào, cứ khăng khăng khẳng định là loại tra nam lòng đổi .

Đến khi chuyện kết thúc, cái eo của coi như cũng sắp gãy .

Tôi định mở miệng thanh minh thì dùng chăn quấn chặt lấy: "Ngoan, ngủ thêm lát nữa , gọi điện xin nghỉ cho ."

Mẹ kiếp! Cái m.ô.n.g của !

Kể từ đêm đó, Tần Cận mặc định là hai chúng đang hẹn hò.

Tôi giải thích với rằng chuyện ảo tưởng về chỉ là để tự dỗ làm.

Anh liền bằng ánh mắt kiểu "để xem còn bịa đến bao giờ".

Thôi bỏ ! Anh nghĩ thì nghĩ.

Forgiven

một điểm vẫn thắc mắc: "Tại tiếng lòng của ?"

Anh quấn quýt ôm lấy : "Kể từ vụ t.a.i n.ạ.n xe , bỗng nhiên thể thấy những gì bên cạnh đang nghĩ."

Tôi há hốc mồm kinh ngạc, còn cả chuyện như ?

" mà, đêm đó thì nữa. Cậu xem ông trời thấy dành tình cảm sâu nặng cho quá, nên mới đặc biệt để thấy tiếng lòng của ?"

Tôi nhịn mà đảo mắt một cái.

Thì cứ cho là .

thì cũng là sai quá hóa đúng, cũng thực sự thích Tần Cận.

bộ dạng đắc ý của vẫn khiến thấy ngứa mắt, nhịn mà rướn lên c.ắ.n mạnh môi .

Cắn c.h.ế.t luôn cho !

Loading...