HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN: NHẬT KÝ NUÔI VỢ CỦA LỤC TỔNG - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-03 17:52:17
Lượt xem: 729

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phiền phức." Người tên Lam Án chỉ tay : "Quản gia, là ai?"

"Cậu Thịnh là... của Lục ."

Những lời phía tiếng mở cửa cắt ngang, Lục Tự Thần làm về.

Tôi mới lên, tên tóc xanh mặt lao thẳng tới. Cả treo lơ lửng Lục Tự Thần, ôm chặt lấy , giọng điệu vô cùng thiết: "Chẳng bảo sẽ đón em ? Sao tới?"

Lục Tự Thần đặt xuống đất: "Công việc bận quá."

Tôi màn tương tác của hai bọn họ. Bực .

"Rầm" một tiếng, đá văng chiếc ghế xa. Do góc độ và lực đạo chuẩn, ngón chân út của đập mạnh thành ghế, nước mắt trào ngay lập tức vì đau.

Lục Tự Thần liếc một cái, gì. Tôi lườm , tiện tay tặng cho một "ngón tay thối".

Cố nhịn cơn đau thấu tim ở ngón chân, khập khiễng về phòng. Sao đây nhận , trong phòng là mùi giống hệt Lục Tự Thần thế nhỉ?

Thật khó ngửi!

Tôi bật hết hệ thống thông gió trong phòng lên, giường lướt điện thoại.

Một lúc , Lục Tự Thần đẩy cửa bước , "Chân còn đau ?"

"Liên quan gì đến ?"

"Để xem nào." Anh nắm lấy cổ chân , những đầu ngón tay vết chai mỏng lướt nhẹ da, làm nổi cả da gà.

Tôi rút chân về, gắt gỏng: "Đừng chạm , bẩn c.h.ế.t . Lúc nãy ôm cái thằng tóc xanh rửa tay ?"

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

15.

"Người tên tuổi, em gọi là Lam Án..."

"Tôi mặc kệ tên là gì! Anh cút ngoài cho !"

Lục Tự Thần đá cho còn cách nào, đành xa một chút, "Hôm nay tính khí tệ thế ?"

"Tiểu gia tính khí đấy, lọt mắt thì tìm cái Lam Án ngoan ngoãn của ." Tôi vội vàng quấn trong chăn như kén tằm.

Lục Tự Thần trầm ngâm một lát : " là Lam Án lời hơn em nhiều."

Tôi: "?"

Người luôn xếp giày ngay ngắn là , dậy đúng giờ mỗi ngày là , ngay cả sofa cũng dám gác chân lên cũng chính là . Cuối cùng thì cái tên tóc xanh lời hơn ?

Nực thật đấy.

Tôi vớ lấy cái gối ném mạnh Lục Tự Thần, "Mẹ kiếp, cút ngoài cho !"

"Thịnh Ninh, em đang giận dỗi cái gì ?"

Câu hỏi làm hình. nhỉ, tại vì chuyện mật với khác mà nổi giận?

Tôi thích ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/hop-dong-hon-nhan-nhat-ky-nuoi-vo-cua-luc-tong/chuong-6.html.]

Lục Tự Thần bồi thêm một câu: "Em đang ghen ?"

"Ghen cái con khỉ , cút !"

Tôi . Đó chỉ là tính chiếm hữu của đàn ông đang trỗi dậy thôi. Dù thể đăng ký kết hôn về mặt pháp luật, nhưng về mặt hình thức thì cũng làm đám cưới, theo đúng thủ tục .

Lúc đối xử với lúc nóng lúc lạnh, thiết rời với một ngoài. Tôi mà giận thì mới là lạ đấy.

Tôi tự trấn an bản đuổi ngoài.

16.

Đến giờ cơm tối, quản gia gõ cửa gọi xuống ăn cơm. Tôi uể oải chui khỏi chăn.

Vừa tới phòng ăn thấy hai họ sát rạt bên . No .

Tôi ngoắt bỏ . Lục Tự Thần gọi với theo: "Em ăn cơm ?"

"Không đói."

Đôi mắt màu nâu của tên tóc xanh khẽ đảo qua đảo , "Lục Tự Thần, em cũng đang hỏi đây, là ai ?"

Tôi thầm bước chậm , thấy giọng Lục Tự Thần kéo dài , "Cậu …" Sau một âm tiết mập mờ, : "Bạn bè."

… Bạn cái con khỉ! Lúc hôn môi bảo là bạn bè !

Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, về phòng chơi vài ván game mà ván nào cũng thua t.h.ả.m hại. Điên tiết, ném điện thoại sang một bên.

Tôi xuống gara lấy một chiếc xe thể thao, quyết định con đường cũ. Tôi chọn một câu lạc bộ đua xe gần nhất.

Người quản lý thấy liền trêu chọc: "Thiếu gia Thịnh lâu tới nha, hôm nay định chạy đường nào?"

Tôi chọn con đường kích thích nhất, chiếc xe gầm rú lao vút con đường đèo quanh co. Cảm giác adrenaline tăng vọt khiến tạm thời quên những bực dọc trong lòng.

Tôi nhấn lút ga, đuôi xe lướt qua mép vực thẳm, để những vết lốp sâu hoắm. Sau khi cán đích, đến báo giờ.

thì cũng quá lâu cầm lái, tốc độ giờ đây chậm nhiều. Số tập trung đỉnh núi nhiều hơn tưởng. Tôi tháo mũ bảo hiểm bước , vô tình chạm mặt mấy kẻ quen cũ.

"Ô kìa, thiếu gia Thịnh, lâu gặp nha!"

"Dạo đang công tác ở thế?"

"Nghe bảo là gả ."

"Thiếu gia Thịnh quên mất từng vung tiền như rác, phong lưu thế nào ?"

Mấy gã đó tụm năm tụm ba lớn, siết chặt nắm đấm. Chính bọn họ là những kẻ hồi ở nước ngoài xúi giục bao trọn gói chi phí hôm đó.

17.

Tuổi trẻ non , thêm tính khí nóng nảy, khích bác vài câu bùng nổ thì cũng chẳng trách ai .

Từ hồi dần dần cắt đứt quan hệ với đám đó, cũng chẳng còn liên lạc gì nữa. Lúc , cũng chẳng buồn tranh cãi với bọn họ làm gì. Cho đến khi một kẻ sống c.h.ế.t, đưa tay quàng qua cổ : "Thịnh Ninh, giá cho bao nhiêu?"

Tôi nhất thời hiểu ý gã: "Mày phun cái thứ rác rưởi gì thế?"

Loading...